Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 623: Thiên Đạo Vấn Đáp Lục: Lời Cảnh Báo Từ Nền Văn Minh Quá Khứ

Không khí trong Thư Viện Tàn Tích vẫn đặc quánh mùi đá cổ đã phong hóa, hòa lẫn với sự khô nóng đặc trưng của sa mạc bên ngoài. Ánh sáng mặt trời gay gắt xuyên qua những khe nứt trên trần, rọi thành những vệt vàng nhạt trên nền đất phủ bụi dày, làm nổi bật vô số hạt li ti lơ lửng trong không gian tĩnh mịch. Tiếng gió sa mạc rít qua các kẽ đá như một lời thì thầm của thời gian, cô độc và thê lương.

Tần Mặc đứng giữa căn phòng đổ nát, phiến đá mang tên 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục' nằm trên một bệ đá cổ, nơi ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài khó chạm tới. Hắn đặt bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó, nhắm mắt lại, dồn hết tâm trí vào khả năng đặc biệt của mình. Hắn không nhìn, không nghe bằng giác quan thông thường, mà lắng nghe bằng "ý chí tồn tại", cảm nhận từng rung động, từng luồng tư tưởng cổ xưa thoát ra từ vật phẩm. Xung quanh hắn, Cổ Phù Linh bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt, lay động không ngừng, như thể đang sống lại những ký ức đau khổ từ quá khứ xa xăm. U Linh Mộng Cảnh, một thực thể mờ ảo, cũng cuộn mình quanh Tần Mặc, biến đổi không ngừng, phản chiếu sự xao động trong năng lượng mà hắn đang kết nối.

Thiên Sách Lão Nhân cúi sát vào phiến đá, cố gắng giải mã những ký tự cổ khắc trên đó bằng đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã ngả màu. "Những ký tự này quá cổ xưa," ông lão gầy gò thì thầm, giọng nói run run vì phấn khích và cả sự kính sợ. "Dường như chúng được viết bằng một loại ngôn ngữ đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, trước cả những điển tịch mà ta từng biết. Chúng phức tạp hơn, ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa hơn..."

Vô Danh Khách đứng cạnh ông, ánh mắt thâm trầm nhìn vào phiến đá, rồi lại chuyển sang Tần Mặc. Y khẽ lắc đầu. "Không chỉ là ngôn ngữ, Thiên Sách huynh, mà còn là một loại ý chí. Nó cần một người có thể 'nghe' được lời thì thầm của vạn vật, không phải chỉ đọc bằng mắt thường." Y thấu hiểu sâu sắc rằng tri thức cổ xưa này không thể chỉ được giải mã bằng trí tuệ, mà phải bằng sự đồng cảm và khả năng kết nối bản chất.

Tô Lam, với thanh kiếm cổ bên hông, vẫn luôn giữ một khoảng cách cảnh giác. Nàng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, nhưng cũng đầy hỗn loạn, từ phiến đá đang lan tỏa. "Cẩn thận, Tần Mặc," nàng nhẹ giọng nhắc nhở, ánh mắt phượng vẫn sắc bén quan sát từng biến động nhỏ nhất trên khuôn mặt hắn. "Năng lượng từ phiến đá này rất mạnh. Đừng để nó cuốn đi." Nàng biết Tần Mặc đã phải chịu đựng biết bao áp lực, và nàng không muốn hắn phải gánh thêm gánh nặng nào nữa từ quá khứ bi thương này.

Lục Vô Trần, người đã trải qua một sự chuyển hóa nội tâm sâu sắc, đứng tựa vào một cột đá đổ nát. Khuôn mặt hắn kh��c khổ, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ hoài nghi hay chán nản. Hắn nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, và thốt lên, giọng nói trầm khàn: "Nó chứa đựng sự tuyệt vọng... và cả một lời cảnh báo. Ta cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí cổ xưa, thứ đã từng là niềm tự hào của ta, giờ đây lại là dấu vết của một thảm họa." Hắn nhận ra sự tương đồng giữa năng lượng tàn dư từ phiến đá và những cảm giác bất an mà hắn từng trải qua khi truy cầu thăng tiên mù quáng.

Tần Mặc không đáp lời. Hắn đang ở một thế giới khác. Khi bàn tay hắn chạm vào 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục', một luồng năng lượng cổ xưa, nóng rực nhưng cũng đầy đau đớn, đột ngột tràn vào tâm trí hắn. Không phải là một dòng chảy êm dịu, mà là một cơn sóng thần của ký ức và cảm xúc, mạnh mẽ đến mức làm hắn choáng váng. Hắn cảm thấy như hàng ngàn tiếng vọng từ sâu thẳm thời gian đang gào thét trong đầu, một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống và sự diệt vong. Những ký tự cổ trên phiến đá dường như không còn là những nét vẽ vô tri, mà là những cánh cửa mở ra một kỷ nguyên đã mất, một giai đoạn lịch sử mà sự truy cầu thăng tiên đã đạt đến đỉnh điểm, và cũng là khởi đầu cho sự sụp đổ. Hắn cảm nhận được ý chí kiên cường của những hiền giả đã khắc nên những dòng chữ này, một nỗ lực tuyệt vọng để truyền lại chân lý cho hậu thế. Năng lượng từ phiến đá không ngừng chảy, kết nối Tần Mặc với một dòng chảy thời gian bị lãng quên. Hắn cảm thấy mình bị kéo vào một xoáy ốc không gian, một hành trình ngược dòng lịch sử, đến tận nơi khởi nguồn của tai ương. Cổ Phù Linh rung động càng mạnh, ánh sáng xanh lam trở nên rực rỡ hơn, như thể đang cố gắng dẫn lối, hoặc tự nó cũng đang chịu đựng sự đau đớn của ký ức. U Linh Mộng Cảnh xoay tròn điên cuồng, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên, không còn là những bóng ma đơn thuần, mà là những mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại và bi thương.

***

Tần Mặc chìm vào một thị kiến sống động đến mức hắn không còn phân biệt được đâu là thực, đâu là hư. Hắn thấy một Huyền Vực rực rỡ, tràn ngập linh khí, ở đỉnh cao của cái gọi là 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị'. Không khí nơi đây không phải là khô nóng, mà là ẩm ướt, trong lành, thoang thoảng mùi hương liệu quý hiếm và hoa mây thơm ngát. Cây cối cao vút chọc trời, tán lá xanh mướt che phủ những ngọn núi hùng vĩ. Sông ngòi cuồn cuộn chảy, mặt nước lấp lánh ánh kim, mỗi giọt nước đều chứa đựng một linh tính kỳ diệu. Muôn vật đều có ý chí, từ một viên đá nhỏ ven đường đến những dòng thác đổ, những ngọn lửa bập bùng, đều khao khát được 'khai linh', được tu luyện, được thăng hoa, đạt đến cảnh giới cao hơn.

Tần Mặc thấy những tu sĩ cổ đại, với vẻ ngoài uy nghiêm và tràn đầy sức mạnh, họ không ngừng "khai linh" vạn vật, dẫn dắt chúng trên con đường thăng tiên. Hắn chứng kiến sự bùng nổ của sức mạnh và trí tuệ, những tòa thành lơ lửng trên mây, những pháp bảo tự có linh tính, những thần thú biết nói tiếng người, những dòng sông biến thành Thủy Long Hồn vút bay lên trời. Sự phồn vinh ấy, ban đầu, tựa như một giấc mộng vàng son. Âm thanh huyên náo, phồn thịnh của một nền văn minh đang vươn tới cực điểm của sự phát triển vang vọng khắp nơi, những tiếng tụng kinh, tiếng pháp thuật, tiếng reo hò mừng rỡ khi một vật phẩm hay một sinh linh đạt được sự "thăng hoa".

Nhưng rồi, sự mất mát dần dần hiện hữu.

Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau của một dòng sông linh thiêng khi nó bị cưỡng ép 'thăng tiên' thành 'Thủy Long Hồn'. "Ta chỉ muốn chảy... muốn là chính mình..." Ý chí của dòng sông thì thầm trong tâm trí Tần Mặc, một tiếng thì thầm đầy đau đớn và tuyệt vọng. Tần Mặc thấy dòng sông ấy, từ một dòng chảy tự do, uốn lượn qua những cánh rừng, mang sự sống đến muôn loài, giờ đây bị bóp méo, bị cưỡng bức biến đổi thành một thực thể mạnh mẽ, nhưng không còn là chính nó. Nước sông cạn kiệt, lòng sông nứt nẻ, những vùng đất từng tươi tốt giờ đây hóa thành hoang mạc khô cằn.

Hắn lại thấy một ngọn núi hùng vĩ, cao ngất trời, sừng sững giữa đất trời bao la. Ý chí của ngọn núi, kiên định và trầm mặc, chỉ muốn đứng đó, che chở cho muôn loài, làm nơi trú ngụ cho c��c sinh linh. Nhưng nó bị ép buộc phải 'thăng hoa' thành 'Sơn Thần', bị rút cạn bản nguyên, bị bóp méo ý chí. "Sức nặng của sự thăng hoa... quá lớn..." Ý chí của ngọn núi rung động, không phải vì sức mạnh, mà vì sự kiệt quệ, vì nỗi đau. Rồi Tần Mặc chứng kiến ngọn núi ấy sụp đổ, tan thành tro bụi, để lại một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, một hố sâu thăm thẳm.

Từng chút một, hắn cảm nhận được nỗi đau của vạn vật khi bị cưỡng ép thoát ly bản chất của chính mình. Những cây cỏ bị ép thành linh dược, những viên đá thành pháp khí, những con thú thành tọa kỵ, tất cả đều mang một vẻ ngoài mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm bên trong là sự trống rỗng, là tiếng gào thét không lời của bản ngã bị tước đoạt. Mùi hương liệu và hoa mây thơm ngát dần biến mất, thay vào đó là mùi tanh nồng của máu, lưu huỳnh từ những vụ nổ linh lực, và khói bụi từ những công trình sụp đổ. Âm thanh huyên náo của sự phồn thịnh chuyển thành tiếng kêu la thảm thiết của vạn vật đau đớn, tiếng đổ vỡ của thế giới, và tiếng gió rít thê lương qua nh���ng tàn tích hoang tàn.

"Không... đây không phải là thăng hoa, đây là hủy diệt!" Tần Mặc thốt lên trong thị kiến, giọng nói hắn nghẹn ngào, bất lực. Hắn cảm nhận được sự mất cân bằng ngày càng trầm trọng, như một vết thương rỉ máu không ngừng trên tấm thân của Huyền Vực. Linh khí, thứ từng là nguồn sống, giờ đây biến chất, trở nên hỗn loạn, điên cuồng, phá hủy mọi thứ nó chạm vào.

Và rồi, 'Thiên Đạo Cảnh Báo' xuất hiện. Những vết nứt khổng lồ bắt đầu lan rộng trên không gian, như thể tấm màn trời bị xé toạc. Các vì sao, vốn là những viên ngọc lấp lánh trên nền trời đêm, rơi xuống như mưa, mang theo những tia sáng chết chóc. Đất đai rung chuyển, sông hồ sôi sục, biển cả hóa thành vực sâu không đáy. Thế giới, từng tràn đầy sức sống, giờ đây là một cảnh tượng hỗn loạn, ngột ngạt, tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.

Trong khoảnh khắc cuối cùng của thị kiến, Tần Mặc thấy một phiến đá khổng lồ, sừng sững giữa một bình nguyên tan hoang, chính là 'Chân Lý Thạch Bi' mà họ đang tìm kiếm. Nhưng nó đã không còn nguyên vẹn, mà bị vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh, mỗi mảnh đều phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, chứa đựng một phần của chân lý bị lãng quên. Xung quanh đó, những hiền giả cổ đại, với khuôn mặt hằn sâu nỗi tuyệt vọng và bi thương, đang cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để khắc ghi những lời cảnh báo, những triết lý cuối cùng lên những mảnh đá còn sót lại, cố gắng tìm kiếm một con đường để cứu vãn thế giới khỏi sự hủy diệt hoàn toàn.

Lời cảnh báo từ Chân Lý Thạch Bi, dù đã vỡ vụn, vẫn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc như một tiếng sấm: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Đó không phải là một lời nguyền rủa, mà là một sự thật đau đớn, một hậu quả tất yếu của sự truy cầu vô độ, của việc cưỡng ép vạn vật thoát ly bản chất của chúng.

***

Tần Mặc bật tỉnh, một tiếng thở dốc nặng nề thoát ra từ lồng ngực hắn. Cả người hắn ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt mở to chứa đựng sự kinh hoàng và một nỗi bu��n sâu sắc chưa từng thấy. Hắn cảm thấy như vừa sống qua một kỷ nguyên, chứng kiến sự hưng thịnh và sụp đổ của một nền văn minh. Cổ Phù Linh xung quanh hắn đã ngừng rung động dữ dội, nhưng ánh sáng xanh lam vẫn còn nhấp nháy yếu ớt, như thể nó cũng vừa trải qua một cơn ác mộng. U Linh Mộng Cảnh co lại thành một làn sương mờ, ẩn hiện những hình ảnh hỗn loạn cuối cùng trước khi tan biến, trả lại sự tĩnh lặng cho thư viện.

"Ta đã thấy... ta đã thấy sự hủy diệt..." Tần Mặc thều thào, giọng nói khàn đặc, mỗi chữ như bị xé ra khỏi cổ họng. "Đó không phải là tiến hóa, đó là một sự lừa dối... Một sự lừa dối vĩ đại đã dẫn đến sự hủy diệt của cả một kỷ nguyên." Hắn cố gắng hít thở sâu, trấn tĩnh lại bản thân, nhưng những hình ảnh về dòng sông cạn khô, ngọn núi sụp đổ, và bầu trời nứt toác vẫn ám ảnh tâm trí hắn.

Tô Lam vội vàng bước tới, ánh mắt lo lắng nhìn hắn. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc, cảm nhận được sự run rẩy không ngừng của hắn. "Thế giới đã từng như vậy sao? Một thế giới mà mọi thứ đều khao khát thăng tiên đến mức hủy hoại chính mình?" Nàng không khỏi rùng mình, hình dung ra cảnh tượng bi thương mà Tần Mặc vừa chứng kiến. Nàng vốn là một tu sĩ, nhưng sự thật này đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng.

Thiên Sách Lão Nhân, với kinh nghiệm uyên bác, đã phần nào đoán được những gì Tần Mặc đã trải qua. Ông lão gật đầu chậm rãi, đôi mắt đầy suy tư. "Những mảnh ghép trong điển tịch cổ của ta luôn nhắc đến một 'Đại Biến Động', một 'Khế Ước Cổ Xưa' mà vạn vật đã cố gắng phá vỡ... Nhưng không ghi rõ hậu quả kinh hoàng đến vậy." Ông lão trầm ngâm vuốt râu. "Các điển tịch chỉ ghi lại những lời cảnh báo mơ hồ, những lời than thở về 'sự mất cân bằng' mà không giải thích cặn kẽ nguyên nhân. Giờ thì ta hiểu rồi. Đó là sự che giấu, là sự bóp méo lịch sử, để tránh lặp lại sai lầm."

Vô Danh Khách đứng khoanh tay, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào phiến đá 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục' rồi lại nhìn Tần Mặc. "Vậy ra đây chính là 'Thiên Đạo Cảnh Báo' thực sự. Sự mất mát không phải là thứ gì đó bị lấy đi, mà là sự biến mất của bản chất." Y gật đầu, lời nói của Tần Mặc đã xác nhận những gì y đã hoài nghi bấy lâu. "Chân lý này, nó không chỉ là một bài học lịch sử, mà còn là lời tiên tri cho tương lai nếu chúng ta không thay đổi."

Lục Vô Trần, người đã từng theo đuổi con đường thăng tiên đến mức chán nản và hoài nghi, giờ đây lắng nghe Tần Mặc với một tâm thế hoàn toàn khác. Khuôn mặt hắn không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự kiên định mới, một ngọn lửa bùng cháy trong đôi mắt. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. "Ta đã từng chán nản với con đường tu luyện vô tận. Ta đã từng nghĩ rằng sự truy cầu vô độ là định mệnh của tu sĩ. Nhưng giờ ta hiểu... không phải là tu luyện sai, mà là mù quáng. Chúng ta phải ngăn chặn điều này xảy ra lần nữa!" Hắn ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy quyết tâm. "Những gì Thiên Diệu Tôn Giả đang làm, những gì toàn bộ thế giới Huyền Vực đang hướng tới... chính là con đường hủy diệt đó. Chúng ta phải ngăn chặn hắn, phải cho tất cả thấy sự th���t!"

Tần Mặc cố gắng trấn tĩnh, hắn chỉ vào những ký tự trên 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục', dù hắn không thể đọc chúng theo cách thông thường, nhưng hắn đã cảm nhận được ý nghĩa sâu xa của chúng qua thị kiến. Hắn giải thích những hình ảnh và cảm xúc mà hắn đã cảm nhận được, từng chi tiết một, về sự biến chất của linh khí, sự tan rã của vạn vật, sự sụp đổ của các đại cảnh giới khi bản chất của chúng bị tước đoạt. "Những hiền giả cuối cùng đã cố gắng ghi lại điều này," Tần Mặc nói, giọng hắn dần trở nên mạnh mẽ hơn, mặc dù vẫn còn chút run rẩy. "Họ đã cố gắng tìm kiếm một con đường khác, một sự cân bằng. Cuốn sách này, nó không chỉ cảnh báo về thảm họa, mà còn ẩn chứa những manh mối về cách khôi phục lại sự cân bằng, những triết lý về sự tồn tại đúng nghĩa của vạn vật."

Thiên Sách Lão Nhân nhanh chóng ghi chép lại từng lời của Tần Mặc, liên tục đối chiếu với những gì ông đã giải mã được từ các điển tịch cổ. Mỗi lời nói của Tần Mặc đều là một mảnh ghép quan trọng, giúp ông hoàn thiện bức tranh về lịch sử bị che giấu. Vô Danh Khách trầm ngâm suy tư, đôi mắt y lóe lên những tia sáng trí tuệ, như thể y đã nhìn thấy một con đường rõ ràng hơn để đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả. Lục Vô Trần, với ánh mắt rực lửa, đã không còn là một tu sĩ chán nản, mà là một chiến binh với lý tưởng rõ ràng. Hắn đã tìm thấy mục đích mới, một mục đích cao cả hơn bất kỳ sự thăng tiên nào.

Tần Mặc cảm nhận được một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai mình. Hắn là người duy nhất có thể 'nghe' được những lời thì thầm của quá khứ, là người duy nhất có thể chứng kiến sự thật kinh hoàng này. Trách nhiệm ngăn chặn thảm họa lặp lại, trách nhiệm dẫn dắt Huyền Vực tìm lại con đường cân bằng, giờ đây dường như chỉ thuộc về hắn. Nhưng nhìn những gương mặt kiên định của Tô Lam, Vô Danh Khách, Thiên Sách Lão Nhân, và đặc biệt là Lục Vô Trần, người đã hoàn toàn thức tỉnh, Tần Mặc biết hắn không đơn độc. 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục' không chỉ là một lời cảnh báo, nó còn là một ngọn hải đăng, soi đường cho họ đi. Lời cảnh báo về "sự mất mát bản chất" sẽ trực tiếp đối đầu với mục tiêu "thăng cấp" của Thiên Diệu Tôn Giả, cho thấy sự khác biệt tư tưởng sâu sắc, không thể dung hòa. Và Tần Mặc biết, cuộc đối đầu sắp tới sẽ không chỉ là tranh giành quyền lực, mà là tranh giành chân lý, tranh giành số phận của cả Huyền Vực. Phiến đá này, cùng với những mảnh Chân Lý Thạch Bi còn lại, sẽ là vũ khí mạnh nhất của hắn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free