Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1411: Bình Minh Tái Thiết: Tiếng Gọi Bản Chất Của Thiết Giáp Thành

Ánh trăng dần lùi về phía tây, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng nóc nhà cổ kính của Vô Tính Thành. Trong một căn phòng trà nhỏ, nằm khuất mình giữa vườn cây xanh mướt, Tần Mặc ngồi đối diện với những người đồng hành đáng tin cậy nhất của mình. Hương trà thoang thoảng cùng mùi đất ẩm sau một đêm sương giáng hòa quyện, tạo nên một không khí vừa thanh tịnh vừa tràn đầy sinh lực. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ lim, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch đất nung, chiếu rọi những nét mặt đầy quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ trọn vẹn. Tiếng suối chảy róc rách từ một con kênh nhỏ được dẫn qua sân sau, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu những lo toan vẫn còn vương vấn trong tâm trí mỗi người.

Tần Mặc đặt chén trà đã cạn xuống bàn, ngón tay hắn khẽ vuốt ve vành chén gốm thô mộc. Hắn ngước nhìn từng gương mặt quen thuộc, từ ánh mắt kiên định của Tô Lam, vẻ trầm tư khắc khổ của Lục Vô Trần, sự khôn ngoan của Mộc Lâm Chủ, cho đến vẻ hồn nhiên nhưng đầy thấu hiểu của Tiểu Thảo. Hắn biết, lời tuyên ngôn ngày hôm qua chỉ là một hạt giống vừa được gieo xuống mảnh đất cằn cỗi của Huyền Vực. Để hạt giống ấy nảy mầm, đâm chồi, rồi vươn mình thành cây đại thụ che chở cho vạn vật, cần một hành trình dài đằng đẵng với vô vàn chông gai. Trách nhiệm kiến tạo một kỷ nguyên mới, dù thiêng liêng đến đâu, vẫn là một gánh nặng khôn lường. Nhưng hắn, Tần Mặc, đã không còn cô độc. Hắn đã tìm thấy sự vững chãi trong chính mình và trong niềm tin của những người đang ngồi đây. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng khí trong lành của Vô Tính Thành len lỏi vào buồng phổi, mang theo sự yên bình và nguồn năng lượng vô tận.

"L��i tuyên ngôn chỉ là khởi đầu," Tần Mặc mở lời, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của phòng trà. "Giờ là lúc biến ý chí thành hành động. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nơi chịu tổn thương nặng nề nhất, nơi bản chất của 'vật' đã bị bóp méo đến cùng cực, nơi tiếng gọi của 'ý chí tồn tại' đã gần như tắt lịm." Hắn khẽ đẩy một tấm bản đồ Huyền Vực cũ kỹ, được vẽ trên da thú đã ngả màu thời gian, lên giữa bàn. Những đường nét trên bản đồ đã mờ nhạt, nhưng những điểm đen, những vùng đất bị tha hóa, vẫn hiện rõ như những vết sẹo không thể xóa nhòa.

Tô Lam khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng của nàng lướt nhanh trên bản đồ, dừng lại ở một điểm phía tây bắc. "Nếu muốn bắt đầu từ nơi tổn thương nặng nề nhất, Thiết Giáp Thành là một lựa chọn không tồi." Nàng nói, giọng nói rõ ràng, mạch lạc như tiếng kiếm khẽ ngân. "Nỗi ám ảnh về sự bất khả xâm phạm đã biến nó thành một pháo đài cô độc, kiên cố đến mức đáng sợ, nhưng cũng khiến linh hồn nó trở nên cứng nhắc, tựa như một khối thiết thép vô tri, chỉ biết phòng thủ mà quên đi sự sống." Nàng nhớ lại những lần giao chiến gần đó, khi Thiết Giáp Thành, dưới sự thao túng của những kẻ cuồng vọng thăng tiên, đã trở thành một cỗ máy chiến tranh tàn bạo, bức tường thành của nó như những lưỡi dao sắc nhọn chém vào không khí, sẵn sàng nghiền nát mọi thứ dám lại gần.

Lục Vô Trần thở dài một tiếng khẽ khàng, đôi mắt sâu trũng của y nhìn xa xăm, vượt ra ngoài khung cửa sổ. "Sự cứng nhắc ấy không chỉ là của Thiết Giáp Thành, mà là của cả một tư duy đã ăn sâu vào Huyền Vực hàng ngàn năm, tư duy cho rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới mang lại sự bình yên, chỉ có thăng tiến không ngừng mới là con đường đúng đắn." Giọng y mang theo chút ưu tư cố hữu, nhưng giờ đây đã pha lẫn một niềm hy vọng mong manh. "Việc chữa lành nó sẽ là một thông điệp mạnh mẽ, một minh chứng sống động cho triết lý cân bằng mà chúng ta đang theo đuổi." Y biết, để thay đổi một tòa thành, cũng như để thay đổi tư tưởng của cả một thế giới, là một cuộc chiến dai dẳng hơn bất kỳ trận chiến linh lực nào.

Mộc Lâm Chủ, với mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ và đôi mắt xanh biếc tinh anh, khẽ gật đầu. "Thiên nhiên luôn tìm cách thích nghi, tìm cách sinh sôi ngay cả trong những khe đá khô cằn nhất. Nhưng Thiết Giáp Thành đã quên mất điều đó, quên mất đi sự mềm dẻo, quên mất tiếng gọi từ đất mẹ, từ những mạch nước ngầm, từ những hạt mầm đang chờ đợi. Ta sẽ giúp nó nhớ lại, giúp nó cảm nhận được sự sống từ bên trong, không phải là sự giam hãm." Giọng lão nhẹ nhàng như tiếng gió lướt qua tán lá, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kiên cố của thiên nhiên. Lão đã chứng kiến biết bao sự thay đổi, biết bao vòng tuần hoàn của sự sống và cái chết, và lão biết, để một sự vật thực sự vững chãi, nó phải hòa mình vào dòng chảy của sự sống, chứ không phải chống lại nó.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thản. "Đúng vậy. Thiết Giáp Thành. Một biểu tượng cho sự truy cầu sức mạnh mà quên đi bản chất. Nếu chúng ta có thể chữa lành nó, có thể đánh thức lại 'ý chí tồn tại' nguyên thủy của nó, thì đó sẽ là minh chứng hùng hồn nhất cho con đường mà chúng ta đã chọn." Hắn đưa ngón tay trỏ, chạm nhẹ vào điểm đánh dấu Thiết Giáp Thành trên bản đồ. Các đồng minh của hắn đều gật đầu đồng thuận. Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn, tóc bím hai bên, đôi mắt to tròn vẫn luôn chăm chú lắng nghe, lúc này khẽ lay động một cành cây nhỏ đang đặt trên bàn, những chiếc lá non mềm mại khẽ rung rinh như đang đồng tình, như thể cô bé cũng cảm nhận được gánh nặng và niềm hy vọng của những người lớn. Ánh sáng rực rỡ từ buổi sáng hôm qua, sau tuyên ngôn của Tần Mặc, dường như vẫn còn vương vấn trên người cô bé, khiến cô trở thành một điểm sáng rạng rỡ trong căn phòng trà.

Tần Mặc quay sang nhìn Tiểu Thảo, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Cô bé chính là tương lai, là thế hệ sẽ lớn lên trong một Huyền Vực cân bằng hơn, nơi những khái niệm về "thăng tiên" không còn là một sự ép buộc mà chỉ là một lựa chọn. Hắn đứng dậy, khí chất trầm ổn nhưng đầy quyết đoán, như một ngọn núi vững chãi giữa phong ba. "Vậy thì, chúng ta lên đường." Hắn nói, giọng nói vang lên như một lời hiệu triệu, mang theo sức nặng của một ý chí đã được tôi luyện.

***

Đường Cổ Đạo Thương Gia, một mạch máu từng tấp nập của Huyền Vực, giờ đây mang một vẻ tiêu điều, hoang phế. Dưới cái nắng gắt của buổi trưa, bụi đất vàng quạch bị gió cuốn lên, tạo thành những màn sương mù mịt, bao phủ cả một vùng rộng lớn. Những dấu vết xe cộ và vó ngựa in hằn trên mặt đường đất đã mờ nhạt, bị thời gian và sự bỏ hoang dần xóa đi. Chỉ còn lại những tảng đá lởm chởm, những hố sâu tạo thành từ những trận chiến vô nghĩa trong quá khứ, và những lùm cây dại khô cằn cố gắng vươn mình trong cái nóng khắc nghiệt.

Nhóm của Tần Mặc, bao gồm hắn, Tô Lam, Lục Vô Trần, Mộc Lâm Chủ và Tiểu Thảo, lặng lẽ bước đi trên con đường ấy. Không có tiếng bánh xe lộc cộc, không có tiếng ngựa hí, chỉ có tiếng bước chân đều đặn của họ và tiếng gió rít qua những thân cây khô cằn. Mùi bụi đất nồng nặc, xen lẫn mùi nắng cháy và một chút mùi kim loại han gỉ từ những tàn tích rải rác hai bên đường, khiến không khí càng thêm nặng nề. Vô vàn "vật" vô tri, từ những tảng đá lớn nằm trơ trọi, những cây cầu gỗ mục nát, cho đến những mảnh vỡ của binh khí hay công cụ lao động bị bỏ quên, vẫn còn mang ký ức về sự tha hóa của linh khí, về những cuộc chiến tranh giành quyền lực, về những khát vọng "thăng tiên" điên cuồng đã biến chúng thành những công cụ vô tri.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe. "Ý chí tồn tại" của vạn vật, dù yếu ớt đến mấy, vẫn không ngừng thì thầm trong tâm trí hắn. Hắn nghe thấy tiếng than vãn của một tảng đá ven đường, từng là một phần của bức tường thành kiên cố, giờ đây vỡ vụn và cô độc, tiếc nuối về sự vững chãi đã mất, nhưng cũng sợ hãi khi phải trở lại vai trò phòng thủ. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của một cây cầu gỗ đã mục nát, từng gánh vác biết bao gánh nặng của thương nhân và chiến binh, giờ đây chỉ muốn được tan vào lòng đất, trở về với cát bụi mà không phải chịu đựng thêm bất kỳ sự lợi dụng nào. Hắn còn nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết từ những mảnh kim loại rỉ sét, từng là một phần của giáp trụ, giờ đây chỉ muốn tan chảy, quên đi những vết thương và sự đau khổ mà chúng đã chứng kiến.

Tần Mặc khẽ vuốt ve một tảng đá ven đường, bề mặt thô ráp, nóng bỏng dưới ánh mặt trời. "Chúng đã quá mệt mỏi," hắn khẽ nói, giọng trầm lắng. "Quá mệt mỏi với việc bị lợi dụng, bị bóp méo bản chất, bị ép buộc phải trở thành thứ mà chúng không muốn." Hắn có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc bị "khai linh" và bị đẩy vào con đường "thăng tiên" một lần nữa. Những tiếng thì thầm ấy, dù yếu ớt, lại càng củng cố quyết tâm trong lòng Tần Mặc.

Tô Lam nhìn những gì Tần Mặc đang làm, đôi mắt nàng ánh lên sự suy tư. Nàng vẫn còn nhớ những lời tuyên ngôn hùng hồn ngày hôm qua, về một kỷ nguyên cân bằng. Nhưng khi chứng kiến cảnh tượng tiêu điều này, nàng lại cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. "Dù đã có tuyên ngôn, Tần Mặc," nàng nói, giọng nói vẫn rõ ràng nhưng chứa đựng một chút hoài nghi, "nhưng để thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào máu thịt của Huyền Vực, không chỉ của con người mà còn của vạn vật, vẫn là một chặng đường dài. Những 'vật' này đã trải qua quá nhiều đau khổ, quá nhiều sự phản bội." Nàng biết, niềm tin là thứ khó xây dựng nhất, và cũng dễ đánh mất nhất.

Lục Vô Trần gật đầu, đôi vai y hơi trùng xuống dưới sức nặng của ký ức. "Vạn vật cũng cần thời gian để tin tưởng trở lại. Chúng ta cần sự kiên nhẫn hơn bao giờ hết, Tần Mặc. Không phải cứ nói là chúng sẽ nghe, cứ làm là chúng sẽ tin. Những vết sẹo này đã quá sâu, quá cũ kỹ." Y vẫn nhớ những ngày tháng lang thang, chứng kiến biết bao cảnh tượng vật chất bị tha hóa, bị biến thành những công cụ vô tri dưới bàn tay của những kẻ truy cầu sức mạnh. Y hiểu rõ sự tổn thương sâu sắc mà những "vật" này đã phải chịu đựng.

Tiểu Thảo, trong lúc đó, khẽ nhón chân, chạm nhẹ vào một nhánh cây khô cằn. Ngay lập tức, một vài chiếc lá non yếu ớt dường như khẽ lay động, như một tiếng thở dài nhỏ bé. Cô bé không nói gì, chỉ nhìn Tần Mặc bằng đôi mắt to tròn, đen láy, như một lời động viên thầm lặng. Cô bé chính là sự thuần khiết, là biểu tượng của một thế hệ mới, chưa bị vấy bẩn bởi những khát vọng điên rồ. Sự hồn nhiên của cô bé, sự đồng cảm bản năng của cô bé với thiên nhiên, chính là nguồn hy vọng mong manh nhất.

Tần Mặc nhìn Tiểu Thảo, rồi lại nhìn những cảnh tượng hoang tàn xung quanh. Hắn biết, con đường này sẽ không dễ dàng. Sẽ có sự nghi ngờ, sẽ có sự phản kháng, không chỉ từ con người mà còn từ chính vạn vật đã bị tổn thương quá nhiều. Nhưng hắn cũng tin tưởng, sâu thẳm trong mỗi "vật", dù đã bị bóp méo đến đâu, vẫn còn tồn tại một tia sáng của "bản chất" nguyên thủy, một khao khát được là chính nó. Nhiệm vụ của hắn không phải là thay đổi chúng, mà là thức tỉnh chúng, giúp chúng tìm lại tiếng gọi nội tại của mình.

Hắn hít một hơi sâu nữa, mùi bụi và nắng vẫn nồng nặc, nhưng trong tâm trí hắn, hắn đã hình dung ra một cảnh tượng khác: một con đường cổ đạo xanh tươi, nơi vạn vật được sinh sôi nảy nở theo ý chí của chính chúng, nơi những tiếng thì thầm của "ý chí tồn tại" là những lời ca ngợi sự sống, chứ không phải là những tiếng than vãn. "Chúng ta sẽ cho chúng thấy một con đường khác, một sự lựa chọn khác," Tần Mặc nói, giọng nói vang lên giữa không gian tĩnh mịch, như một lời thề nguyền. "Một con đường không ép buộc chúng phải 'thăng tiên' hay trở thành công cụ, mà là con đường giúp chúng tìm lại sự cân bằng, tìm lại chính mình."

***

Khi Tần Mặc và đoàn của mình đến gần, Thiết Giáp Thành hiện ra sừng sững trên nền trời chiều tà, như một con quái vật bằng thép đá vĩnh cửu. Những bức tường thành cao ngất ngưởng, màu xám đen của kim loại và đá nặng nề, vươn thẳng lên b��u trời, thách thức mọi ánh mắt và ý chí. Các tháp canh kiên cố, nhọn hoắt như những ngón tay gầy guộc, chọc thẳng vào những đám mây đang dần chuyển sang màu cam và tím của hoàng hôn. Tiếng gió rít qua những khe hở trên các bức tường, tạo thành những âm thanh u uẩn, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ đang bị giam cầm. Thỉnh thoảng, tiếng bước chân nặng nề của binh lính tuần tra trên tường thành, hay tiếng kim loại va chạm nhẹ từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị và khó gần của thành phố.

Mùi sắt nồng nặc, pha lẫn mùi than cháy từ các lò rèn bên trong và mùi bụi đất đặc trưng của một thành phố quân sự, tràn ngập không khí. Thiết Giáp Thành mang một vẻ đẹp hùng vĩ, tráng kiện, nhưng cũng đầy nặng nề và cứng nhắc. Nó giống như một sinh vật bị xiềng xích bởi chính khát vọng bất diệt của mình, khát vọng được bất khả xâm phạm, được trường tồn, đến mức tự làm mình khô cằn và mất đi sự sống. Ánh nắng chiều tà đổ bóng dài trên những khối kiến trúc đồ sộ, tạo ra những mảng tối sâu thẳm, như ẩn ch���a vô vàn bí mật và sự mệt mỏi đã tích tụ qua hàng ngàn năm.

Tần Mặc tiến vào cổng thành, bước chân hắn vững vàng nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác nặng nề. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được sự mệt mỏi và kiệt quệ tột độ của Thiết Giáp Thành Linh. "Ý chí tồn tại" của nó không phải là sự yếu ớt, mà là một sự cứng nhắc đến mức đau đớn, một sự giằng xé nội tại giữa khao khát bảo vệ và nỗi sợ hãi bị phá hủy, khiến nó không ngừng tự gia cố, tự giam hãm, và dần mất đi sự sống động vốn có của một thành trì.

Một luồng ý niệm mạnh mẽ, lạnh lẽo và vang vọng như tiếng kim loại va chạm, đột ngột tràn ngập tâm trí Tần Mặc. Đó là tiếng nói của Thiết Giáp Thành Linh.

"Ngươi đến đây để làm gì?" Giọng nói ấy không mang theo cảm xúc, chỉ có sự cảnh giác và hoài nghi. "Để phá hủy sự bất diệt ta đã dày công xây dựng sao? Để phá vỡ lớp giáp trụ mà ta đã dùng vạn vật để tôi luyện?" Luồng ý niệm ấy chứa đựng một niềm kiêu hãnh cố chấp, một sự tự tôn đã hóa thành xiềng xích.

Tần Mặc không hề nao núng. Hắn đặt tay lên một bức tường thành lạnh lẽo, bề mặt kim loại thô ráp, truyền đi một luồng ý niệm dịu dàng nhưng kiên định. "Không, ta đến để giúp ngươi tìm lại ý nghĩa thực sự của sự bảo vệ, Thành Linh. Không phải là sự cứng nhắc, sự giam hãm đến chết lặng, mà là sự kiên cường trong hòa hợp, sự vững chãi mà vẫn sinh sôi. Ngươi đã quên mất bản chất của mình là gì rồi." Hắn cảm nhận được sự mâu thuẫn sâu sắc bên trong Thành Linh: một bên là khao khát bất diệt, một bên là nỗi cô đơn và mệt mỏi tột cùng khi phải gánh vác gánh nặng của sự phòng thủ không ngừng nghỉ.

Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, cũng cảm nhận được sự nặng nề của không khí xung quanh. Nàng đưa mắt nhìn những bức tường thành cao vút, những chi tiết kiến trúc chỉ tập trung vào phòng thủ, không hề có nét mềm mại của sự sống. "Năng lượng phòng thủ của thành phố mạnh mẽ đến mức đáng sợ," nàng nói, giọng nói vang vọng khẽ trong không khí nặng nề, "nhưng nó đang tự làm kiệt quệ chính mình. Giống như một kiếm khách chỉ biết thủ mà không biết tiến, cuối cùng sẽ bị đối thủ làm cho kiệt sức." Nàng hiểu rằng, sự cứng nhắc này không phải là sức mạnh thực sự, mà là một gông cùm.

Lục Vô Trần khẽ lắc đầu. "Nó đã quá chú trọng vào việc chống lại sự hủy diệt từ bên ngoài, mà quên mất rằng sự hủy diệt lớn nhất lại đến từ bên trong, từ chính sự bóp méo bản chất của mình." Y nhìn những vết nứt nhỏ trên các bức tường, những nơi mà sự sống, dù nhỏ bé, vẫn cố gắng len lỏi, nhưng lại bị kìm kẹp bởi lớp giáp thép. Y cảm nhận được sự giằng xé, sự đau đớn thầm lặng của Thành Linh.

Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn, lại không hề sợ hãi trước sự hùng vĩ và nặng nề của Thiết Giáp Thành. Cô bé chạy đến bên một gốc cây nhỏ, cằn cỗi mọc lên từ kẽ nứt của bức tường, khẽ vuốt ve những chiếc lá khô héo. Một luồng linh khí dịu nhẹ từ bàn tay nhỏ bé của cô bé truyền sang, và những chiếc lá ấy dường như khẽ rung động, như một lời đáp lại yếu ớt. Cô bé nhìn Tần Mặc, ánh mắt trong veo nhưng đầy thấu hiểu, như muốn nói rằng: "Sự sống vẫn luôn ở đây, chỉ là nó đang bị giấu đi."

Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, để chữa lành Thiết Giáp Thành, không thể dùng sức mạnh để phá vỡ lớp vỏ bọc kiên cố của nó. Phải dùng sự thấu hiểu, sự kiên nhẫn, và quan trọng nhất, là giúp nó tìm lại tiếng gọi từ "bản chất" sâu thẳm nhất của mình. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn đã đến đây để gieo một hạt mầm hy vọng, không phải một hạt mầm của sự bất diệt, mà là một hạt mầm của sự cân bằng và sinh sôi.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng bên trong Thiết Giáp Thành, không khí vẫn nặng nề và u ám. Gió mạnh lùa qua các kẽ hở của những khối kiến trúc đồ sộ, tạo nên những tiếng rít ghê rợn, như lời than khóc của chính thành phố. Mùi sắt, mùi bụi, và một chút ẩm mốc từ những ngóc ngách sâu thẳm, hòa quyện vào nhau, tạo thành một không khí ngột ngạt. Sự sống dường như bị đè nén, bị kìm kẹp, chỉ còn lại sự trơ trọi và lạnh lẽo.

Tần Mặc, sau khi giao tiếp sâu sắc với Thiết Giáp Thành Linh qua ý niệm, đã dẫn đoàn của mình đi sâu vào một khu vực trung tâm của thành phố. Đây là một quảng trường rộng lớn, lát đá đen tuyền, từng là nơi diễn ra những cuộc duyệt binh hùng tráng, nhưng giờ đây lại tĩnh mịch một cách đáng sợ. Giữa quảng trường, có một vết nứt lớn trên mặt đất, sâu hun hút, từ đó toát ra một mạch linh khí yếu ớt nhưng kiên cường. Tần Mặc biết, đây chính là "linh hồn" thực sự của Thiết Giáp Thành, nơi "ý chí tồn tại" nguyên thủy của nó vẫn còn cố gắng tồn tại, dù đã bị che lấp bởi vô vàn lớp giáp trụ và khát vọng sai lầm.

"Đây chính là nơi chúng ta sẽ bắt đầu," Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên giữa tiếng gió rít, đầy sự trang trọng. Hắn quỳ xuống, chạm tay vào vết nứt lạnh lẽo. "Bản chất của một thành trì là bảo vệ. Nhưng bảo vệ không có nghĩa là tự giam hãm trong sự cứng nhắc, trong nỗi sợ hãi bất tận. Nó là sự vững chãi, nhưng cũng phải là sự sinh sôi. Ta sẽ giúp ngươi nhớ lại tiếng gọi của đất mẹ, của sự sống, Thành Linh." Hắn cảm nhận được sự giằng xé dữ dội từ bên trong vết nứt, một sự kháng cự yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng từ Thiết Giáp Thành Linh, như một đứa trẻ bị bỏ rơi đang sợ hãi khi được chạm vào.

Mộc Lâm Chủ tiến lại gần, vẻ mặt lão đầy sự thành kính. Lão rút ra từ trong túi áo một hạt giống cổ thụ, nhỏ bé nhưng ẩn chứa sức sống mãnh liệt. "Để cây cối mọc rễ sâu, để dòng nước chảy tự do, đó mới là sự kiên cố thực sự, Tần Mặc. Thiên nhiên không chống lại, thiên nhiên hòa hợp. Và từ sự hòa hợp đó, sức mạnh mới được sinh ra." Lão nhẹ nhàng đặt hạt giống vào một khe nhỏ bên trong vết nứt, bàn tay nhăn nheo của lão khẽ run lên.

Lục Vô Trần, dù vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt y đã bớt đi sự u buồn, thay vào đó là một tia hy vọng. Y đưa tay ra, một luồng linh lực xanh biếc dịu dàng tuôn ra, nhẹ nhàng dẫn dắt mạch nước ngầm đang chảy yếu ớt dưới lòng đất, hướng nó về phía hạt giống và vết nứt. "Sợ hãi hủy diệt không thể mang lại bình yên, Thành Linh. Chỉ có chấp nhận và hòa mình vào dòng chảy của vạn vật, mới là con đường thực sự." Y biết, đây không chỉ là việc chữa lành một thành trì, mà còn là việc chữa lành một tư tưởng đã làm tổn thương cả Huyền Vực.

Tô Lam đứng phía sau, đôi mắt nàng vẫn nghiêm nghị, nhưng sự căng thẳng trên khuôn mặt đã giảm bớt. Nàng quan sát từng cử chỉ của Tần Mặc và các đồng minh, ghi nhớ mọi chi tiết. Nàng biết, những gì họ đang làm ở đây sẽ là nền tảng cho sự thay đổi lớn lao mà họ muốn mang lại cho Huyền Vực. Nàng cảm nhận được một sự dịch chuyển tinh tế trong không khí, một sự thay đổi nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở sâu. Hắn lấy ra Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc lung linh chứa đựng tinh hoa của sự cân bằng, đặt nó vào chính giữa vết nứt. Ánh sáng dịu nhẹ, màu ngọc bích từ viên châu lan tỏa, không chói chang mà ấm áp, len lỏi vào từng kẽ đá, từng mạch linh khí yếu ớt. Đồng thời, Tần Mặc truyền ý chí của mình vào Thiết Giáp Thành Linh, không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một sự thức tỉnh.

Hắn không muốn thay ��ổi Thiết Giáp Thành Linh, hắn muốn nó tự nhớ lại. Hắn truyền vào đó những hình ảnh về sự vững chãi của núi non, sự kiên cường của dòng sông, sự sinh sôi của rừng cây. Hắn cho nó thấy rằng, sự bảo vệ không cần phải là sự giam hãm, mà có thể là sự bao dung, sự nuôi dưỡng. Hắn cho nó thấy rằng, một thành trì vững chắc nhất không phải là một pháo đài cô độc, mà là một nơi mà sự sống được phát triển, được tự do.

Dưới tác động của Huyền Vực Tâm Châu, của hạt giống cổ thụ, của mạch nước ngầm được dẫn dắt, và quan trọng hơn cả, của ý chí thức tỉnh từ Tần Mặc, một sự thay đổi vi tế bắt đầu diễn ra. Tiếng gió rít qua các bức tường vẫn còn đó, nhưng dường như đã bớt đi sự lạnh lẽo. Mùi sắt nồng nặc dường như đã được làm dịu đi một chút bởi mùi đất ẩm và một hương thơm thoang thoảng của mầm sống đang cựa quậy. Từ sâu thẳm vết nứt, một tiếng róc rách yếu ớt vang lên, không phải tiếng gió, mà là tiếng nước chảy.

Tần Mặc mở mắt. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Thiết Giáp Thành Linh vẫn chưa hoàn toàn được chữa lành, nỗi sợ hãi và sự cứng nhắc vẫn còn đó. Nhưng một hạt mầm đã được gieo, một mạch nước đã được khơi thông, một tia sáng đã được thắp lên. Sự phức tạp của việc chữa lành các "vật" đã bị tha hóa sâu sắc sẽ là một quá trình lâu dài và đòi hỏi vô vàn nỗ lực. Nhưng Huyền Vực Tâm Châu, với triết lý "cân bằng bản chất", đã chứng tỏ khả năng không chỉ chữa lành mà còn tái sinh sự sống, mở ra tiềm năng cho những vùng đất khác. Sự hợp tác ăn ý của Tần Mặc và các đồng minh sẽ là chìa khóa cho kỷ nguyên mới.

Tần Mặc đứng dậy, nhìn vào vết nứt, nơi ánh sáng ngọc bích vẫn dịu dàng tỏa ra. Hắn biết, những kẻ phản kháng tư tưởng cũ vẫn còn tồn tại, và họ sẽ không ngừng tìm cách phá hoại. Nhưng hắn cũng tin tưởng vào sức mạnh của sự lựa chọn, vào quyền được là chính mình của vạn vật.

"Hãy để sự sống tự tìm đường đi của nó," Tần Mặc khẽ nói, giọng nói đầy hy vọng, "chúng ta chỉ là những người dẫn lối, những người khơi gợi lại bản năng đã bị lãng quên." Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh, như những ánh mắt chứng giám cho bình minh của một kỷ nguyên mới.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free