Vạn vật không lên tiên - Chương 598: Bức Tranh Hoàn Chỉnh: Tiếng Vọng Từ Kỷ Nguyên Thăng Tiên
Trong khu vực cấm của Tàng Thư Các, nơi thời gian dường như ngưng đọng trong từng nếp gấp của trang giấy cổ, không khí ngập tràn mùi hương của mực khô, gỗ mục và một chút hương trầm thoang thoảng. Ánh sáng vàng nhạt từ các pháp trận cổ xưa lan tỏa, hắt lên những giá sách cao vút chất đầy những cuộn da thú và văn bia đã ngả màu tuế nguyệt. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng gió khe khẽ lọt qua ô cửa sổ bằng ngọc thạch, và cả tiếng thở đều đều của những người đang tập trung cao độ, tất cả hợp thành một bản hòa tấu trầm mặc, đầy thiêng liêng.
Tần Mặc, với thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đang cúi mình bên một tấm bản đồ cổ xưa trải rộng trên bàn đá. Hắn mặc bộ trang phục đơn giản, vải thô màu nâu nhã nhặn, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt thanh tú và đôi mắt đen láy sâu thẳm đang ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Đầu ngón tay hắn khẽ lướt trên bề mặt da thú thô ráp, nơi những ký tự cổ đại uốn lượn như rồng bay phượng múa, ẩn chứa những bí mật của một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Thiên Sách Lão Nhân, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng và mái tóc bạc trắng, đứng cạnh hắn. Đôi mắt tinh anh ẩn sau cặp kính lão khẽ nheo lại, ngón tay xương xẩu chỉ vào những ký hiệu trên bản đồ, giọng y trầm lắng nhưng đầy uy lực: “Đây là những ghi chép từ ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’, khi khát vọng thành tiên đã trở thành cơn cuồng nộ, Tần Mặc. Mỗi nét chữ này… đều thấm đẫm sự đau đớn của vạn vật bị cưỡng ép. Con hãy lắng nghe chúng.”
Tần Mặc nhắm mắt, đặt lòng bàn tay lên tấm da thú, gạt bỏ mọi tạp niệm, hoàn toàn hòa mình vào dòng chảy của ‘ý chí tồn tại’ đang phát ra từ những văn tự cổ. Hắn không chỉ đọc bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng tâm hồn. Một luồng thông tin hỗn loạn ập đến, như một dòng thác lũ của những cảm xúc bi tráng và những ký ức đau thương. Hắn cảm nhận được sự phấn khích ban đầu của những thực thể vô tri khi chúng lần đầu được ‘khai linh’, được ban cho ý thức và khát vọng thăng hoa. Đó là một cảm giác bùng nổ, một sự bừng tỉnh của bản ngã, như một cây cỏ khô cằn bỗng được tắm mình trong cơn mưa rào đầu hạ. Nhưng rồi, sự phấn khích ấy dần chuyển thành một nỗi tuyệt vọng, một sự cưỡng ép vô hình nhưng tàn bạo. Hắn cảm nhận được những bản chất bị bóp méo, những vật tính bị biến dạng, không còn là chính mình. Một dòng suối muốn chảy, nhưng bị ép phải hóa rồng; một tảng đá muốn nằm yên, nhưng bị buộc phải mọc cánh. Đó là một sự tra tấn tinh thần, một sự chối bỏ gốc rễ.
“Ý chí của chúng… thật sự rất hỗn loạn,” Tần Mặc khẽ thì thầm, đôi môi tái nhợt. “Có cả sự phấn khích ban đầu khi được ‘khai linh’, và sau đó là sự tuyệt vọng, sự tan rã bản chất… Những ‘điểm nút’ này… chúng là nơi linh khí bị rút cạn, vạn vật bị bóp méo nhất.” Hắn mở mắt, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc pha lẫn bi thương. Hắn chỉ vào những ký hiệu hình tròn nhỏ trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng những nét vẽ loằng ngoằng, tựa như những vết sẹo hằn lên da thịt. Những ‘điểm nút khai linh’ này không phải là những nơi linh khí dồi dào, mà ngược lại, là những vết thương lòng của Huyền Vực, nơi sự ép buộc thăng tiên đã đạt đến đỉnh điểm. Tần Mặc tưởng tượng ra những cảnh tượng kinh hoàng: những ngọn núi bị rút cạn tinh hoa, những dòng sông bị bẻ cong dòng chảy, những khu rừng cây cối hóa đá, tất cả chỉ để phục vụ cho một khát vọng hư vô.
Lục Vô Trần đứng gần đó, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Mái tóc đã điểm bạc của hắn búi sơ sài, và bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, không có chút dấu hiệu của sự xa hoa. Hắn lắng nghe từng lời của Tần Mặc, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự chán nản và hoài nghi về cuộc đời dần biến đổi thành sự bàng hoàng. Hắn khẽ rít lên một tiếng, như thể cổ họng bị nghẹn lại bởi một khối đá nặng. Bao năm qua, hắn đã tu luyện, đã tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, nhưng luôn cảm thấy một sự trống rỗng, một sự sai trái. Giờ đây, những lời của Tần Mặc, những cảm nhận của Tần Mặc về ý chí đau khổ của vạn vật, đã chạm đến một phần sâu thẳm trong linh hồn hắn. Nó không chỉ là một sự thật lịch sử, mà còn là lời giải đáp cho chính nỗi chán nản của hắn. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút bỏ một phần gánh nặng vô hình.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc. Đôi tai nó khẽ giật giật, như thể cũng đang cảm nhận được những luồng ‘ý chí tồn tại’ bi thương mà chủ nhân nó đang tiếp nhận. Thỉnh thoảng, nó lại khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời cảnh báo, hoặc một sự đồng cảm thầm lặng. Nó trung thành bên Tần Mặc, như một người bảo vệ thầm lặng, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào.
Thiên Sách Lão Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt y mang theo một nỗi buồn sâu sắc, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng. Y hiểu rằng Tần Mặc không chỉ là một người giải mã, mà còn là một người thấu cảm. Năng lực của Tần Mặc không chỉ dừng lại ở việc nghe, mà còn là việc cảm nhận và chia sẻ nỗi đau của vạn vật. Y đã thấy quá nhiều cường giả chỉ biết truy cầu sức mạnh, chỉ biết ép buộc vạn vật phục tùng ý chí của mình, mà chưa từng một lần lắng nghe tiếng nói chân thật từ sâu thẳm linh hồn chúng. Tần Mặc là khác biệt. Hắn đến từ Vô Tính Thành, nơi bản chất nguyên thủy được tôn trọng, nơi không có khát vọng thăng tiên mù quáng. Đó chính là lý do y đặt niềm tin vào hắn.
Vô Danh Khách, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, đứng tựa vào một giá sách cao. Y vẫn mặc chiếc áo choàng cũ kỹ, và bầu rượu bên hông dường như vẫn còn nguyên vẹn. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan s��t. Đôi mắt y sâu thẳm như đã nhìn thấu mọi sự, như thể y đã biết trước những gì Tần Mặc đang khám phá. Một cái gật đầu nhẹ của y, một cái nhếch mép khóe môi, đã đủ để khẳng định sự đúng đắn của những gì Tần Mặc đang cảm nhận. Y là một người đàn ông của những suy ngẫm, của những lời nói ít ỏi nhưng mang sức nặng của ngàn cân. Y hiểu rằng, sự thật không cần phải gào thét, chỉ cần được lắng nghe một cách chân thành.
Tần Mặc tiếp tục chìm đắm vào dòng chảy của những ký ức cổ xưa. Hắn thấy những cường giả cổ đại, với sức mạnh kinh thiên động địa, đã tự cho mình quyền năng ban phát sự sống và ý thức cho vạn vật. Họ gọi đó là ‘khai linh’, một hành động tưởng chừng như vĩ đại, nhưng thực chất lại là sự khởi đầu của một bi kịch. Những thực thể được ‘khai linh’ ban đầu vui mừng, nhưng sau đó, chúng bị ép buộc phải tu luyện theo một con đường duy nhất: thăng tiên. Chúng không được phép lựa chọn, không được phép duy trì bản chất nguyên thủy của mình. Một ngọn lửa phải học cách hóa thành ph��ợng hoàng, một hạt cát phải mơ ước trở thành tinh tú. Sự cưỡng ép này đã tạo ra một sự mất cân bằng khủng khiếp, một sự phản kháng âm ỉ từ sâu thẳm linh hồn Huyền Vực. Những ‘điểm nút khai linh’ mà Tần Mặc chỉ ra trên bản đồ không chỉ là những nơi linh khí bị rút cạn, mà còn là những ‘huyệt đạo’ bị tắc nghẽn của thế giới, nơi ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật bị dồn nén, bị bóp nghẹt, và cuối cùng là tan rã. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tần Mặc khi hắn cảm nhận được nỗi đau tận cùng của những thực thể đã bị biến chất, bị ép buộc trở thành những gì chúng không muốn. Đó là nỗi đau của sự đánh mất chính mình.
***
Thời gian trôi qua, ánh sáng ban ngày dần chuyển sang sắc màu vàng cam của buổi trưa. Trong Tàng Thư Các Tinh Linh, không khí vẫn tĩnh mịch, trang nghiêm, chỉ có tiếng lật trang sách nhẹ nhàng và tiếng bút lông khẽ quẹt trên da thú. Tần Mặc vẫn cúi mình trên bàn đá, nhưng giờ đây, hắn không chỉ còn đọc những văn tự đơn lẻ. Hắn đang ghép nối, đang tổng hợp. Các cuộn da thú, các tấm bản đồ cổ và những ký hiệu tưởng chừng như rời rạc, dưới con mắt và năng lực của Tần Mặc, dần kết nối thành một bức tranh tổng thể, rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn vẽ phác thảo các mối liên hệ trên một tấm da mới, những đường nét hiện ra như mạch máu của một sinh thể khổng lồ.
“Thiên Đạo Cảnh Báo không phải là một sự kiện đơn lẻ… mà là một chuỗi phản ứng của Huyền Vực,” Tần Mặc nói, giọng hắn tuy trầm nhưng đầy sự thấu hiểu. Hắn chỉ vào những khu vực trên bản đồ, nơi những dòng sông cạn kiệt, những cánh rừng hóa đá, những ngọn núi khô cằn. “Ban đầu là suy yếu linh khí, sau đó là biến đổi môi trường… và cuối cùng là tai họa. Các mảnh Chân Lý Thạch Bi này… chúng là những ‘điểm ghi nhớ’ của quá trình đó, phải không lão nhân?”
Thiên Sách Lão Nhân khẽ gật đầu chậm rãi, ánh mắt y chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc nhưng cũng không kém phần kiên định. “Đúng vậy. Mỗi mảnh không chỉ là bằng chứng, mà là một phần ‘ký ức’ của thế giới, một lời cảnh báo được phong ấn bằng chính ‘ý chí tồn tại’ của những thực thể đã chịu khổ. Chúng cần được tái hợp để Huyền Vực ‘nhớ’ lại chân lý của mình.” Lời nói của Thiên Sách Lão Nhân như một lời xác nhận, cũng như một lời kêu gọi. Những ‘điểm sáng’ trên bản đồ, nơi được cho là các mảnh ‘Chân Lý Thạch Bi’ đang nằm rải rác khắp Huyền Vực, giờ đây không còn là những chấm đơn lẻ. Chúng như được kết nối với nhau bằng một mạng lưới năng lượng vô hình, mỗi điểm là một phần của ‘ký ức’ Huyền Vực, một chương trong cuốn sử bi tráng về sự phản kháng của thế giới. Tần Mặc cảm nhận được rằng, việc tìm kiếm và hợp nhất chúng không chỉ là một nhiệm vụ vật lý, mà còn là một hành trình phục hồi tinh thần, một sự tái sinh ký ức cho cả một thế giới. Hắn cảm nhận được nỗi đau ẩn chứa trong từng mảnh, như những vết sẹo hằn sâu trên linh hồn Huyền Vực. Mỗi mảnh Thạch Bi không chỉ là một vật phẩm, mà là một chứng nhân, một tiếng vọng từ quá khứ, kể về sự tha hóa của vạn vật và sự phản ứng dữ dội của Thiên Đạo.
Lục Vô Trần thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn bao giờ hết, nhưng lần này không còn là sự chán nản đơn thuần. “Ta… ta đã từng nghĩ rằng mọi nỗ lực đều vô ích.” Hắn ngước nhìn Tần Mặc, đôi mắt sâu trũng lần đầu tiên ánh lên một tia sáng, không phải của sự tuyệt vọng mà là của một nhận thức mới. “Nhưng giờ đây, ta hiểu rằng… sự chán nản của ta không phải là vô nghĩa. Nó là một phần của tiếng kêu cứu này.” Giọng hắn vẫn trầm, yếu ớt, nhưng đã có thêm một chút kiên định. Hắn đã sống trong sự hoài nghi và mệt mỏi quá lâu, nhưng những lời nói của Tần Mặc, những sự thật được hé lộ, đã gột rửa phần nào lớp bụi bẩn trong tâm hồn hắn. Hắn cảm thấy mình không còn đơn độc trong nỗi đau đó, và nỗi đau đó không phải là vô vị. Nó là một phần của bức tranh lớn hơn, một phần của tiếng vọng từ quá khứ, nhắc nhở về những sai lầm đã qua.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào bản đồ, như thể nó cũng cảm nhận được sự bi tráng của quá khứ, của những đau đớn mà vạn v��t đã phải gánh chịu. Nó rúc đầu vào chân Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng ấy. Sức mạnh của nó, tuy không thể nói thành lời, nhưng ý chí của nó luôn đồng hành cùng chủ nhân. Vô Danh Khách khẽ “hm” một tiếng, ánh mắt sâu thẳm như xác nhận điều Tần Mặc vừa nói. Y vẫn đứng lặng lẽ, nhưng sự hiện diện của y mang đến một cảm giác vững chãi, như một ngọn núi cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm của thế sự. Y hiểu rằng, chân lý không chỉ nằm trong sách vở, mà còn nằm trong cảm nhận của những người có khả năng lắng nghe. Tần Mặc, bằng năng lực độc đáo của mình, đã trở thành cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa Huyền Vực và những ký ức bị lãng quên.
Tần Mặc tiếp tục khám phá, hắn nhận ra rằng ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ không phải là một sự trừng phạt ngẫu nhiên, mà là một cơ chế tự vệ của Huyền Vực, một sự ‘tự điều chỉnh’ để ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn. Khi vạn vật bị ép buộc thăng tiên một cách vô độ, khi bản chất bị bóp méo, Huyền Vực sẽ dần mất đi ‘vật tính’ nguyên thủy, mất đi sự cân bằng cốt lõi. Sự suy yếu linh khí, sự biến đổi môi trường khắc nghiệt không phải là hậu quả, mà là triệu chứng, là lời cảnh báo đầu tiên. Nếu những lời cảnh báo đó bị phớt lờ, Huyền Vực sẽ tự động kích hoạt những cơ chế mạnh mẽ hơn, như những cơn bão linh khí, những vùng đất chết chóc, những sinh vật biến dị, tất cả để tái lập lại trật tự, để ‘khởi động lại’ hệ thống. Những văn tự cổ đã mô tả chi tiết các giai đoạn của ‘Cảnh Báo’, từ những biến đổi nhỏ nhất trong khí hậu cho đến những tai họa diệt thế, tất cả đều là những phản ứng tự nhiên của một thế giới đang cố gắng bảo vệ chính mình. Tần Mặc cảm nhận được một nỗi kính sợ sâu sắc đối với sự vĩ đại và trí tuệ của Huyền Vực, một sinh mệnh khổng lồ với ý chí tự bảo tồn mạnh mẽ.
Hắn cũng nhận ra rằng, những cường giả cổ đại không chỉ bóp méo thông tin về ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’, mà còn cố tình che giấu sự thật về ‘Chân Lý Thạch Bi’. Họ không muốn ai biết rằng Huyền Vực có một cơ chế tự vệ, bởi vì ��iều đó sẽ đe dọa quyền lực của họ, đe dọa con đường thăng tiên mù quáng của họ. Họ đã tự phong mình là những người ‘khai sáng’, nhưng thực chất lại là những kẻ bóp nghẹt sự sống, những kẻ đẩy Huyền Vực vào bờ vực thẳm. Sự tha hóa của họ không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về tư tưởng, về sự ích kỷ và tham vọng không đáy. Tần Mặc cảm thấy một sự phẫn nộ âm ỉ dâng lên trong lòng.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu rọi qua những ô cửa sổ bằng ngọc thạch, nhuộm đỏ không gian Tàng Thư Các Tinh Linh, Tần Mặc đã tổng hợp được toàn bộ bức tranh về sự tha hóa của vạn vật và phản ứng tự vệ của Thiên Đạo. Sau nhiều giờ liền giải mã, đôi mắt hắn tuy mệt mỏi nhưng lại ánh lên sự kiên định sắt đá. Hắn đứng dậy, nắm chặt tay, cảm nhận được một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản, không phải là linh lực, mà là ý chí, là quyết tâm.
“Vậy ra, Thiên Diệu Tôn Giả không phải là kẻ đầu tiên cố tình làm ngơ chân lý,” Tần Mặc nói, giọng hắn tuy trầm nhưng đầy trọng lượng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhìn tấm bản đồ với các điểm Chân Lý Thạch Bi, ý chí tìm kiếm chúng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Hắn chỉ là kẻ kế thừa một tư tưởng đã tồn tại từ lâu… Tư tưởng coi thường bản chất, chỉ truy cầu sức mạnh giả tạo. Chúng ta không chỉ tìm kiếm các mảnh Thạch Bi, mà còn phải phá vỡ vòng lặp này.” Lời của hắn không chỉ là một sự nhận thức, mà còn là một lời tuyên ngôn, một lời thề nguyện. Hắn hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là chống lại một cá nhân, mà là chống lại một hệ tư tưởng đã ăn sâu bám rễ, một vòng lặp sai lầm đã kéo dài qua bao kỷ nguyên. Các ‘điểm nút khai linh’ được nhắc đến trong văn tự cổ không chỉ là những địa điểm vật lý, mà còn là những dấu tích của tư tưởng tha hóa, những nơi mà Tần Mặc sẽ phải đối mặt với tàn dư của ‘ý chí’ đã bị bóp méo, những sinh vật biến dị từ quá khứ, những minh chứng sống động cho hậu quả của việc ‘thăng tiên vô độ’.
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, ánh mắt y giờ đây tràn đầy tin tưởng, không còn chút hoài nghi nào. “Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Con đường của ngươi, Tần Mặc, không chỉ là tìm kiếm các mảnh Thạch Bi, mà còn là đánh thức Huyền Vực, giúp nó nhớ lại chính mình. Ngươi là hy vọng cuối cùng.” Giọng y trầm lắng nhưng đầy uy lực, từng lời nói như khắc sâu vào tâm khảm Tần Mặc. Y đã sống đủ lâu để chứng kiến sự lặp lại của những sai lầm, và giờ đây, y đặt tất cả niềm tin vào thiếu niên đến từ Vô Tính Thành này. Y tin rằng Tần Mặc, với năng lực lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ và sự đồng cảm với bản chất của vạn vật, chính là chìa khóa để phá vỡ vòng lặp bi kịch ấy.
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc với một ánh nhìn ngưỡng mộ và một tia hy vọng mới bùng cháy trong đôi mắt sâu trũng. Hắn cảm thấy như thể đã tìm thấy con đường cho chính mình, không còn là một kẻ chán nản, mà là một người có mục đích. Cuộc sống của hắn, vốn dĩ đã vô nghĩa và bị sự hoài nghi che phủ, giờ đây đã tìm thấy một ý nghĩa mới, một trọng trách mới. Hắn không còn là một cá nhân lạc lõng, mà là một phần của một sứ mệnh vĩ đại. Hắn thầm nghĩ, có lẽ đây chính là con đường mà hắn đã vô thức tìm kiếm bấy lâu.
Vô Danh Khách khẽ thở dài, nhưng không phải là thở dài vì mệt mỏi, mà là vì một sự thấu hiểu sâu sắc. “Kẻ che giấu sự thật… bao giờ cũng đáng sợ hơn kẻ không biết gì.” Giọng y trầm thấp, nhưng chứa đựng một sự khinh miệt rõ ràng đối với những kẻ đã cố tình bóp méo chân lý vì lợi ích cá nhân. Y đã chứng kiến quá nhiều sự tha hóa, quá nhiều sự mù quáng trong hành trình truy cầu sức mạnh. Lời nói của y như một sự xác nhận cuối cùng cho những gì Tần Mặc đã khám phá, đồng thời cũng là một lời cảnh báo về bản chất thật sự của những kẻ sẽ đối đầu với Tần Mặc trong tương lai. Sự tương đồng giữa hành động của các cường giả cổ đại và Thiên Diệu Tôn Giả hiện tại nhấn mạnh sự nguy hiểm và quyết liệt của cuộc đối đầu sắp tới, cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một cá nhân mà là hiện thân của một tư tưởng.
Hắc Phong khẽ rúc đầu vào tay Tần Mặc, như muốn truyền thêm sức m���nh và sự ủng hộ thầm lặng. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong ý chí của chủ nhân, một sự kiên định mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tần Mặc nhìn tấm bản đồ một lần nữa, những điểm sáng của Chân Lý Thạch Bi như đang kêu gọi hắn. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được gánh nặng của sứ mệnh, nhưng cũng cảm nhận được sức mạnh của niềm hy vọng. Hắn không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng hắn có một trái tim biết lắng nghe, một tâm hồn biết đồng cảm. Và đó, có lẽ, chính là sức mạnh vĩ đại nhất của hắn. Hành trình phía trước sẽ dài và gian nan, đầy rẫy hiểm nguy từ cả thiên nhiên khắc nghiệt lẫn những kẻ muốn che giấu sự thật, những kẻ sẽ không từ thủ đoạn để ngăn cản hắn. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, đối mặt với cả thiên hạ tu sĩ, và chứng minh rằng con đường của sự lắng nghe, của sự đồng cảm, của việc tôn trọng bản chất của vạn vật, mới là con đường chân chính để Huyền Vực được tồn tại vĩnh cửu. Cuộc tìm kiếm thực sự, một hành trình vĩ đại để cứu vãn cả một thế giới, giờ đây, đã chính thức bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.