Vạn vật không lên tiên - Chương 648: Bia Đá Vọng Âm: Con Đường Cân Bằng Của Tiền Nhân
Trong ánh đèn lồng lay động nhẹ, những gương mặt đầy suy tư và quyết tâm của Lục Vô Trần, Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân vẫn còn in hằn dấu vết của cuộc họp chiến lược. Họ đã phác thảo những mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh vĩ đại, nơi chân lý về sự cân bằng và bản chất tự thân dần được vén màn. Nhưng những manh mối rời rạc từ Sa Mạc Huyết Nguyệt và Vạn Kiếm Thành, dù quan trọng đến mấy, vẫn chưa đủ để tạo nên một con đường rõ ràng. Một nguồn cội sâu xa hơn, một lời giải đáp hoàn chỉnh hơn vẫn đang chờ đợi.
Ánh bình minh đầu tiên nhuộm vàng sa mạc, rọi chiếu lên những tàn tích cổ kính của Di Tích Cổ Tiên. Đây là nơi Chân Lý Thạch Bi sừng sững, một chứng nhân câm lặng của thời gian, cất giữ những bí mật mà cả Huyền Vực đã lãng quên. Tần Mặc, Tô Lam, Vô Danh Khách, Thiên Sách Lão Nhân và Cổ Phù Linh đã tề tựu tại đây, không khí xung quanh họ nặng trĩu một sự trang nghiêm khó tả. Những tòa kiến trúc bằng đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp, giờ đây đã bị phong hóa nặng nề bởi hàng ngàn năm phong sương và cát bụi. Nhiều phần của di tích đã bị cát vàng vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ với những vết nứt toác, những cổng vòm đổ nát và những bức tường thành sụp đổ, gợi lên một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần nhưng lại nhuốm màu bi tráng của sự suy tàn.
Tiếng gió sa mạc rít qua các khe đá và những công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn cổ xưa. Tiếng cát lạo xạo di chuyển theo từng đợt gió, đôi khi xen lẫn những tiếng động lạ từ bên trong di tích, như tiếng vọng của quá khứ, hay tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình trong lòng đất. Mùi cát bụi khô khan quyện với mùi đá cổ đã phong hóa, cùng không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc, xộc thẳng vào khứu giác. Thỉnh thoảng, một làn gió mang theo mùi hương l��� từ những vật phẩm cổ xưa hoặc linh dược hiếm hoi còn sót lại, khơi gợi một cảm giác huyền bí. Toàn bộ nơi đây chìm trong một bầu không khí bí ẩn, tĩnh mịch, khô cằn và cô độc. Ánh sáng mặt trời gay gắt vào ban ngày phản chiếu trên đá và cát, tạo ra cảm giác thiêu đốt, nhấn chìm vạn vật trong một bức tranh hoang tàn mà hùng vĩ.
Tần Mặc đứng lặng trước Chân Lý Thạch Bi, thân hình không quá cao lớn của hắn hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, như đang cố gắng thấu hiểu những gì tấm bia đá đang che giấu. Mái tóc đen nhánh của hắn, được buộc gọn gàng, khẽ đung đưa theo làn gió. Bộ trang phục vải thô đơn giản, màu sắc nhã nhặn, càng làm nổi bật sự bình dị của hắn giữa khung cảnh hùng tráng.
Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và tấm lưng hơi còng, vẫn ôm khư khư chồng sách cũ đã ố vàng. Đôi mắt tinh anh ẩn sau cặp kính lão, ông cẩn trọng chỉ vào các ký tự cổ khắc trên Chân Lý Thạch Bi. Những dòng chữ Hán cổ, dù đã được ông giải mã phần nào, vẫn còn đó những khúc mắc. "Phần này... dường như không phải là một lời cảnh báo thuần túy, mà là một sự hướng dẫn," ông nói, giọng điệu uyên bác nhưng pha lẫn chút băn khoăn. "Nó nói về 'phong hóa chi linh', những linh hồn bị phong hóa theo dòng chảy của thời gian, nhưng lại không ám chỉ sự suy tàn. Ngược lại, nó đề cập đến 'tồn tại chi căn' – cái gốc rễ của sự tồn tại. Nhưng nó quá mơ hồ, quá ẩn ý, như thể cố tình giấu đi một tầng chân lý khác."
Ông lão gầy gò đưa ngón tay run rẩy lướt trên những nét chạm khắc, đôi mắt nheo lại cố gắng nắm bắt từng chi tiết nhỏ nhất. Ông đã dành cả đời để nghiên cứu những điển tịch cổ, nhưng tấm bia này vẫn là một thách thức lớn lao. Sự hào hứng của một học giả khi đối diện với tri thức cổ đại không thể che giấu đi sự nghiêm trọng và trầm tư khi nhận ra ý nghĩa sâu xa mà nó có thể mang lại cho Huyền Vực.
Tô Lam đứng cạnh, nhan sắc thanh tú của nàng không hề bị lu mờ bởi vẻ mệt mỏi sau chuyến hành trình dài. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng chăm chú lắng nghe từng lời của Thiên Sách Lão Nhân, cố gắng liên hệ với những gì cô đã học, với câu chuyện về "thợ rèn giữ lửa" mà Thiết Giáp Phụ Tá đã kể. Bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, càng làm nổi bật dáng vẻ mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, với chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, dường như cũng đang cộng hưởng với sự cổ kính của Di Tích.
"Nó có liên quan gì đến 'thợ rèn giữ lửa' mà Thiết Giáp Phụ Tá đã kể không?" Tô Lam lên tiếng, giọng nói rõ ràng, mạch lạc, mang tính logic cao. "Những thanh kiếm được rèn bằng 'tâm' và 'ý chí thuần khiết' của kim loại... liệu có phải chính là 'tồn tại chi căn' mà ngài đang nói tới?" Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn kết nối những mảnh ghép này, muốn tìm ra một con đường khác, một con đường không phải là sự thăng tiên cưỡng ép mà cô đã từng tin tưởng. Sự hoài nghi ban đầu về những giáo điều cũ đang dần nhường chỗ cho một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, m���t sự kiên định với con đường mới mà Tần Mặc đang mở ra.
Vô Danh Khách, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu cũ kỹ của mình. Dáng vẻ phong trần của hắn hòa vào khung cảnh hoang tàn, như một phần của chính lịch sử nơi đây. "Tấm bia này không chỉ ghi lại sai lầm," hắn nói, giọng thâm trầm, "mà còn cất giữ hy vọng của một thời đại. Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Có lẽ, con đường mà nó chỉ ra, không phải là sự vươn lên, mà là sự trở về." Ánh mắt hắn, dù vẫn thâm trầm như cũ, nhưng giờ đây đã ánh lên một tia hy vọng mới, một sự kinh ngạc trước những gì sắp được vén màn.
Cổ Phù Linh, lá bùa giấy ố vàng với những nét chữ cổ, khẽ rung động trong tay Tô Lam. Nó phát ra những rung động yếu ớt, như thể nó đang cố gắng kết nối với Chân Lý Thạch Bi, hay đang mơ hồ nhớ lại những ký ức rất xa xưa. Những dòng chữ cổ trên nó dường như cũng muốn nói lên điều gì đó, nhưng sức mạnh của nó quá yếu ớt, những lời nói mơ hồ về quá khứ vẫn chưa thể thành hình rõ ràng.
Tần Mặc cảm nhận được sự bồn chồn của mọi người, sự khao khát được vén màn chân lý. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải hành động. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua mọi người, sau đó dừng lại ở Chân Lý Thạch Bi. "Hãy để ta thử," hắn nói, giọng trầm ổn, mang theo một sự quyết đoán lạ thường. "Ta có thể 'nghe' được ý chí của nó." Hắn bước đến gần tấm bia, cảm nhận sự cổ kính và năng lượng khổng lồ tỏa ra từ nó. Làn da ngăm nắng của hắn, đặc trưng của người dân Vô Tính Thành, khẽ co giật khi hắn vươn bàn tay ra.
Với một động tác dứt khoát, Tần Mặc đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo và thô ráp của Chân Lý Thạch Bi. Ngay lập tức, một luồng sáng mờ ảo, màu xanh ngọc bích cổ xưa, bắt đầu tỏa ra từ tấm bia, bao trùm lấy hắn. Không khí xung quanh như đặc lại, tiếng gió sa mạc dường như ngừng thổi, chỉ còn lại tiếng rung động nhè nhẹ từ tấm bia và hơi thở dồn dập của những người xung quanh. Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của mình. Hắn không chỉ cố gắng lắng nghe những âm thanh hay cảm nhận năng lượng, mà còn đào sâu vào bản chất cốt lõi nhất của tấm bia, cố gắng thấu hiểu khát khao sâu thẳm nhất của nó, điều mà nó muốn truyền tải sau hàng ngàn năm im lặng. Luồng sáng từ Thạch Bi không ngừng mạnh lên, bao phủ toàn bộ thân hình Tần Mặc, sau đó, như một dòng chảy vô hình, nó lan tỏa ra, chạm đến Vô Danh Khách, Thiên Sách Lão Nhân, Tô Lam, và ngay cả Cổ Phù Linh, kéo tất cả họ vào một trạng thái siêu việt, vượt ra ngoài không gian và thời gian hiện tại.
Khi luồng sáng xanh ngọc bích bao trùm, cảm giác đầu tiên ập đến Tần Mặc là một dòng chảy ký ức mãnh liệt, không phải của riêng hắn, mà là của chính tấm bia, của những gì nó đã chứng kiến. Hắn cảm thấy mình đang bị cuốn vào một dòng sông thời gian, trôi ngược về quá khứ xa xăm. Cảm giác khô nóng của sa mạc biến mất, thay vào đó là sự mát lạnh của đá cổ, rồi lại ấm áp như thể đang đứng dưới ánh nắng chan hòa của một thời đại đã qua. Mùi cát bụi khô khan tan đi, nhường chỗ cho mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, và mùi hương của những loài hoa lạ.
Hắn mở mắt, và cảnh vật trước mắt đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là Di Tích Cổ Tiên hoang tàn, mà là một thành phố phồn vinh đến choáng ngợp. Hoàng Thành Thiên Long, nhưng không phải là Hoàng Thành Thiên Long mà hắn biết. Đây là Hoàng Thành Thiên Long trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, khoảng một ngàn năm về trước, sống động và rực rỡ dưới ánh nắng ấm chan hòa.
Kiến trúc ở đây vẫn mang nét cổ kính, nhưng không hề có dấu hiệu của sự đổ nát. Những tòa nhà cao tầng, những cây cầu chạm khắc tinh xảo vắt qua sông, những con đường lát đá sạch sẽ, tất cả đều toát lên vẻ phồn thịnh và tráng lệ. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương từ các gian hàng bên đường, tiếng ngựa xe lộc cộc trên những con đường đông đúc, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu vang vọng khắp không gian, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng sang trọng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường nhè nhẹ, và cả hương hoa thanh khiết từ những khu vườn quý tộc len lỏi trong không khí, tạo nên một bức tranh đa sắc màu của mùi vị và cảm xúc. Bầu không khí nơi đây huyên náo, phồn thịnh, tràn đầy năng lượng, khác hẳn với sự tĩnh mịch cô độc của Di Tích Cổ Tiên. Ánh nắng rực rỡ bao trùm mọi vật, hứa hẹn một đêm lung linh với hàng ngàn đèn lồng sẽ biến thành phố thành một biển lửa rực rỡ.
Tần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của những người đồng hành. Họ không phải là những thực thể vật chất, mà là những 'người quan sát' vô hình trong tầm nhìn ký ức này, giống như chính hắn. Tô Lam đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng mở to kinh ngạc, vẻ mặt thanh tú thoáng chút choáng váng trước cảnh tượng hùng vĩ. Nàng đã từng đọc về thời kỳ này trong các điển tịch, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được sự sống động đến thế. Vô Danh Khách vẫn giữ vẻ thâm trầm, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một sự hoài niệm sâu sắc. Thiên Sách Lão Nhân thì như một đứa trẻ lạc vào thế giới cổ tích, đôi mắt tinh anh của ông đảo liên tục, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Cổ Phù Linh, giờ đây không còn là lá bùa, mà là một hình ảnh mờ ảo của một cô gái nhỏ bé, ánh mắt mơ hồ nhìn quanh, như đang cố gắng nhận ra điều gì đó quen thuộc.
Tần Mặc bắt đầu quan sát kỹ lưỡng. Điều kỳ lạ là, khác với những gì hắn tưởng tượng về một "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị" – một thời đại mà vạn vật đều bị "khai linh" và ép buộc "thăng tiên" theo kiểu của Thiên Diệu Tôn Giả – ở đây, không phải mọi vật đều bị "khai linh" một cách cưỡng ép. Hắn nhìn thấy những cỗ xe ngựa được kéo bởi những con vật vẫn giữ bản chất thú vật, những con ngựa oai phong, những con trâu khỏe mạnh. Chúng không có linh trí cao siêu, không có khả năng tu luyện, nhưng chúng được đối xử tôn trọng. Chúng làm việc hài hòa với con người, không hề có dấu hiệu của sự tra tấn hay cưỡng ép. Chúng kéo những cỗ xe, vận chuyển hàng hóa, nhưng ý chí tồn tại của chúng vẫn thuần khiết, chỉ đơn thuần là muốn phục vụ, muốn chạy, muốn sống một cuộc đời của một con vật.
"Đây là... sự hài hòa," Tần Mặc thì thầm trong lòng, giọng nói như vang vọng trong tâm trí mọi người. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của chúng – một ý chí tự do, không bị bóp méo bởi khát vọng thăng tiên. "Chúng vẫn là chính chúng, nhưng vẫn phát triển. Một sự phát triển tự nhiên, không ép buộc."
Tô Lam, bên cạnh hắn, cũng đang thầm thì trong tâm trí nàng. "Những thanh kiếm trong các cửa hàng rèn kia... Chúng sắc bén đến lạ thường. Nhưng tôi không cảm nhận được 'linh hồn vật chất' bị tra tấn hay cưỡng ép 'thăng cấp' như những binh khí bị Thiên Diệu khai linh. Chúng chỉ thuần túy muốn sắc bén, muốn chém, muốn bảo vệ. Chúng chỉ muốn hoàn thành bản chất của mình một cách hoàn hảo nhất." Nàng cảm thấy một sự ngạc nhiên sâu sắc, một sự bừng tỉnh. "Kiếm này... nó chỉ muốn sắc bén, không hề có khát vọng thăng tiên. Nhưng nó mạnh mẽ hơn nhiều binh khí hiện tại mà tôi đã thấy." Những gì nàng chứng kiến ở đây hoàn toàn khác với những giáo điều về sự thăng tiên mà nàng đã được dạy dỗ, và lại khớp với triết lý của "thợ rèn giữ lửa".
Tần Mặc di chuyển qua các con phố, cảm nhận ý chí tồn tại của từng vật thể: một chiếc bàn gỗ chỉ muốn vững chãi, một chiếc đèn lồng chỉ muốn tỏa sáng, một dòng nước chảy trong con kênh chỉ muốn trôi đi. Chúng không có khao khát phi thường, không có tham vọng trở thành tiên nhân. Chúng chỉ đơn thuần muốn tồn tại, muốn thực hiện bản chất của mình một cách hoàn hảo nhất. Và chính sự thuần khiết đó lại tạo nên một sự cân bằng, một sự vững chắc mà những vật thể bị "khai linh" cưỡng ép không thể có được.
Một số người tu luyện vẫn tồn tại trong thành phố này, nhưng họ không ép buộc vạn vật xung quanh mình phải "thăng tiên". Họ tu luyện cho bản thân, cho sự phát triển của cá nhân, nhưng lại tôn trọng ý chí tồn tại của vạn vật. Sự tương tác giữa con người và vật thể, giữa tu sĩ và thế giới xung quanh, diễn ra trong một sự hài hòa đến kinh ngạc. Đây không phải là một thế giới không có tu luyện, không có sức mạnh, mà là một thế giới nơi sức mạnh được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng và cân bằng. Sự khác biệt quá lớn so với viễn cảnh u ám mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng tạo ra, nơi vạn vật đều phải vươn lên đến cực hạn, bất chấp sự tan rã bản chất. Tần Mặc cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong lòng, một con đường đã từng tồn tại, một con đường có thể tái hiện.
Cảnh vật lại xoay chuyển, như một dòng chảy của ký ức cuốn họ đi. Hoàng Thành Thiên Long phồn thịnh mờ dần, nhường chỗ cho một khung cảnh yên bình và tĩnh lặng hơn. Tầm nhìn chuyển đến một ngôi làng nhỏ ven sông, nơi cuộc sống diễn ra chậm rãi và hài hòa với thiên nhiên. Ti��ng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây xanh mướt, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi hoa cỏ dại ven đường, và mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các gia đình len lỏi trong không khí, khơi gợi một cảm giác thân thuộc và bình yên. Bầu không khí nơi đây yên bình, tĩnh lặng, nhưng không hề nhàm chán, mà lại tràn đầy sức sống tự nhiên. Có một sự ấm áp tỏa ra từ cộng đồng, với ánh sáng mặt trời chiếu qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng dịu nhẹ nhảy múa trên mặt đất.
Trung tâm của ngôi làng là một cây cổ thụ khổng lồ, sừng sững vươn mình lên trời. Thân cây to lớn, cành lá sum suê, rễ cây bám sâu vào lòng đất, tạo nên một bóng mát rộng lớn che phủ cả một góc làng. Nó tỏa ra một linh khí dồi dào, thanh khiết, khiến không khí xung quanh trở nên trong lành và dễ chịu. Thế nhưng, Tần Mặc không hề cảm nhận được bất kỳ ý chí "thăng tiên" hay "nhân hóa" nào từ nó. Nó chỉ đơn thuần là một cây cổ thụ vững chãi, che chở cho làng, mang lại sự sống và bình yên. Ý chí tồn tại của nó đơn giản là muốn đứng đó, muốn vươn lên theo cách của một cái cây, muốn cho ra những chiếc lá, những cành hoa, muốn chứng kiến sự luân chuyển của thời gian. Nó không khát khao trở thành linh vật, không tham vọng hóa hình người, không muốn có được sức mạnh vô biên. Nó chỉ muốn là chính nó, một cách trọn vẹn nhất.
Xung quanh làng, những linh thú nhỏ bé sinh sống hòa thuận với dân làng. Chúng không được "khai linh" theo cách cưỡng ép, nhưng chúng lại có một sự kết nối tâm linh đặc biệt với con người. Một con cáo nhỏ giúp dân làng tìm kiếm thảo dược, một đàn chim mang tin tức từ xa về, một con cá chép lớn bơi lội trong dòng suối, mang lại nguồn nước trong lành. Chúng không có linh trí cao siêu, nhưng lại biết cách giúp đỡ, biết cách sống chan hòa. Sự tồn tại của chúng là minh chứng sống động cho "con đường cân bằng" – sự tồn tại tự thân, tôn trọng bản chất và phát triển hài hòa.
Vô Danh Khách, giọng nói của hắn không phải là hắn đang nói, mà như một tiếng vọng từ chính Chân Lý Thạch Bi, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc và những người khác: "Sự thật không nằm ở việc vươn lên, mà ở việc giữ vững gốc rễ."
Tần Mặc cảm thấy một sự bừng tỉnh mạnh mẽ. Hắn bước đến gần cây cổ thụ, vươn tay chạm vào lớp vỏ cây sần sùi, cảm nhận sự sống mãnh liệt đang chảy bên trong. "Đây rồi... đây là thứ mà Chân Lý Thạch Bi muốn nói," hắn thì thầm trong tâm trí, một sự thấu hiểu sâu sắc ập đến. "Không phải phủ nhận tu luyện, mà là tôn trọng bản chất. Không phải ngăn cản sự phát triển, mà là để vạn vật phát triển theo đúng bản chất vốn có của chúng. Để một cái cây là một cái cây, một thanh kiếm là một thanh kiếm, một con thú là một con thú, nhưng đều là những thực thể hoàn hảo nhất trong bản chất của chúng." Hắn cảm nhận được sự bình yên và sự vững chãi của cây cổ thụ, hiểu rằng đây là một ví dụ hoàn hảo về "vật tính tự thân" và "con đường cân bằng". Sự phát hiện này không chỉ là một kiến thức, mà là một niềm tin, một con đường sống. Áp lực trong lòng hắn không vì thế mà giảm đi, nhưng nó đã biến thành một sự quyết tâm sắt đá. Nỗi lo sợ rằng con đường này quá khó để thuyết phục thế giới vẫn còn đó, nhưng giờ đây đã có thêm hy vọng.
Tô Lam cũng cảm nhận được điều đó. Nàng thấy sự bình yên trong những sinh linh, trong những vật thể đó, một sự bình yên mạnh mẽ hơn bất kỳ sức mạnh thăng tiên cưỡng ép nào. Mâu thuẫn trong lòng nàng giữa giáo điều cũ và những gì cô chứng kiến qua "Hồi Ức" của Thạch Bi cuối cùng đã được giải tỏa. Nàng chấp nhận một chân lý hoàn toàn mới, một chân lý mà nàng tin rằng có thể dẫn dắt Huyền Vực thoát khỏi thảm họa.
Luồng sáng xanh ngọc bích dần mờ đi, những hình ảnh của quá khứ tan biến như sương khói. Tần Mặc và những người khác dần thoát khỏi trạng thái chiêm nghiệm, quay trở lại Di Tích Cổ Tiên hoang tàn, nơi tiếng gió sa mạc lại rít lên thảm thiết. Cơ thể và tâm trí họ thấm mệt sau dòng chảy ký ức mãnh liệt, nhưng tinh thần lại phấn chấn lạ thường. Họ đã nhìn thấy một con đường.
Không ai nói một lời nào khi họ rời khỏi Di Tích C�� Tiên, băng qua sa mạc về lại Thiên Nhãn Các. Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, mây mù bao phủ đỉnh núi nơi Thiên Nhãn Các ngự trị, và không khí trở nên mát mẻ hơn, họ mới tập trung trong một căn phòng mật thất. Lục Vô Trần đã chuẩn bị sẵn sàng, những tấm bản đồ và điển tịch cổ được trải rộng trên mặt bàn, chờ đợi những phát hiện mới nhất. Khuôn mặt khắc khổ của hắn, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, giờ đây lộ rõ vẻ mong chờ. Mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài, và bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu của hắn không thể che giấu đi sự thông tuệ và lý trí của một chiến lược gia.
Tần Mặc bước vào, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự thấu hiểu mới mẻ. Hắn không nói nhiều, mà bắt đầu thuật lại những gì mình đã thấy và cảm nhận được từ Chân Lý Thạch Bi, đặc biệt là về "vật tính tự thân" và "con đường cân bằng". Giọng nói của hắn trầm ổn, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều mang theo trọng lượng của một chân lý vừa được vén màn.
"Chân Lý Thạch Bi không chỉ cảnh báo, nó còn chỉ lối," Tần Mặc nói, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lục Vô Trần. "Nó cho chúng ta thấy một con đường tồn tại mà không cần ép buộc thăng tiên, một con đường của sự cân bằng và tôn trọng bản chất. Vạn vật không cần phải biến thành tiên nhân để đạt được sự hoàn mỹ. Chúng chỉ cần là chính chúng, thuần khiết và trọn vẹn."
Lục Vô Trần lắng nghe từng lời, đôi mắt sâu trũng của hắn không ngừng phân tích. Hắn liên tục gật đầu, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, bộ não chiến lược của hắn đang hoạt động hết công suất. Sự tỉnh ngộ ập đến với hắn, nhận ra rằng nỗi chán nản và hoài nghi của mình không phải là vô nghĩa, mà là một phần của sự tìm kiếm chân lý. Giờ đây, hắn có một mục đích rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Vậy ra, điểm yếu của Thiên Diệu không chỉ là sự mất kết nối, mà còn là sự thiếu vắng một con đường thay thế," Lục Vô Trần lên tiếng, giọng nói trầm, nhưng không còn yếu ớt hay mệt mỏi như trước, mà tràn đầy sự tập trung. "Hắn dùng khát vọng thăng tiên làm mồi nhử, biến vạn vật thành những con rối phục vụ mục đích của hắn. Nhưng hắn lại không thể cung cấp một con đường tồn tại bền vững. Chúng ta có thể cung cấp con đường đó. Chúng ta có thể cung cấp sự lựa chọn." Hắn nhanh chóng liên kết những phát hiện này với các điểm yếu của phe Thiên Diệu Tôn Giả, bắt đầu phác thảo một chiến lược ban đầu.
Tô Lam gật đầu đồng tình, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ kiên định. "Tôi đã thấy... sự bình yên trong những sinh linh đó, trong những vật thể đó. Nó mạnh mẽ hơn bất kỳ sự thăng tiên cưỡng ép nào." Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn áp dụng triết lý này vào kiếm đạo của mình, tìm kiếm sự cân bằng và thuần khiết trong từng đường kiếm.
Vô Danh Khách nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi mây mù bao phủ núi rừng. "Hắn dùng sự cưỡng ép, chúng ta dùng sự lựa chọn. Hắn dùng sự tha hóa, chúng ta dùng sự thuần khiết. Cuộc chiến này, cuối cùng, sẽ là cuộc chiến của niềm tin."
Lục Vô Trần đứng dậy, bước đến tấm bản đồ lớn treo trên tường. Hắn cầm lấy một cây bút l��ng, bắt đầu vẽ lên những đường nét mới, đánh dấu những khu vực và thế lực có thể được tiếp cận bằng "con đường cân bằng" này. Hắn chỉ vào một số điểm trên bản đồ, nơi có những di tích cổ xưa, những chủng tộc vẫn còn giữ được bản chất, hoặc những vùng đất chưa bị ảnh hưởng quá sâu bởi sự "khai linh" của Thiên Diệu. "Những ví dụ về 'con đường cân bằng' mà chúng ta thấy trong 'Hồi Ức' của Chân Lý Thạch Bi không chỉ là ký ức, mà còn là những manh mối," hắn nói, giọng đầy quyết đoán. "Chúng ta cần tìm kiếm những thực thể cổ xưa, những nơi chốn đã từng duy trì được sự cân bằng này. Họ có thể là những đồng minh tiềm năng, hoặc ít nhất là những ví dụ sống để chúng ta 'gieo mầm chân lý'."
Hắn bắt đầu định hình kế hoạch "gieo mầm chân lý", một chiến lược không phải để đối đầu trực diện bằng sức mạnh, mà là để làm suy yếu nền tảng của Thiên Diệu Tôn Giả bằng cách thức tỉnh vạn vật. Đây không chỉ là việc thu thập thông tin, mà là hành động cụ thể, là sự chuyển mình từ phòng thủ sang phản công.
Tần Mặc nhìn vào tấm bản đồ, nhìn những đường nét đang dần thành hình dưới tay Lục Vô Trần. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có những người đồng hành thấu hiểu, có một chân lý để theo đuổi, và quan trọng hơn cả, hắn có một con đường để vạn vật lựa chọn. Một con đường không cần phải "lên tiên" để tồn tại một cách vĩ đại. Hắn biết rằng, với sự rõ ràng về "con đường cân bằng" này, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ coi hắn là mối đe dọa trực tiếp và nguy hiểm hơn bao giờ hết, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu căng thẳng trong tương lai. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.