Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 629: Chân Lý Thạch Bi: Vọng Âm Thiên Đạo Ngàn Năm

Gió rít gào như những linh hồn than khóc, cuốn theo cát bụi cuồn cuộn thành những bức tường di động, che khuất tầm nhìn nơi Hẻm Núi Cát Bay. Sáng sớm, trước khi mặt trời đổ lửa xuống sa mạc, không khí vẫn mang theo cái khô khốc đặc trưng, nhưng sự khắc nghiệt ấy giờ đây còn pha lẫn một nỗi hoang vắng đến lạnh lẽo, một sự nguy hiểm vô hình đang chực chờ. Tần Mặc và những người đồng hành đứng trước một cảnh tượng hùng vĩ đến ngạt thở. Nơi cuối con đường hẹp mà họ vừa vượt qua, một thực thể đá khổng lồ sừng sững trấn giữ lối đi. Nó không phải là một bức tượng đơn thuần, mà là một sinh vật bán nhân bán thú, toàn thân được tạc từ những khối đá cổ xưa, phủ đầy rêu phong và dấu ấn của thời gian. Đôi mắt nó, dù chỉ là những hốc đá sâu hoắm, lại toát lên một nỗi mỏi mệt bi thương, một sự chấp niệm đã đeo đẳng hàng ngàn năm. Đây chính là Linh Hồn Hộ Vệ Cấp Cao mà Lục Vô Trần đã cảnh báo.

Thực thể đá khổng lồ này, hình thù quái dị nhưng lại ẩn chứa một vẻ bi tráng khó tả, chắn ngang một khe nứt sâu hơn, dường như là cửa ngõ dẫn vào trái tim của cấm địa. Từ nó, những rung động ý chí không ngừng lan tỏa, vừa mang tính cảnh báo mãnh liệt, vừa xen lẫn một sự khẩn cầu yếu ớt, như một lời thì thầm tuyệt vọng vang vọng từ quá khứ xa xăm.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt sâu trũng, khẽ cau mày. Hắn tiến lên một bước, quan sát kỹ lưỡng Linh Hồn Hộ Vệ. Dáng người gầy gò của hắn dường như càng thêm xiêu vẹo dưới sức nặng của tri thức cổ xưa. "Đây là một 'Khai Linh Thạch Tượng' cổ đại," hắn trầm giọng, tiếng nói khàn khàn nhưng rõ ràng xuyên qua tiếng gió. "Những Thạch Tượng này được tạo ra trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, không phải để tu luyện bản thân, mà để canh giữ những bí mật trọng yếu. Người xưa đã dùng những phương pháp cực đoan để 'khai linh' cho chúng, ép buộc chúng tuân theo ý chí bảo vệ đến mức bản chất tự nhiên bị vặn vẹo. Chúng bị mắc kẹt, giữa lời thề cổ xưa và sự đau khổ khi ý chí tự do bị chà đạp."

Tần Mặc gật đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn phản chiếu hình ảnh hùng vĩ nhưng bi thương của Linh Hồn Hộ Vệ. Hắn có thể nghe thấy nó, một dòng chảy ý chí hỗn loạn, một sự giằng xé nội tâm không ngừng nghỉ. "Nó không muốn tấn công," Tần Mặc khẽ nói, giọng bình thản, "nhưng nó không thể không làm thế. Lời thề đã ăn sâu vào cốt tủy." Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, gầm gừ một tiếng trầm đục bên cạnh, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Thạch Tượng, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân. Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, tay nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt phượng sáng ngời chứa đầy sự cảnh giác. Nàng chưa từng thấy một linh hồn hộ vệ nào lại mang vẻ bi thương đến vậy.

Từ Linh H��n Hộ Vệ, một làn sóng ý chí mạnh mẽ hơn ập đến, trực tiếp xuyên thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một tiếng gào thét câm lặng: *“Kẻ xâm phạm… không thể… phá vỡ… lời thề… bảo vệ… ta phải… bảo vệ…”* Tiếng vang ấy tràn ngập sự tuyệt vọng, sự giằng co giữa trách nhiệm và khát khao được giải thoát.

Tần Mặc hít sâu một hơi. Hắn biết, đối đầu bằng sức mạnh chỉ làm tăng thêm sự giằng xé của Thạch Tượng. Hắn phải tìm cách thấu hiểu nó, phải chạm đến bản chất đã bị vặn vẹo của nó. "Ngươi không phải kẻ địch," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng trong không gian, nhưng không phải là một lời tuyên bố, mà là một sự khẳng định đầy thấu cảm. "Ngươi chỉ đang chịu đựng... Ta có thể nghe thấy nỗi đau của ngươi."

Hắn bước lên phía trước, tiến thẳng đến Linh Hồn Hộ Vệ, bỏ qua những lời cảnh báo lo lắng từ Tô Lam và Lục Vô Trần. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều kiên định, ánh mắt hắn không chút dao động. Vô Danh Khách, với vẻ mặt khắc khổ và bầu rượu trên tay, chỉ khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt thâm trầm dõi theo Tần Mặc, như đã đoán trước được hành động của hắn. Thiên Sách Lão Nhân, tay ôm chồng sách cũ, nheo mắt nhìn, trong lòng dâng lên sự mong chờ đối với phương pháp độc đáo của Tần Mặc.

Khi Tần Mặc đủ gần, hắn chậm rãi đưa cả hai tay lên, đặt lên bề mặt thô ráp, lạnh lẽo của Linh Hồn Hộ Vệ. Ngay lập tức, một cảm giác cổ xưa, nặng nề ập đến, như thể hắn đang chạm vào chính dòng chảy thời gian. Cùng lúc đó, Cổ Phù Linh trên người hắn rung động dữ dội, phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng không ngừng. U Linh Mộng Cảnh cũng bùng lên, không còn là những ảo ảnh lờ mờ, mà là những dòng ký ức rời rạc, những mảnh vỡ của một quá khứ huy hoàng nhưng đầy sai lầm.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm vào dòng chảy ý chí của Thạch Tượng. Hắn thấy những hình ảnh mờ ảo: những cường giả cổ xưa, với ánh mắt đầy tham vọng, đang thực hiện nghi thức "khai linh" cưỡng bức lên những vật thể vô tri, biến chúng thành những kẻ canh giữ trung thành. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của Thạch Tượng khi ý chí tự nhiên của nó bị bóp méo, bị xiềng xích bởi một lời thề không thuộc về nó. Nó khao khát được tự do, khao khát được trở về với bản chất ban đầu của đá, của đất, của sự tĩnh lặng. Nhưng lời thề đã trói buộc nó, khiến nó phải gầm gừ, phải chống cự lại bất cứ ai đến gần, dù sâu thẳm nó không muốn làm vậy.

Tần Mặc không dùng sức mạnh để phá vỡ lời thề. Hắn dùng ý chí của mình để 'đối thoại', để chia sẻ gánh nặng của sự cân bằng. Hắn truyền cho Thạch Tượng thấy một con đường khác, không phải là sự hủy diệt, mà là sự giải thoát. Hắn cho nó thấy rằng, việc bảo vệ chân lý không nhất thiết phải là việc canh giữ một cách mù quáng, mà là việc cho phép chân lý được hiển lộ, được thấu hiểu. Hắn truyền vào Thạch Tượng ý niệm về "cân bằng bản chất", về quyền được là chính mình, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay phải "thăng tiên" theo một con đường sai lầm.

Dưới bàn tay của Tần Mặc, Linh Hồn Hộ Vệ bắt đầu rung chuyển. Không phải là những chấn động của một cuộc chiến, mà là sự rung động của một ý chí đang tìm thấy sự giải thoát. Những vết nứt xuất hiện trên bề mặt đá, nhưng không phải vì bạo lực, mà là như những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm. Từ những vết nứt ấy, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề thoát ra, rồi nhanh chóng tan biến vào không khí, mang theo những chấp niệm ngàn năm.

Tiếng gió rít gào bỗng chốc dịu đi. Cát bụi vẫn bay, nhưng không còn cảm giác ngột ngạt. Khối đá khổng lồ, sau hàng ngàn năm bị giam cầm bởi lời thề và ý chí cưỡng bức, từ từ sụp đổ. Nó tan rã thành những hạt cát nhỏ li ti, không phải đổ nát, mà là trở về với cát bụi, trở về với bản chất nguyên thủy của mình. Một con đường rộng mở hiện ra sau lớp màn cát bụi, dẫn sâu vào lòng núi, nơi bóng tối vẫn còn bao trùm nhưng không còn vẻ đe dọa, mà thay vào đó là sự mời gọi bí ẩn.

Lục Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự kinh ngạc. "Nó đã được giải thoát," hắn lẩm bẩm. "Không phải bị đánh bại, mà là được giải thoát." Tô Lam thu kiếm về, ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc đầy phức tạp, từ sự lo lắng chuyển sang sự kính phục sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc đối thoại với vạn vật, nhưng lần này, hắn đã giải thoát một thực thể bị giam cầm ngàn năm bởi ý chí cuồng vọng của cả một thời đại. Điều đó không còn đơn thuần là 'nghe ý chí tồn tại' nữa, mà là 'cảm hóa' và 'thay đổi ý chí tồn tại'.

Hắc Phong khẽ cụp tai, tiếng gầm gừ biến mất, thay vào đó là một cái dụi đầu nhẹ vào chân Tần Mặc, như một lời tán thưởng. Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh lúc này cũng ngừng rung động, ánh sáng yếu ớt của chúng dường như còn thanh khiết hơn trước, như thể chúng cũng đã tìm thấy một phần sự yên bình. Tần Mặc từ từ mở mắt. Hắn cảm thấy một chút mệt mỏi, nhưng trong lòng lại tràn ngập sự thanh thản. Hắn đã làm được, đã giúp một ý chí tồn tại đau khổ tìm thấy con đường trở về bản chất.

"Con đường này... nó là sự minh chứng cho những gì ta đã nói," Lục Vô Trần tiếp tục, giọng hắn trầm lắng hơn, "Rằng sự truy cầu th��ng tiên mù quáng có thể biến chất mọi thứ, ngay cả những ý chí được tạo ra để bảo vệ. Nhưng ngươi, Tần Mặc, đã cho ta thấy rằng vẫn còn một con đường để cứu vãn, để đưa mọi thứ trở về với sự cân bằng." Hắn nhìn Tần Mặc với một ánh mắt đầy hy vọng, một ánh mắt đã thoát khỏi sự chán nản kéo dài.

Thiên Sách Lão Nhân khẽ vuốt râu. "Lời thề của những 'Chân Lý Thủ Hộ Giả' đầu tiên... họ đã sợ hãi điều này. Họ đã cố gắng ngăn chặn sự điên rồ của Thăng Tiên Thịnh Trị bằng cách tạo ra những rào cản, những thử thách. Nhưng rồi chính những rào cản ấy cũng trở nên méo mó. Chỉ có ngươi, Tần Mặc, mới có thể phá vỡ vòng luẩn quẩn này."

Tần Mặc gật đầu. Hắn hiểu rằng, mỗi bước đi vào sâu hơn trong cấm địa này không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà còn là một hành trình khám phá bản chất của Huyền Vực, và bản chất của chính con người. Con đường này không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn đòi hỏi sự kiên định về tư tưởng, sự thấu hiểu, và một trái tim không ngừng tìm kiếm sự cân bằng. Hắn biết rằng, gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn, nhưng quyết tâm trong lòng hắn cũng ngày càng vững chắc. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng vọng kia, chắc chắn đã cảm nhận được những gì đang diễn ra. Cuộc đối đầu sắp tới sẽ không chỉ là một trận chiến về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về tư tưởng, về sự tồn vong của toàn bộ Huyền Vực. Họ đã vượt qua một chướng ngại vật lớn, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.

***

Sau khi Linh Hồn Hộ Vệ tan biến, một con đường đá cổ xưa hiện ra, không còn dấu vết của cát bụi, dẫn sâu vào lòng núi. Cả nhóm cùng nhau bước đi trên con đường ấy, mỗi người mang một tâm trạng riêng. Hắc Phong dẫn đầu, đôi mắt đỏ rực soi sáng con đường mờ ảo. Càng đi sâu vào, không khí bên trong càng trở nên tĩnh mịch và nặng nề, mang theo sự cổ xưa và uy nghiêm khó tả. Ánh sáng mờ ảo, huyền ảo bắt đầu chiếu rọi từ những khe nứt trên trần đá, hoặc từ một nguồn sáng không xác định phía tr��ớc, tạo nên một không gian huyễn hoặc, thiêng liêng. Mùi của đá cổ đã phong hóa trộn lẫn với một mùi không khí khô nhưng lại có chút "tinh khiết" lạ lùng, như thể nơi đây đã được phong ấn khỏi thế giới bên ngoài từ hàng ngàn năm.

Cuối con đường hẹp, một không gian rộng lớn đột ngột mở ra, như một đại sảnh tự nhiên ẩn sâu trong lòng đất. Ánh sáng yếu ớt từ trên cao đổ xuống, chiếu rọi vào trung tâm của đại sảnh, nơi sừng sững một bia đá khổng lồ. Nó cao vút, chạm gần tới trần hang động, bề mặt nhẵn mịn như được mài dũa qua vô vàn năm tháng, nhưng lại ẩn chứa vô vàn ký tự và hoa văn cổ xưa, phức tạp đến mức không thể nào nhận diện. Từ bia đá ấy, một thứ khí tức nặng nề, uy nghi nhưng cũng đầy bi tráng không ngừng tỏa ra, bao trùm toàn bộ không gian. Đây chính là Chân Lý Thạch Bi – vật mà họ đã tìm kiếm bấy lâu.

Xung quanh bia đá khổng lồ là những phiến đá nhỏ hơn, dường như là "bản sao" hoặc "phiên bản thu nhỏ" của nó. Nhưng tất cả đều đã vỡ nát, mờ dần theo thời gian, như những lời cảnh báo b��� bỏ quên, bị thời gian gặm nhấm.

Tô Lam là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng buông lỏng tay khỏi chuôi kiếm, đôi mắt phượng mở lớn, chứa đầy vẻ kinh ngạc và không thể tin nổi. "Đây rồi... Đây chính là Chân Lý Thạch Bi... Thật không thể tin nổi." Giọng nàng khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự choáng ngợp trước sự vĩ đại và cổ xưa của vật thể trước mắt.

Vô Danh Khách, ánh mắt thâm trầm lướt qua bia đá, khẽ nhấp một ngụm rượu. "Khí tức này... Nó không phải của một vật thể chết. Nó là một ý chí tồn tại được cô đọng qua hàng thiên niên kỷ." Lời nói của hắn trầm thấp, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, khiến mọi người phải suy ngẫm.

Thiên Sách Lão Nhân, với cặp kính đã trượt xuống sống mũi, vội vã tiến lên vài bước, ánh mắt tinh anh dán chặt vào những ký tự cổ khắc trên Chân Lý Thạch Bi. "Những ký tự này... chúng cổ xưa hơn bất cứ điều gì ta từng thấy. Có thể là ngôn ngữ của Kỷ Nguyên Hiền Giả, những người đã chứng kiến buổi bình minh của Huyền Vực, trư��c cả Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị." Hắn vươn tay, nhưng lại không dám chạm vào, như thể sợ làm vấy bẩn sự thiêng liêng của chúng.

Lục Vô Trần im lặng. Khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây không còn sự chán nản, mà thay vào đó là sự căng thẳng tột độ, xen lẫn một niềm hy vọng mong manh. Hắn cảm nhận được một sự thật to lớn đang ẩn chứa trong bia đá này, một sự thật có thể thay đổi toàn bộ nhận thức của hắn về con đường tu luyện.

Tần Mặc tiến đến gần Chân Lý Thạch Bi. Bước chân hắn chậm rãi, nhưng mỗi bước đều mang theo một sự quyết đoán không lay chuyển. Hắc Phong gầm gừ một tiếng nhỏ, đôi mắt đỏ rực nhìn xung quanh, cảnh giác với bất kỳ nguy hiểm tiềm ẩn nào, nhưng nó không ngăn cản chủ nhân. Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí vô cùng mạnh mẽ từ bia đá, nó không hề có tính đe dọa, mà là một sự mời gọi, một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm đang muốn được lắng nghe.

Với sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm trong tâm hồn, Tần Mặc đặt cả hai tay lên bề mặt lạnh lẽo của bia đá. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ ập đến, không phải là một sức mạnh bạo lực hay tấn công, mà là một dòng chảy thông tin, hình ảnh, và "ý chí" nguyên bản thuần túy, trực tiếp đổ vào tâm trí hắn. Nó giống như một dòng sông ký ức hàng ngàn năm, cuộn trào và tràn ngập mọi giác quan của Tần Mặc.

Khắp không gian đại sảnh, U Linh Mộng Cảnh bùng phát mạnh mẽ chưa từng thấy. Nó không còn là những ánh sáng mờ ảo hay những ảo ảnh nhỏ lẻ, mà là một cơn lốc xoáy của hình ảnh, tái hiện lại "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị" một cách sống động, chân thực đến rợn người. Tần Mặc thấy những cảnh tượng kinh hoàng: Vạn vật, từ cây cỏ, sông núi, đến binh khí, sinh linh, đều bị cưỡng ép "khai linh", bị ép buộc phải tu luyện theo một con đường duy nhất – con đường thăng tiên. Hắn nhìn thấy thế giới dần cạn kiệt linh khí, bởi vì vạn vật đều cố gắng hấp thụ năng lượng để "lên cao", để vượt thoát khỏi bản chất của chính mình.

Những cường giả với ánh mắt mù quáng, đầy tham vọng, không ngừng truy cầu sức m��nh, không ngừng ép buộc vạn vật phải "thăng hoa", tin rằng đó là con đường duy nhất đến sự vĩnh cửu. Nhưng ẩn sâu trong những cảnh tượng huy hoàng ấy, là sự tuyệt vọng của những hiền giả cổ xưa, những người đã nhìn thấy trước thảm họa, đã cố gắng cảnh báo, nhưng tiếng nói của họ đã bị át đi bởi sự cuồng vọng của thời đại. Tần Mặc cảm nhận được sự méo mó của "vật tính", sự biến chất của "ý chí tồn tại" khi chúng bị cưỡng ép đi ngược lại bản chất tự nhiên. Hắn thấy những dòng sông khô cạn, những ngọn núi mục rữa, những khu rừng hóa đá, tất cả đều là hậu quả của việc "khai linh" và "thăng tiên" một cách vô độ.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm trong dòng chảy ký ức và chân lý hàng ngàn năm trước. Những hình ảnh, những âm thanh, những cảm xúc, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh bi tráng về một thời đại đã mất, một lời cảnh báo vang vọng xuyên qua thời gian. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận được sự đau đớn của chính thế giới Huyền Vực khi nó bị xé nát bởi sự truy cầu vô độ. Một sự thật kinh hoàng, bị che giấu bấy lâu, giờ đây đang được vén màn trước mắt hắn.

***

Tần Mặc từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng sự kinh hoàng và gánh nặng của một bí mật cổ xưa, nhưng cũng ánh lên một tia kiên định đến lạ thường. Toàn bộ không gian đại sảnh trở nên căng thẳng hơn, như thể chính không khí cũng đang nín thở lắng nghe. Ánh sáng từ Chân Lý Thạch Bi có vẻ mạnh mẽ hơn, như thể nó đã được "thức tỉnh" bởi sự tiếp xúc của Tần Mặc, và giờ đây, nó đang tỏa ra một luồng khí tức thanh khiết, nhưng lại mang theo một sự bi tráng khó tả.

Tần Mặc bắt đầu thều thào, giọng hắn khản đặc, như thể mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu hàng ngàn năm lịch sử. "...Khi vạn vật đều muốn thành tiên... thế giới sẽ không còn là thế giới... Nó không chỉ là sự cạn kiệt linh khí... mà là sự biến chất của vạn vật... của chính Thiên Đạo..."

Mỗi lời nói của Tần Mặc như một tiếng sấm giáng xuống tâm trí mọi người. Lục Vô Trần, với khuôn mặt tái nhợt vì bị choáng váng bởi những gì Tần Mặc tiết lộ và những gì hắn đã cảm nhận được từ luồng ý chí của Thạch Bi, lùi lại một bước. Hắn bắt đầu kết nối những mảnh ghép kiến thức cổ đại của mình với những lời Tần Mặc vừa thốt ra. Nỗi chán nản kéo dài hàng thập kỷ của hắn, sự hoài nghi về ý nghĩa của tu luyện, tất cả đều tan biến, thay vào đó là một sự vỡ lẽ kinh hoàng. Hắn nhận ra "chân lý thất lạc" không phải là một truyền thuyết, mà là một lời tiên tri bi thảm về tương lai nếu con đường thăng tiên vô độ vẫn tiếp tục.

"Đúng vậy!" Lục Vô Trần bật thốt, giọng hắn run rẩy nhưng đầy kiên quyết, "Ta đã luôn cảm thấy có gì đó sai trái... những ghi chép cổ đại đã bị bóp méo... Chân lý này... nó đã bị Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn chôn vùi! Chúng ta phải... chúng ta phải ngăn chặn điều này!" Ánh mắt hắn nhìn Tần Mặc tràn ngập sự tin tưởng và một ý chí kiên định mới. Niềm hy vọng đã quay trở lại, không phải là hy vọng mơ hồ, mà là một mục đích sống rõ ràng, một con đường cần phải đi.

Tô Lam, nàng vẫn còn bàng hoàng. Những giáo điều tông môn, những lời dạy về con đường tu luyện, về sự vượt trội, về việc thăng tiên mà nàng đã tin tưởng bấy lâu, giờ đây đều sụp đổ như những lâu đài cát. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt đầy sự hoài nghi và đau đớn. "Vậy ra... tất cả những gì chúng ta tin tưởng... đều là một lời nói dối?" Giọng nàng khẽ run, chứa đựng sự thất vọng sâu sắc.

Vô Danh Khách, lặng lẽ nhấp một ngụm rượu nữa, ánh mắt trầm tư nhìn về phía Chân Lý Thạch Bi. "Sự thật luôn khắc nghiệt. Nhưng chỉ khi đối mặt với nó, chúng ta mới có thể tìm thấy con đường." Lời nói của hắn không mang tính an ủi, nhưng lại chứa đựng một triết lý sâu sắc, nhắc nhở mọi người về bản chất của sự tồn tại. Hắc Phong khẽ gầm gừ, như thể nó cũng cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong không khí. Thiên Sách Lão Nhân gật gù, ánh mắt hắn sáng lên với sự hứng thú của một học giả vừa khám phá ra một chân lý vĩ đại. Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh nhẹ nhàng rung động, như đang đồng cảm với những gì Tần Mặc vừa trải qua.

Lục Vô Trần chậm rãi quỳ xuống trước Chân Lý Thạch Bi. Không phải để thờ phụng, mà là để bày tỏ sự thấu hiểu và chấp nhận gánh nặng của chân lý. Hắn cúi đầu thật sâu, như một lời tạ lỗi với những hiền giả cổ xưa đã cố gắng cảnh báo, và cũng là một lời thề nguyện với bản thân. Hắn ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự kiên định và tin tưởng. "Tần Mặc, ngươi là người duy nhất có thể dẫn dắt chúng ta. Ta sẽ đi cùng ngươi, đến tận cùng."

Các thành viên khác của nhóm, dù không trực tiếp trải nghiệm dòng chảy ký ức từ Chân Lý Thạch Bi như Tần Mặc, nhưng họ đều cảm nhận được sự thật to lớn đang đè nặng lên không khí. Họ biết rằng từ giờ phút này, cuộc chiến của họ không còn là vì một Vô Tính Thành nhỏ bé, hay chỉ là để bảo vệ Tần Mặc. Cuộc chiến này đã nâng tầm, trở thành cuộc chiến vì vận mệnh của cả Huyền Vực, vì sự cân bằng bản chất của vạn vật.

Tần Mặc cảm nhận được sự chú ý đang ngày càng trở nên cụ thể hơn từ xa, như thể một ánh mắt sắc lạnh đang xuyên qua không gian, dõi theo từng bước đi của họ. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn đã nhận ra sự đột phá của họ, và có lẽ đã bắt đầu hành động. Chân Lý Thạch Bi không chỉ là một nguồn thông tin mà còn là một "chìa khóa" quan trọng, một ngọn hải đăng cho con đường mà Tần Mặc đang đi. Sự thật được tiết lộ từ Thạch Bi có thể làm thay đổi hoàn toàn cục diện, khiến nhiều thế lực khác phải xem xét lại lập trường của mình. Lục Vô Trần, với sự giác ngộ mới, sẽ trở thành một cố vấn vô cùng quan trọng, không chỉ về kiến thức cổ đại mà còn về chiến lược đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả, người mà hắn từng có mối liên hệ sâu sắc về con đường tu luyện.

"Chúng ta phải hành động." Tần Mặc nói, giọng hắn đã lấy lại sự bình thản, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. "Chân lý này không thể bị chôn vùi thêm nữa." Hắn biết rằng phía trước là những thử thách khốc liệt hơn bao giờ hết, nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những người đã cùng hắn chứng kiến sự thật, những người đã sẵn sàng gánh vác trách nhiệm cùng hắn. Vận mệnh của Huyền Vực đang chờ đợi, và Tần Mặc, cùng với những người đồng hành của mình, đã sẵn sàng đối mặt với nó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free