Vạn vật không lên tiên - Chương 1410: Tuyên Ngôn Kỷ Nguyên Cân Bằng: Ý Chí Kiến Tạo
Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Tần Mặc, một tia sáng mới đã bừng lên, một ánh sáng của sự thấu hiểu, của trách nhiệm và của một niềm hy vọng bất diệt. Hắn đã chấp nhận hoàn toàn vai trò và sứ mệnh của mình, không còn là một thiếu niên bị cuốn vào dòng chảy, mà là một người kiến tạo, một người bảo vệ sự cân bằng cốt lõi của vạn vật, không chỉ khỏi sự thăng tiến mù quáng mà còn khỏi sự thao túng tàn bạo nhất. Từ giờ trở đi, Tần Mặc sẽ không chỉ dẫn dắt vạn vật tu mà vẫn giữ được bản chất, mà còn phải chiến đấu để bảo vệ quyền được là chính nó của mỗi linh hồn, mỗi vật tính trong Huyền Vực. Quyết định này, sự chấp nhận này, sẽ là nền tảng cho mọi hành động của hắn trong tương lai, một tương lai mà Vô Tính Thành sẽ là ngọn hải đăng cho triết lý cân bằng, và hắn, Tần Mặc, sẽ là người gìn giữ ngọn lửa ấy.
Sáng hôm sau, một luồng không khí mới mẻ bao trùm Vô Tính Thành, khác hẳn với sự bình lặng thường nhật. Mặt trời vừa ló dạng phía chân trời, trải những tia nắng vàng óng ả lên những mái nhà gỗ đơn sơ, lên những con đường lát đá cuội còn ẩm ướt hơi sương đêm. Phố Chợ Sáng, thường ngày đã tấp nập từ sớm, hôm nay lại càng đông đúc lạ thường. Không phải là tiếng rao hàng quen thuộc, cũng chẳng phải tiếng mặc cả rộn ràng, mà là một âm thanh rì rầm đầy mong đợi, như tiếng sóng biển vỗ nhẹ vào bờ.
Các gian hàng gỗ mộc mạc, mái che bằng vải thô đã được dọn dẹp gọn gàng, nhường chỗ cho một quảng trường tạm thời rộng lớn. Trung tâm quảng trường là một đài cao bằng đá được dựng lên vội vã, tuy thô sơ nhưng toát lên vẻ trang trọng đặc biệt. Từ khắp nơi trong Huyền Vực, những đoàn người, những linh thú, linh vật đã tề tựu về đây. Có những tu sĩ mang đạo bào tinh xảo của các tông môn đã chấp nhận cải cách, gương mặt họ vẫn còn thoáng vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tò mò và hy vọng. Có những đoàn linh thú hùng vĩ, thân hình to lớn nhưng lại nằm yên lặng trên mặt đất, đôi mắt chúng nhìn chăm chú về phía đài cao. Những linh vật nhỏ bé hơn, như những bông hoa biết nói, những viên đá có linh tính, cũng chui rúc giữa đám đông, dường như đang lắng nghe từng hơi thở của không khí. Và tất nhiên, không thể thiếu những người dân Vô Tính Thành, chất phác và hiền lành, họ đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt tràn đầy sự tự hào và tin tưởng.
Mùi thức ăn sáng thoang thoảng từ những góc phố xa, hòa quyện với mùi đất ẩm, mùi thảo mộc tươi và cả mùi hương đặc trưng của biển cả. Tiếng gà gáy vang vọng từ những ngôi nhà xa, tiếng chim hót lảnh lót trên những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu bình dị nhưng đầy sức sống. Tất cả những âm thanh ấy, những mùi hương ấy, những con người và vạn vật ấy, đều đang hướng về một điểm duy nhất.
Gần bệ đài, Lão Khang đứng đó, lưng hơi còng nhưng dáng vẻ lại vô cùng vững chãi. Mái tóc bạc phơ và bộ râu trắng muốt của ông khẽ bay trong làn gió sớm. Đôi mắt hiền từ của ông quét một lượt qua đám đông, rồi dừng lại ở Hạ Nguyệt, người đang đứng cạnh ông, tay nắm chặt tay Tiểu Thảo. Tiểu Thảo hôm nay mặc một bộ váy áo màu xanh lá cây tươi tắn, mái tóc bím hai bên cài một bông hoa dại nhỏ, đôi mắt to tròn đen láy ánh lên vẻ hân hoan và tò mò.
"Ngày này cuối cùng cũng đến," Lão Khang khẽ nói, giọng ông trầm ấm và đầy suy tư. "Huyền Vực sẽ có một con đường mới."
Hạ Nguyệt mỉm cười nhẹ, ánh mắt nàng vẫn dõi theo con đường nhỏ dẫn đến đài cao. Nàng thanh tú trong bộ váy áo xanh ngọc nhẹ nhàng, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng. Gương mặt nàng ánh lên vẻ hạnh phúc và tự hào không che giấu. "Tần Mặc... anh ấy đã sẵn sàng." Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng niềm tin tuyệt đối, như một lời khẳng định cho sự kiên định mà Tần Mặc đã tìm thấy.
Không khí càng lúc càng trở nên cô đọng. Những tiếng rì rầm nhỏ dần, thay vào đó là sự im lặng đầy mong đợi. Mọi ánh mắt, mọi ý chí, dường như đều nín thở, chờ đợi khoảnh khắc lịch sử.
Và rồi, từ con đường nhỏ lát đá cuội dẫn đến đài cao, một bóng người xuất hiện. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng lại toát lên vẻ nhanh nhẹn và linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm của Tần Mặc lướt qua từng gương mặt, từng thực thể trong đám đông. Hắn mặc bộ trang phục đơn giản, vải thô màu sắc nhã nhặn, không chút hoa mỹ, đúng như bản chất của người dân Vô Tính Thành. Không có hào quang rực rỡ, không có khí thế áp người, nhưng mỗi bước chân của hắn lại mang theo một sức nặng vô hình, một sự bình tĩnh đến lạ kỳ, như thể hắn đang bước đi trên chính con đường định mệnh của mình.
Tần Mặc chậm rãi bước lên đài cao. Hắn không vội vàng, không khoa trương, mỗi động tác đều toát lên sự đĩnh đạc và quyết đoán. Khi hắn đứng trên đỉnh đài, ánh mắt một lần nữa quét qua toàn bộ quảng trường. Hắn không nhìn một ai cụ thể, mà dường như đang giao tiếp với toàn bộ "ý chí t���n tại" của vạn vật đang tề tựu nơi đây. Hắn cảm nhận được sự hồi hộp, sự hy vọng, sự tò mò, và cả một chút hoài nghi còn vương vấn trong tâm trí của một số kẻ cố chấp chưa hoàn toàn từ bỏ lối tư duy cũ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát buổi sớm phả vào mặt, mang theo mùi hoa dại thanh khiết. Gánh nặng của trọng trách vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn là áp lực đè nén, mà đã hóa thành một nguồn sức mạnh nội tại, một ý chí kiên định. Hắn đã sẵn sàng.
***
Tần Mặc đứng trên đài cao, ánh nắng nhẹ giữa buổi sáng chiếu rọi lên vóc dáng không quá đồ sộ của hắn, tạo nên một vầng sáng mờ ảo, huyền bí. Không khí xung quanh hắn dường như cũng ngưng đọng lại, trang trọng và thiêng liêng. Tiếng gió nhẹ vẫn thổi qua, mang theo tiếng lá cây xào xạc trên những cây cổ thụ xung quanh, tiếng suối chảy róc rách từ con kênh nhỏ ven thành, và những âm thanh nhỏ bé, tinh tế từ vạn vật mà chỉ Tần Mặc mới có thể cảm nhận. Hắn không cần dùng linh lực để khuếch đại giọng nói, bởi lẽ, mỗi lời hắn thốt ra đã mang theo sức nặng của 'ý chí tồn tại', vang vọng không phải bằng âm thanh vật lý, mà bằng sự cộng hưởng trong tâm hồn của mỗi sinh linh, mỗi vật thể đang hiện diện nơi đây.
Hắn khẽ mở lời, giọng điệu bình thản nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. "Hỡi những ai đang hiện diện nơi đây, những con người, những linh thú, những vật linh, những ý chí tồn tại của Huyền Vực..." Hắn dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, từng ánh mắt, cảm nhận từng nhịp đập của sự sống. "Chúng ta đã cùng nhau trải qua những tháng ngày gian khó, những cuộc chiến tranh hủy diệt, những bi kịch của sự tha hóa và mất cân bằng. Chúng ta đã chứng kiến khi vạn vật đều muốn thăng tiên một cách mù quáng, thế giới này đã đứng trên bờ vực của sự hủy diệt."
Giọng Tần Mặc trầm lắng hơn, mang theo chút suy tư. "Ta từng nghĩ 'thăng tiên' là một lựa chọn tự do, một con đường mà mỗi sinh linh có thể chọn cho riêng mình. Nhưng khi sự lựa chọn đó bị thao túng, bị bóp méo, khi khát vọng vươn lên bị l��i dụng để hủy hoại bản chất cốt lõi, thì đó không còn là tự do nữa. Đó là sự cưỡng ép, là sự biến chất, là một bi kịch mà Huyền Vực này không thể gánh chịu thêm."
Hắn nâng tầm mắt, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mờ. "Huyền Vực này, không phải là chiến trường của những kẻ truy cầu sức mạnh mù quáng, cũng không phải là nơi để vạn vật bị ép buộc phải trở thành một cái gì đó khác với chính mình. Nơi đây là mái nhà của vạn vật, nơi mỗi sinh linh đều có quyền được sống là chính mình, được giữ gìn 'vật tính' nguyên thủy của mình, được cân bằng với tự nhiên, và được tự do lựa chọn con đường của riêng mình, mà không bị áp đặt hay thao túng."
Những lời của Tần Mặc không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại thấm sâu vào lòng người, lay động những phần sâu thẳm nhất trong mỗi 'ý chí tồn tại'. Có những tiếng thở dài nhẹ nhõm, có những ánh mắt bừng sáng, có những linh thú khẽ gầm gừ đồng tình.
"Vô Tính Thành," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn mang theo chút tự hào, "nơi khởi nguồn của tôi, nơi mà vạn vật sống cuộc đời bình dị, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, nơi mà 'ý chí tồn tại' được trân trọng nhất, sẽ là hạt nhân của kỷ nguyên này. Nơi đây sẽ trở thành một trung tâm cho sự cân bằng và hòa hợp, một ngọn hải đăng soi sáng con đường cho tất cả."
Hắn đưa tay về phía trước, một luồng ánh sáng trong trẻo bỗng tỏa ra, và từ hư không, một vật thể màu xanh ngọc bích lấp lánh xuất hiện. Đó chính là Huyền Vực Tâm Châu, vật phẩm cốt lõi đã gắn liền với sự cân bằng của thế giới này. Tần Mặc chậm rãi đặt Huyền Vực Tâm Châu lên một bệ đá cổ kính ngay giữa đài cao. Ngay lập tức, viên châu phát ra ánh sáng lung linh, huyền ảo, không chói mắt mà ấm áp, bao trùm khắp quảng trường. Ánh sáng ấy như một làn sóng vô hình, xoa dịu những tâm hồn còn hoài nghi, trấn định những ý chí còn dao động, và củng cố niềm tin cho những ai đã sẵn sàng đón nhận kỷ nguyên mới. Tiểu Thảo, đứng cạnh Hạ Nguyệt, bỗng nhiên tỏa ra một ánh sáng rực rỡ không kém, thân hình nhỏ b�� của cô bé như một cây non đang vươn mình đón nắng, tượng trưng cho sự sống mới, cho một tương lai đầy hứa hẹn.
"Kỷ nguyên cân bằng này," Tần Mặc tuyên bố, giọng hắn vang vọng như tiếng chuông chùa cổ, "sẽ đòi hỏi sự hợp tác của tất cả chúng ta. Không phải để thống trị, mà để phụng sự, để bảo vệ. Để duy trì sự cân bằng, để mỗi vật đều được là chính nó, không bị ép buộc, không bị thao túng."
Hắn quay người, nhìn về phía các đồng minh đang đứng dưới đài cao. "Tô Lam!"
Tô Lam bước tới, dáng người thanh tú nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách. Mái tóc đen dài của nàng được buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên vẻ thông minh và kiên định. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ bên hông như một phần của bản thân. Từ một người ban đầu lạnh lùng, nghiêm nghị, giờ đây nàng đã chấp nhận triết lý của Tần Mặc và sẵn sàng gánh vác trọng trách.
"Nàng sẽ là người dẫn dắt việc xây dựng lại các tông môn, các thể chế tu luyện, hướng chúng về con đường tu tập giữ gìn bản chất, thay vì mù quáng truy cầu thăng tiên. Nàng sẽ là người định hình lại khái niệm về sức mạnh, không phải là sự áp đặt, mà là sự hài hòa." Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt Tô Lam.
Tô Lam gật đầu, ánh mắt kiên quyết. "Ta sẽ không phụ lòng tin của ngươi, Tần Mặc." Giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, đầy quyết tâm.
"Lục Vô Trần!" Tần Mặc gọi tên tiếp theo.
Lục Vô Trần bước lên, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi phần nào sự mệt mỏi và hoài nghi, thay vào đó là vẻ thanh thản và một mục đích mới. Dáng người gầy gò của y vẫn còn đó, nhưng không còn cảm giác yếu ớt. Y đã tìm thấy ý nghĩa mới trong cuộc đời mình.
"Ngươi sẽ là người kiến tạo các cầu nối giữa vạn vật, giữa các chủng tộc, giữa các phương thức tồn tại. Ngươi sẽ giúp chúng ta thấu hiểu lẫn nhau, xóa bỏ những định kiến và bất đồng, để xây dựng một Huyền Vực hòa hợp." Tần Mặc nói.
Lục Vô Trần cúi đầu. "Mệnh lệnh của Tần huynh, ta không dám từ chối. Ta sẽ dốc hết sức mình." Giọng y vẫn trầm, nhưng không còn mang theo tiếng thở dài.
Tần Mặc sau đó lần lượt gọi tên Thạch Trụ, Mộc Lâm Chủ, Thiết Giáp Thành Linh. Thạch Trụ, cây cột đá cổ thụ khổng lồ, không di chuyển nhưng phát ra một ý niệm vững chãi, kiên định, như một lời cam kết thầm lặng. Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ gật đầu, khuôn mặt hiền từ toát lên sự tin tưởng tuyệt đối. Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý, nhưng từ các bức tường của Vô Tính Thành bỗng vang lên một tiếng "keng" nhẹ, như tiếng kim loại va chạm, biểu thị sự chấp thuận lý trí và thực dụng.
"Và cuối cùng," Tần Mặc quay lại nhìn đám đông, "chúng ta sẽ cần sự chung tay của tất cả. Mỗi người, mỗi vật, đều là một phần không thể thiếu của kỷ nguyên này. Hãy nhớ, quyền được là chính mình, là bản chất cao quý nhất mà chúng ta phải bảo vệ."
Hắn kết thúc bài phát biểu, không có tiếng vỗ tay rầm rộ, không có tiếng reo hò cuồng nhiệt. Thay vào đó là một sự im lặng sâu lắng, một sự thấu hiểu đồng điệu. Ánh s��ng từ Huyền Vực Tâm Châu và từ Tiểu Thảo vẫn dịu dàng bao trùm, như một lời hứa, một niềm hy vọng. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm không dễ dàng thay đổi, với tàn dư của những thế lực cố chấp vẫn còn ẩn mình trong bóng tối. Hắn cảm nhận được những ánh mắt hoài nghi le lói trong đám đông, những linh hồn còn bị ám ảnh bởi khát vọng thăng tiên mù quáng. Nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn đã gieo hạt giống, và hạt giống ấy, chắc chắn sẽ nảy mầm.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, mang theo một vẻ đẹp trầm mặc và bình yên đến lạ. Trong Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi vốn nổi tiếng với không gian tĩnh lặng và ấm cúng, Tần Mặc cùng Hạ Nguyệt, Lão Khang, và Tô Lam đang ngồi quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, tiếng nói chuyện rì rầm của vài vị khách khác, và tiếng chim hót nhẹ từ những lùm cây cổ thụ tạo nên một bản giao hưởng êm ái, xoa dịu những căng thẳng của một ngày đầy sự kiện. Mùi trà thơm thoang thoảng hòa quyện với mùi hoa nhài dịu ngọt, mang đến một cảm giác thư thái hiếm có.
Tần Mặc nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng, rồi hóa thành dư vị ngọt ngào. Hắn cảm nhận sự bình yên của Vô Tính Thành, một sự bình yên mà hắn đã từng coi là điều hiển nhiên, nhưng giờ đây lại trở thành một thứ quý giá, đáng để bảo vệ bằng mọi giá.
Hạ Nguyệt ngồi đối diện hắn, đôi mắt trong veo của nàng ánh lên vẻ hạnh phúc và mãn nguyện. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay Tần Mặc, hơi ấm từ nàng truyền sang, như một lời an ủi, một sự động viên không lời. "Anh đã làm rất tốt, Tần Mặc," nàng khẽ nói, giọng êm ái như tiếng gió thoảng. "Mọi người đều lắng nghe anh."
Tần Mặc khẽ cười, nụ cười thanh thản, không còn chút gợn lo âu hay xung đột nội tâm nào. "Đó là vì vạn vật đã quá mệt mỏi với những cuộc chiến tranh và sự truy cầu vô độ, Hạ Nguyệt. Họ chỉ cần một con đường mới, một sự lựa chọn khác."
Lão Khang vuốt bộ râu bạc phơ, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông nhìn thẳng vào Tần Mặc. "Sẽ có nhiều khó khăn, Tần Mặc. Hạt giống đã được gieo, nhưng để nó nảy mầm, đơm hoa kết trái, cần rất nhiều sự chăm sóc, rất nhiều nước mắt và mồ hôi. Những tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm, những kẻ cố chấp không dễ dàng từ bỏ quyền lực, sẽ không ngừng tìm cách phá hoại." Giọng ông tuy có chút lo lắng nhưng lại ẩn chứa niềm tin vững chắc vào Tần Mặc.
Tô Lam, với vẻ mặt nghiêm túc thường thấy, cũng gật đầu đồng tình. "Ngài Khang nói đúng. Ngay cả trong đám đông hôm nay, ta vẫn cảm nhận được những ánh mắt hoài nghi, những luồng ý chí phản kháng âm thầm. Thay đổi một thế giới là một hành trình dài đằng đẵng." Nàng nói, giọng nói vẫn rõ ràng, mạch lạc và đầy tính logic.
Tần Mặc nhìn ra mặt hồ Nguyệt Ảnh, nơi ánh trăng bạc đã bắt đầu vươn lên, phản chiếu lung linh trên mặt nước. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách. Nhưng hắn không còn cảm thấy cô độc. Gánh nặng của một kiến tạo s�� kỷ nguyên mới, giờ đây, đã hoàn toàn biến thành ý chí, thành quyết tâm.
"Chính là vậy," Tần Mặc đáp, giọng hắn tuy nhỏ nhưng đầy kiên định. "Kỷ nguyên này, chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo. Không chỉ là chúng ta ở đây, mà còn là những thế hệ mới, những người sẽ lớn lên trong triết lý cân bằng, những người sẽ hiểu được giá trị của 'ý chí tồn tại' và 'vật tính' nguyên thủy. Tiểu Thảo là một trong số đó." Hắn đưa mắt nhìn sang Tiểu Thảo, cô bé đang ngồi yên lặng bên cạnh Hạ Nguyệt, đôi mắt to tròn nhìn chăm chú vào ánh trăng trên mặt hồ, trên người cô bé vẫn còn vương vấn ánh sáng rực rỡ từ buổi sáng, như một ngọn đèn nhỏ báo hiệu một tương lai tươi sáng.
Đúng lúc đó, một bóng người lướt qua cửa quán trà. Đó là Vô Danh Khách, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, vẫn mang theo bầu rượu quen thuộc. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu về phía Tần Mặc, một cái gật đầu nhẹ, ẩn chứa sự chấp thuận và một niềm hy vọng thầm lặng, rồi biến mất vào màn đêm, như một cơn gió, không để lại dấu vết.
Tần Mặc quay lại nhìn những người đồng hành của mình, ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng khi vạn vật được là chính nó, được tôn trọng bản chất, thì thế giới này... sẽ là một Huyền Vực thật sự đáng sống."
Hắn nâng chén trà lên, ánh trăng chiếu rọi làm chén trà bằng gốm thô mộc thêm phần huyền ảo. "Chúng ta không chỉ kiến tạo một kỷ nguyên mới, chúng ta đang bảo vệ quyền được sống, quyền được tồn tại của tất cả. Và đó là một sứ mệnh thiêng liêng." Hắn nhấp một ngụm trà cuối cùng, cảm nhận sự mát lạnh của đêm, sự ấm áp của tình người, và sự vững chắc của quyết tâm. Con đường đã được mở ra. Và hắn, Tần Mặc, sẽ dẫn dắt Huyền Vực bước vào đó, từng bước, từng bước một, hướng tới một sự cân bằng vĩnh cửu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.