Vạn vật không lên tiên - Chương 630: Bí Ẩn Thiên Đạo: Hồi Ức Sụp Đổ Ngàn Năm Của Chân Lý Thạch Bi
Ánh sáng mờ ảo từ Chân Lý Thạch Bi như một sinh linh cổ xưa đang cựa mình, bao phủ lấy thân hình Tần Mặc. Hắn đứng bất động, bàn tay đặt lên bề mặt đá lạnh lẽo, nhưng toàn thân lại run rẩy dữ dội. Đây không phải là sự run rẩy vì sợ hãi, mà là phản ứng của một ý thức đang bị nhấn chìm trong một đại dương tri thức khổng lồ, một dòng chảy ký ức không ngừng nghỉ từ thủa hồng hoang. Năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn đã mở rộng đến một mức độ chưa từng có, không còn chỉ là thu nhận những âm thanh mơ hồ hay khát vọng riêng lẻ, mà là một bản giao hưởng của hàng vạn ý chí, hàng triệu số phận, từ những thế giới đã từng tồn tại và rồi sụp đổ.
Gió sa mạc vẫn rít qua các khe đá và những công trình đổ nát của Di Tích Cổ Tiên, mang theo mùi cát bụi khô khan và hơi nóng gay gắt của bình minh. Tuy nhiên, trong không khí lại dường như có thêm một tầng hương vị khác, mùi đá cổ đã phong hóa, mùi của linh khí bị biến chất theo thời gian, và phảng phất đâu đó là mùi kim loại gỉ sét cùng đất chết. Quang cảnh xung quanh Tần Mặc bị bao trùm bởi một luồng sáng xanh biếc huyền ảo, khiến các kiến trúc đá cổ kính vốn đã u tịch nay càng thêm phần siêu thoát, xa rời thực tại. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ lo lắng. Nó bước chân không yên, như thể cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên chủ nhân của mình. U Linh Mộng Cảnh chập chờn, hình thể mờ ảo của nó lúc ẩn lúc hiện, như những mảnh vỡ của ảo ảnh đang cố gắng hiện hóa một phần nào đó những gì Tần Mặc đang trải qua.
Lục Vô Trần đứng cạnh, ánh mắt hắn dán chặt vào Tần Mặc, gương mặt khắc khổ giờ đây hi��n rõ sự kinh ngạc tột độ. "Hắn đang tiếp nhận... toàn bộ..." Lời thì thầm của hắn bị gió cuốn đi, nhưng sự run rẩy trong giọng nói lại đủ để mọi người cảm nhận được. "Đây không còn là lời cảnh báo... mà là... sự tái hiện." Hắn đã từng nghiên cứu vô số điển tịch cổ, từng suy ngẫm về những dòng ghi chép đứt đoạn về "Thiên Đạo Cảnh Báo", nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được chân lý lại có thể hiển hiện một cách trực quan và bi tráng đến vậy. Nỗi chán nản về nhân thế, về con đường tu luyện của hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự giác ngộ sâu sắc, cùng với một nỗi đau âm ỉ khi nhận ra lịch sử đã lặp lại bi kịch này biết bao lần.
Tô Lam, nàng vẫn giữ chặt thanh kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây chứa đựng sự bàng hoàng khó tả. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, bi thương, đang lan tỏa từ Chân Lý Thạch Bi, xuyên qua Tần Mặc, chạm đến tận sâu thẳm linh hồn nàng. "Thật không thể tin nổi... ta cảm nhận được... sự đau khổ tột cùng..." Giọng nàng run rẩy, nh���ng giáo điều tông môn, những niềm tin sắt đá về con đường thăng tiên mà nàng đã được dạy dỗ từ thuở bé, giờ đây đang bị lung lay dữ dội. Nàng bắt đầu nghi ngờ mọi thứ, nghi ngờ chính lý tưởng mà mình từng theo đuổi.
Tần Mặc nhắm nghiền mắt, nhưng tâm trí hắn lại mở ra một thế giới khác, một không gian vô tận nơi thời gian trôi chảy như một dòng sông cuộn xiết. Hắn không còn nghe thấy tiếng gió sa mạc, cũng không cảm nhận được hơi nóng gay gắt. Hắn đang ở giữa những lời cảnh báo, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng chính sự tồn tại.
*Đây không phải là tiếng nói... đây là... sự tồn tại! Hàng ngàn ý chí, hàng ngàn số phận...* Tần Mặc thầm nhủ, ý thức hắn chìm sâu vào từng tế bào của Chân Lý Thạch Bi, cảm nhận được từng vết khắc, từng dòng năng lượng cổ xưa đã lắng đọng hàng vạn năm. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây mỏng manh đang kết nối với một mạng lưới khổng lồ của sự sống và cái chết, của phồn thịnh và suy tàn.
***
Trong tầm nhìn của Tần Mặc, thời gian trở nên vô nghĩa. Hắn trải qua một hành trình kinh hoàng qua các thế giới đã sụp đổ, mỗi thế giới là một câu chuyện bi thương về sự truy cầu thăng tiên mù quáng.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên là một dòng sông linh thiêng, nước trong vắt, chảy dài qua một lục địa xanh tươi, nuôi dưỡng vô số sinh linh và cây cỏ. Dòng sông ấy có "ý chí tồn tại" của riêng mình, khát khao uốn lượn, vỗ về bờ bãi, mang sự sống đến khắp nơi. Nhưng rồi, những tu sĩ của thế giới đó, với khao khát thăng tiên mãnh liệt, đã cưỡng ép dòng sông phải "khai linh", biến nó thành một "Thủy Thần Chi Linh" hùng mạnh. Họ tin rằng, khi linh hóa, dòng sông sẽ trở nên bất diệt, ban phước cho họ sự trường sinh. Ban đầu, Thủy Thần Chi Linh quả thực mang lại sức mạnh to lớn, nhưng nó đã mất đi "vật tính" ban sơ của mình – sự tự do uốn lượn, sự hài hòa với thiên nhiên. Nó bị trói buộc bởi những pháp trận, những lời thề, những kỳ vọng của con người. Linh lực của nó bị vắt kiệt để duy trì sự "thăng cấp" không ngừng. Dần dà, dòng sông linh thiêng trở nên khô cạn, từng nhánh chảy m��t đi sự sống, lòng sông nứt nẻ. Cuối cùng, nó chỉ còn là một Thủy Thần Chi Linh cằn cỗi, không thể ban phát sự sống, không thể che chở. Lục địa xanh tươi hóa thành một sa mạc chết chóc, nơi chỉ còn lại tiếng gió rít than khóc và những tàn tích của một nền văn minh đã tự hủy hoại chính mình. Hình ảnh cuối cùng Tần Mặc thấy là Thủy Thần Chi Linh vỡ vụn thành cát bụi, mang theo ý chí oán hận và đau khổ tột cùng.
Tiếp theo là hình ảnh một ngọn núi hùng vĩ, cao ngất trời, với "ý chí tồn tại" kiên định, vững chãi, che chở cho vô số sinh vật và cộng đồng dưới chân nó. Ngọn núi ấy sừng sững qua hàng vạn năm, là biểu tượng của sự vĩnh cửu. Thế nhưng, con người lại một lần nữa can thiệp. Họ muốn ngọn núi "thăng cấp", muốn biến nó thành một "Sơn Thần Bất Diệt" thực sự, một vị thần có thể ban phước sự trường tồn. Ngọn núi bị ép buộc phải hấp thụ linh khí quá mức, phải thay đổi cấu trúc địa chất, phải từ bỏ "vật tính" của một ngọn núi – sự tĩnh lặng, sự dung hòa, sự che chở tự nhiên. Nó trở nên hung bạo, mất đi khả năng bảo vệ, những linh khí khổng lồ tích tụ trong lòng nó không còn tuân theo quy luật tự nhiên. Cuối cùng, khi không thể chịu đựng được gánh nặng của sự "thăng cấp" cưỡng ép, ngọn núi đã tự hủy diệt. Một tiếng nổ long trời lở đất, từng khối đá khổng lồ bắn tung tóe, tro bụi và dung nham bao trùm khắp nơi. Cả một vùng đất rộng lớn bị nhấn chìm trong biển lửa, rồi sau đó hóa thành một vùng đất chết, không còn sự sống. Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của ngọn núi khi nó mất đi bản chất, mất đi khả năng che chở, và cuối cùng là tự diệt vong.
Hắn còn nhìn thấy một thành trì cổ kính, được xây dựng từ đá và linh thạch, với "ý chí tồn tại" mạnh mẽ là bảo vệ cư dân của nó. Thành trì ấy, qua hàng ngàn năm, đã chứng kiến biết bao thăng trầm, nhưng vẫn sừng sững như một người mẹ che chở con mình. Nhưng rồi, khao khát thăng tiên đã biến nó thành một "Thiên Giáp Thành". Các tu sĩ đã "khai linh" thành trì, biến nó thành một thực thể sống, một cỗ máy chiến tranh khổng lồ, với những bức tường có thể tự di chuyển, những cổng thành có thể tự phòng ngự. Họ nghĩ rằng Thiên Giáp Thành sẽ là pháo đài bất khả xâm phạm, giúp họ chinh phục mọi thứ. Tuy nhiên, khi thành trì mất đi "vật tính" của một nơi cư trú bình yên, mất đi mục đích ban đầu là bảo vệ cư dân bằng sự vững chắc, thay vào đó là sự hung hăng, là khát vọng chiến đấu và chinh phạt, nó đã trở thành một con quái vật. Cuối cùng, trong một trận chiến khốc liệt với chính những kẻ đã tạo ra nó (vì sự tranh giành quyền lực giữa các phái tu sĩ), Thiên Giáp Thành đã tự hủy diệt. Những bức tường tự sụp đổ, những pháp trận tự phản phệ, những linh khí tự bùng nổ, biến thành trì thành một đống đổ nát hoang tàn, chôn vùi tất cả những kẻ đã từng cư ngụ trong nó. Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng của thành trì khi nó không còn là chính nó, không còn là mái nhà, mà là một công cụ hủy diệt.
Hàng vạn linh thú khác nhau cũng hiện lên trong tầm nhìn của hắn: một con phượng hoàng, vốn mang ý chí của sự tái sinh, bị cưỡng ép thăng cấp, trở thành một quái vật lửa chỉ biết thiêu rụi mọi thứ; một con rồng, vốn mang ý chí của sự cân bằng tự nhiên, bị ép buộc nuốt chửng linh mạch, trở thành một con mãng xà khát máu chỉ biết nuốt chửng sự sống. Chúng không còn là những sinh vật mang "vật tính" độc đáo của mình, mà bị bóp méo, biến dạng, trở thành những con quái vật chỉ biết tàn phá, khát vọng thăng tiên đã bóp méo chúng thành thứ không còn là chúng nữa. Mỗi hình ảnh, mỗi cảm xúc đều khắc sâu vào tâm trí Tần Mặc, khiến hắn hiểu rõ "Thiên Đạo Cảnh Báo" không phải là lời nguyền, mà là sự thật hiển nhiên khi vạn vật đi ngược lại bản chất của chính mình.
Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn lưỡi dao đang cứa vào linh hồn hắn, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì nỗi kinh hoàng tột cùng khi chứng kiến sự hủy diệt lặp đi lặp lại. *Đây là... sự hủy diệt... không phải từ bên ngoài... mà từ chính bên trong...* Hắn thầm thốt lên trong tâm trí, giọng nói run rẩy đến tận cùng. Hắn nhận ra, sự sụp đổ của các thế giới này không phải do ngoại lực, không phải do thiên tai, mà là do chính sự truy cầu vô độ c���a vạn vật, do sự mù quáng trong việc theo đuổi con đường thăng tiên mà bỏ qua "vật tính" và "ý chí tồn tại" cốt lõi. Ý chí của Thạch Bi vang vọng trong đầu hắn, không phải bằng lời, mà bằng một cảm giác xuyên thấu, một sự thật không thể chối cãi: *Khao khát vượt lên... đã trở thành gông cùm... ý chí tự do... đã hóa thành xiềng xích...*
Nó còn cho hắn thấy những thế giới khác, nơi cả một nền văn minh đã đạt đến đỉnh cao của tu luyện, nhưng rồi tất cả lại sụp đổ vì sự tranh giành linh khí, vì việc "khai linh" quá mức, khiến chính thế giới của họ không còn đủ linh lực để duy trì sự sống. Những vị tiên nhân mà họ truy cầu không bao giờ xuất hiện, chỉ có sự hoang tàn và diệt vong. Những "vật tính" ban đầu của từng hòn đá, từng con sông, từng ngọn cây đều bị bóp méo, bị cưỡng ép trở thành "linh vật" phục vụ cho khao khát thăng tiên. Đến khi không còn gì để khai thác, không còn gì để hy sinh, thế giới ấy đã tự sụp đổ dưới sức nặng của chính tham vọng của nó. Tần Mặc thấy những bầu trời nhuốm màu máu, những vùng đất khô cằn nứt nẻ, những linh thể vật vờ không hồn, tất cả đều là hậu quả của một con đường sai lầm.
***
Tần Mặc đột ngột rút tay khỏi Chân Lý Thạch Bi, toàn thân mất thăng bằng, ngã quỵ xuống đất. Hắn thở hổn hển, từng hơi thở như xé toạc lồng ngực. Đôi mắt hắn mở to, đen láy sâu thẳm, nhưng giờ đây chất chứa nỗi kinh hoàng tột độ, như thể vừa chứng kiến tận cùng của địa ngục. Tuy nhiên, trong sâu thẳm ánh mắt ấy, lại bừng lên một tia sáng của sự hiểu biết tột cùng, một sự quyết tâm sắt đá chưa từng có. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận được toàn bộ "chân lý thất lạc", không còn là những mảnh ghép rời rạc mà là một bức tranh toàn cảnh khủng khiếp.
Lục Vô Trần nhanh chóng đỡ lấy Tần Mặc, ánh mắt hắn tràn đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Gương mặt khắc khổ của hắn giờ đây cũng tái nhợt không kém Tần Mặc. "Ngươi... đã thấy được gì?" Giọng hắn trầm đục, run rẩy.
Tần Mặc nhìn thẳng vào Lục Vô Trần, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy. "Ta đã thấy... sự hủy diệt... của hàng vạn thế giới... Không phải thiên tai... không phải chiến tranh... mà là... sự truy cầu thăng tiên mù quáng..." Giọng hắn khản đặc, mỗi từ thốt ra như một gánh nặng ngàn cân. Hắn nhìn chằm chằm vào Chân Lý Thạch Bi sừng sững, như thể đang nhìn thấy số phận đang chờ đợi Huyền Vực nếu không có ai ngăn chặn.
Lục Vô Trần gật đầu chậm rãi, ánh mắt hắn kiên định. "Đúng vậy... đó chính là 'Thiên Đạo Cảnh Báo'... lời nguyền ẩn giấu trong khao khát vĩnh cửu." Hắn siết nhẹ vai Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng. "Các hiền giả cổ đại đã cố gắng cảnh báo, nhưng lời của họ đã bị những kẻ mù quáng bóp méo, bị quyền lực chôn vùi. Thiên Diệu Tôn Giả... hắn ta không chỉ là kẻ theo đuổi con đường sai lầm, mà còn là kẻ đang dẫn dắt cả Huyền Vực vào vực thẳm mà không hề hay biết, hoặc cố tình làm ngơ."
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ, ánh mắt nàng từ bàng hoàng đã dần chuyển sang kiên định, xen lẫn một nỗi đau thầm kín. Những gì Tần Mặc vừa nói, tuy không trực tiếp nghe thấy như hắn, nh��ng những mảnh vỡ hình ảnh và cảm xúc từ U Linh Mộng Cảnh đã truyền tải đủ để nàng nhận ra sự thật khủng khiếp. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn đang... dẫn dắt chúng ta đi vào con đường đó sao...?" Giọng nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự thất vọng tột cùng khi nhận ra lý tưởng của tông môn, của nền văn minh mà nàng đã tin tưởng bấy lâu, có thể chỉ là một con đường dẫn đến diệt vong. Nàng bắt đầu cảm thấy một sự giằng xé nội tâm sâu sắc, giữa lòng trung thành với tông môn và chân lý mà nàng vừa chứng kiến.
Vô Danh Khách, người vẫn lặng lẽ nhấp rượu, đặt bầu rượu xuống. Ánh mắt trầm tư của hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi nắng sa mạc đang lên cao. "Sự thật... luôn nghiệt ngã hơn lời nói." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng một sự thâm thúy sâu sắc, như thể hắn đã biết trước tất cả những điều này từ lâu. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời nói của hắn vang vọng trong không khí, như m���t lời tiên tri cổ xưa.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, dụi đầu vào Tần Mặc, như muốn an ủi chủ nhân. Linh thú trung thành này đã cảm nhận được sự áp lực và bi thương của dòng chảy ký ức, và sự nặng nề trong tâm hồn Tần Mặc.
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, ánh mắt tinh anh dưới cặp kính mờ đục sáng lên. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe." Hắn trầm giọng nói, "Những gì Tần Mặc đã thấy, chính là bằng chứng hùng hồn nhất. Chân Lý Thạch Bi... nó không chỉ ghi lại lời cảnh báo, mà là một tấm gương phản chiếu số phận của những thế giới đã tự hủy hoại mình."
Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh nhẹ nhàng rung động, như đang đồng cảm với những gì Tần Mặc vừa trải qua, hoặc có lẽ đang cố gắng xoa dịu nỗi đau mà hắn đang gánh chịu.
Tần Mặc chậm rãi đứng dậy, cảm nhận được gánh nặng của chân lý đang đè nặng lên vai mình. Hắn biết rằng phía trước là những thử thách khốc liệt hơn bao giờ hết. Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đang nắm giữ quyền lực tối cao và thúc đẩy con đường thăng tiên mù quáng, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ coi Tần Mặc là mối đe dọa thực sự, bởi Tần Mặc giờ đây đã sở hữu được "chân lý thất lạc", một bí mật có thể lật đổ toàn bộ nền tảng tín ngưỡng của Huyền Vực. Những hành động cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm xuất hiện, có thể hắn đã biết về sự thật này nhưng cố tình bóp méo hoặc coi thường nó để duy trì quyền lực và lý tưởng sai lầm của mình.
Nhưng Tần Mặc không còn cô độc. Lục Vô Trần, với sự giác ngộ mới và kiến thức uyên bác về lịch sử, sẽ trở thành một cố vấn chiến lược vô cùng quan trọng, giúp Tần Mặc vạch ra kế hoạch chống lại Thiên Diệu Tôn Giả dựa trên sự hiểu biết về bản chất của "thăng tiên" cực đoan. Tô Lam, dù đang phải đối mặt với những thử thách lớn về niềm tin, nhưng ánh mắt kiên định của nàng cho thấy nàng đã sẵn sàng lựa chọn con đường mới, con đường của Tần Mặc, dù điều đó có nghĩa là phải đối đầu với tông môn cũ của mình. Chân Lý Thạch Bi không chỉ là nguồn thông tin, mà có thể còn là một chìa khóa để "đảo ngược" hoặc "chữa lành" sự mất cân bằng của Huyền Vực, và Tần Mặc linh cảm rằng "ý chí tồn tại" của hắn sẽ là yếu tố quyết định để kích hoạt nó.
"Chúng ta phải hành động." Tần Mặc lặp lại, giọng hắn giờ đây không còn sự run rẩy, mà tràn đầy sự bình thản nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao, nhuộm vàng cả sa mạc. "Chân lý này không thể bị chôn vùi thêm nữa. Vận mệnh của Huyền Vực, của vạn vật... không thể để rơi vào con đường hủy diệt đó." Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về tư tưởng, về sự lựa chọn của vạn vật: lựa chọn được là chính mình, hay là truy cầu một sự tồn tại giả tạo để rồi tự hủy diệt. Gánh nặng này là vô cùng lớn, nhưng hắn đã sẵn sàng gánh vác, cùng với những người đồng hành đã tin tưởng vào hắn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.