Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 714: Lò Luyện Tà Vật: Bi Kịch Chuyển Hóa Của Thời Thịnh Trị

U Minh Cốc vẫn chìm trong màn sương độc hại và mùi tử khí, nhưng tiếng kim loại va chạm đã im bặt. Chỉ còn lại tiếng gió rít thê lương và tiếng than khóc yếu ớt của những Cổ Phù Linh còn sót lại, vẫn đang bị giằng xé. Tần Mặc nhìn theo nơi Cổ Phù Linh vừa tan biến, trong lòng vừa đau đớn vừa cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã tìm thấy một tia sáng, một hy vọng mong manh về một cách khác để đối mặt với bi kịch này. Hắn không chỉ phải chiến đấu, mà còn phải chữa lành.

Khi suy nghĩ ấy vừa chợt lóe lên trong tâm trí Tần Mặc, không gian xung quanh đột ngột xoắn vặn. Không còn là một tầm nhìn mờ ảo, mà là một lực hút vô hình, cưỡng ép kéo cả nhóm lún sâu vào một dòng chảy cuộn xiết của thời gian và ý chí. Màn sương độc hại của U Minh Cốc không tan biến, mà hóa thành những luồng khí huyết sắc, xoáy tròn dữ dội, cuốn lấy thân ảnh bốn người. Mùi máu tanh và lưu huỳnh đột ngột nồng nặc hơn gấp bội, không khí trở nên nóng bức đến ngột ngạt, như thể họ đang bị nung chảy trong một lò lửa khổng lồ. Tiếng than khóc yếu ớt của Cổ Phù Linh giờ đây không còn là những âm thanh đơn lẻ, mà hòa quyện thành một bản giao hưởng ghê rợn của hàng vạn linh hồn đang rên xiết trong thống khổ tột cùng.

Thế giới xoay chuyển chóng mặt, rồi đột ngột lắng đọng. Tần Mặc cảm thấy đất dưới chân mình không còn là bùn lầy lạnh lẽo, mà là những phiến đá thô ráp, nóng rực, tứa ra một thứ năng lư��ng tà dị. Hắn mở mắt, và cảnh tượng trước mắt khiến huyết dịch trong người hắn gần như ngưng đọng. Họ không còn là người quan sát bị động đứng ngoài lề lịch sử, mà cảm giác như đang đứng giữa một Hầm Ngục Huyết Giáo cổ xưa, nơi mà những cơn ác mộng tăm tối nhất đã thành hiện thực.

Toàn bộ không gian là một đại điện đồ sộ, được dựng từ những khối đá xám đen thô kệch, trạm trổ những phù văn quỷ dị mà chỉ cần liếc nhìn đã cảm thấy tâm thần chấn động. Trần nhà cao vút, chìm trong bóng tối vĩnh cửu, nhưng ánh sáng đỏ quạch, lập lòe từ những lò luyện khổng lồ bên dưới hắt lên, vẽ nên những cái bóng méo mó, nhảy múa như những con quỷ đói. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh cháy khét, mùi tro bụi, và một thứ mùi tanh tưởi ghê tởm của máu thịt đang bị thiêu đốt, hòa quyện với mùi kim loại han gỉ và một chút gì đó chua loét như chất độc. Tiếng la hét, rên rỉ, gào thét không ngừng nghỉ từ những sinh linh đang bị hành hạ, hòa cùng tiếng kim loại va đập lách cách, tiếng dung nham sôi sục ùng ục, và những tiếng tụng kinh văn tà ác, trầm đục, vang vọng khắp đại điện, tạo thành một bản hợp xướng của địa ngục trần gian.

Tần Mặc, với năng lực "nghe ý chí tồn tại" của mình, cảm nhận rõ ràng nhất sự thống khổ tột cùng đang bao trùm nơi này. Hắn nghe thấy tiếng kêu gào của một thân cây cổ thụ bị cắt xẻ, ép buộc phải tiết ra nhựa sống tẩm độc. Hắn nghe thấy tiếng vặn vẹo của một tảng đá vô tri bị nung chảy, ép buộc phải biến đổi hình dạng theo ý muốn tà ác. Hắn nghe thấy tiếng khóc thét của một dòng suối trong lành bị nhiễm bẩn, bị ép phải chảy xuôi dòng tà khí. "Những tiếng kêu này... không phải của yêu ma, mà là của những linh hồn bị giam cầm!" Tần Mặc thì thầm, giọng nói khản đặc, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ ánh lên một nỗi đau đớn tột cùng, xen lẫn sự phẫn nộ không thể kìm nén. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng rên xiết của thể xác, mà còn cảm nhận được sự giằng xé của ý chí, sự phản bội của bản chất.

Bên cạnh hắn, Tô Lam lùi lại một bước, bàn tay nàng vô thức nắm chặt chuôi Vô Danh Kiếm đến trắng bệch. Nàng nhìn những cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trong các lò luyện, khuôn mặt thanh tú tái mét, đôi mắt phượng vốn sáng ngời giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng và ghê tởm. Những giáo lý về con đường tu luyện chính đạo, về sự thăng hoa của sinh mệnh mà nàng hằng tin tưởng, giờ đây vỡ vụn trước mắt nàng. "Đây... đây là địa ngục! Họ đã làm gì với những sinh linh này?!" Nàng bật thốt, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy, như thể nàng sắp nôn ra mọi thứ đã thấy. Nàng chưa bao giờ tưởng tượng rằng việc tu luyện lại có thể biến chất đến mức tàn bạo đến vậy, phá vỡ mọi luân thường đạo lý.

Lục Vô Trần, dù đã trải qua biết bao thăng trầm và chứng kiến nhiều bi kịch của lịch sử, cũng không thể giữ được vẻ bình thản. Khuôn mặt khắc khổ của ông hằn sâu thêm những nếp nhăn, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào những phù văn và trận pháp cổ xưa đang phát sáng ma quái trên tường và sàn nhà. Ông thở dài một hơi nặng nề, tiếng thở như mang theo gánh nặng ngàn năm. "Đây là những cấm thuật sơ khai, nhưng đã đạt đến đỉnh điểm của sự tàn độc trong Thời Thịnh Trị... mục đích là tạo ra Vạn Vật Bất Tử, nhưng lại là Vạn Vật Bất Hạnh." Ông nói, giọng nói trầm lắng, pha lẫn sự chua xót và bất lực. Ông nhận ra những ký hiệu này, chúng không chỉ là ma chú thông thường, mà là sự kết hợp tinh vi của các nguyên lý chuyển hóa vật chất và thao túng ý chí, những học thuyết từng bị cấm đoán và chôn vùi dưới cát bụi thời gian, nhưng giờ đây lại hiện hữu rõ ràng trước mắt.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, cũng không thể giữ được sự bình tĩnh. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ giận dữ và đau đớn. Nó gầm gừ trong cổ họng, tiếng gầm trầm đục như tiếng sấm rền, bộ lông trên lưng dựng đứng, bốn chân cào cấu lên phiến đá nóng bỏng, như muốn xông vào xé nát những kẻ đang gây ra cảnh tượng tàn khốc này. Nó cảm nhận được nỗi đau của đồng loại, của vạn vật bị giày vò, và bản năng nguyên thủy của một linh thú đã thức tỉnh sự phẫn nộ mãnh liệt.

Tần Mặc cố gắng trấn an bản thân, nhưng những tiếng kêu gào trong tâm trí hắn quá đỗi dữ dội. Hắn nhắm mắt lại, tập trung năng lực "nghe ý chí tồn tại" của mình, cố gắng xuyên qua lớp vỏ bọc của sự biến chất, tìm kiếm ý chí ban đầu thuần khiết của những "vật" đang bị tra tấn. Hắn nghe thấy khát vọng được đâm chồi nảy lộc của một hạt giống, khát vọng được tĩnh lặng của một hòn đá, khát vọng được bơi lội tự do của một loài cá nước ngọt giờ đang bị ép sống trong dung nham. Đó là những ý chí đơn thuần, trong sáng, nhưng đã bị bóp méo, cưỡng ép, trở thành một công cụ phục vụ cho một mục đích tà ác mà chúng không hề mong muốn. Sự tương phản giữa khát vọng ban đầu và hiện thực tàn khốc khiến hắn cảm thấy tim mình như bị hàng ngàn lưỡi dao cắt xé.

Một tu sĩ cổ đại, khoác trường bào đỏ sẫm, khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc mũ trùm sâu hoắm, ánh mắt lạnh lẽo và vô cảm lóe lên qua khe hở, đang đứng bên một lò luyện, không ngừng niệm chú. Những phù văn huyết sắc bay lượn quanh hắn, rồi lao vào lò luyện, nơi một khối kim loại khổng lồ đang dần biến hình thành một thứ vũ khí quái dị. Tần Mặc nghe thấy ý chí của khối kim loại ấy, nó vốn chỉ là một khoáng vật trầm tích sâu dưới lòng đất, khao khát được yên bình nằm yên, làm nền tảng cho thế giới. Nhưng giờ đây, nó đang bị cưỡng ép phải thay đổi kết cấu, biến thành một công cụ của hủy diệt. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói nơi lồng ngực, như thể chính hắn đang bị biến chất, bị ép buộc phải trở thành một kẻ mà hắn không muốn.

Tầm nhìn này, không chỉ là tái hiện lịch sử, mà là một sự xâm nhập sâu sắc vào nỗi đau của vạn vật, vào cái giá phải trả cho sự truy cầu thăng tiên cực đoan. Tần Mặc hiểu rằng, những gì họ thấy chỉ là sự khởi đầu, là những phương pháp thô sơ, nhưng cũng đủ để hé lộ một sự thật ghê rợn về bản chất của Huyết Ma Giáo và những kẻ đã khai sinh ra chúng. Sự tàn bạo, sự coi thường ý chí tồn tại của vạn vật, đã có từ ngàn năm trước, và giờ đây, nó đang tiếp diễn trong hình hài tàn độc hơn của "Trái Tim Hắc Ám".

***

Nhóm Tần Mặc bị một lực vô hình khác đẩy mạnh về phía trung tâm đại điện, nơi có lò luyện lớn nhất, đáng sợ nhất, tỏa ra luồng tà khí cuồng bạo đến mức khiến cả không gian xung quanh vặn vẹo. Nơi đây, sức nóng khủng khiếp hơn, không khí đặc quánh khói đen và tà khí, tạo thành một màn sương mờ mịt che khuất tầm nhìn, chỉ có thể xuyên qua bằng linh giác. Âm thanh rên xiết và gào thét cũng dữ dội hơn gấp bội, như hàng ngàn linh hồn đang bị xé xác trong địa ngục.

Giữa lò luyện khổng lồ ấy, một cảnh tượng bi thảm đến tột cùng hiện ra. Một Linh Thú Bị Bỏ Rơi, vốn dĩ phải là một sinh linh thần thánh, tự do và uy dũng, giờ đây bị xiềng xích bằng những sợi xích huyết sắc, đóng xuyên qua tứ chi và thân thể nó. Nó lớn đến mức lấp đầy gần trọn một phần tư lò luyện, nhưng toàn thân nó đã biến dạng đến mức không thể nhận ra hình hài ban đầu. Bộ lông óng mượt giờ đây xơ xác, dính đầy máu và tro bụi. Làn da nứt nẻ, chảy ra những dòng dịch đen kịt, pha lẫn máu đỏ tươi. Đôi mắt nó, vốn phải rực sáng linh quang, giờ đây mở trừng trừng, vô hồn, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn ẩn chứa nỗi sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng. Nó không ngừng rên rỉ yếu ớt, tiếng rên như một lưỡi dao cứa vào tâm can Tần Mặc.

Những tu sĩ cổ đại, với khuôn mặt cuồng tín đến méo mó, không ngừng niệm chú, truyền tà khí và những ý niệm hủy diệt vào thân thể Linh Thú. Tần Mặc nghe thấy ý chí của nó, một khát vọng được chạy nhảy tự do trên thảo nguyên xanh, được hít thở không khí trong lành, được sống theo bản năng nguyên thủy của một linh thú. Nhưng tất cả đều bị bóp méo. Khát vọng được sống đã bị chuyển hóa thành khát vọng hủy diệt. Khát vọng được tự do đã biến thành khát vọng xé nát xiềng xích và nuốt chửng mọi thứ. Khát vọng thống khổ của nó đang bị cưỡng ép chuyển hóa thành khát vọng hủy diệt, biến nó thành một cỗ máy chiến tranh không có ý thức, chỉ biết tuân lệnh.

"Chúng không muốn như thế này... chúng chỉ muốn được yên bình... họ đã biến chúng thành quỷ dữ!" Tần Mặc nghiến răng, giọng nói run rẩy, nội tâm hắn chấn động mạnh mẽ. Hắn cảm thấy nỗi đau của Linh Thú như chính nỗi đau của mình, sự giằng xé giữa bản chất thuần khiết và ý chí bị vặn vẹo. Hắn giơ tay về phía Linh Thú, dù biết đây chỉ là một tầm nhìn, nhưng hắn vẫn muốn truyền tải một chút sự trấn an, một chút lòng đồng cảm đến sinh linh bất hạnh đó. Một làn sóng ý niệm dịu nhẹ thoát ra từ hắn, cố gắng chạm vào linh hồn đang quằn quại của Linh Thú, như muốn nói với nó rằng: "Ta nghe thấy ngươi... ta hiểu nỗi đau của ngươi."

Không chỉ có Linh Thú Bị Bỏ Rơi, bên cạnh đó, trên những bệ đá khác, hàng loạt vật thể khác cũng đang trải qua quá trình biến chất tương tự. Một thanh Đao Hồn, vốn là một binh khí cổ xưa mang linh tính, giờ đây bị nung đỏ trong dung nham, lưỡi đao không ngừng vặn vẹo. Tần Mặc nghe thấy ý chí của nó: "Để ta chém nát... không phải theo ý ngươi! Để ta chém nát tất cả... nhưng là để bảo vệ!" Nó khao khát được chém, đó là bản chất của một thanh đao, nhưng nó khao khát được chém để bảo vệ, để thực hiện nghĩa vụ của một binh khí thần thánh, chứ không phải để gieo rắc sự hủy diệt theo ý chí của kẻ khác.

Xa hơn một chút, một Cổ Phù Linh khổng lồ, được tạo thành từ hàng ngàn lá bùa giấy ố vàng bị ép buộc dính vào nhau, đang bị treo lơ lửng, những mũi kim sắt nhọn đâm xuyên qua từng lớp giấy, khắc vào đó những phù văn tà ác. Khi hiện hình, Cổ Phù Linh ấy sẽ là một cô gái nhỏ bé, ánh mắt mơ hồ, nhưng giờ đây, linh hồn nàng đang bị xé nát, những lời nói mơ hồ về quá khứ, về sự trong sạch và lời thề bảo vệ, giờ đây bị thay thế bằng những câu chú oán độc và ý niệm nguyền rủa.

Tô Lam quay mặt đi, nàng không thể nhìn tiếp được nữa. Nàng cảm thấy một cơn buồn nôn cuộn trào, không chỉ vì mùi hôi thối và cảnh tượng ghê rợn, mà còn vì sự sụp đổ của một niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí nàng từ thuở bé. "Đây... đây không phải là tu luyện... đây là tra tấn! Chân lý của chúng ta... có thật sự dẫn đến điều này sao?" Nàng nghẹn ngào, giọng nói lạc đi, đôi mắt đỏ hoe. Con đường thăng tiên, con đường mà tất cả tu sĩ Huyền Vực đều khao khát, giờ đây hiện ra trước mắt nàng như một con đường máu, được trải bằng xương thịt và linh hồn bị tha hóa của vạn vật. Nàng tự hỏi, liệu có phải tất cả những gì nàng đã học, đã tin tưởng, đều là một lời nói dối tàn khốc?

Lục Vô Trần không nói gì, nhưng khuôn mặt ông cau có lại, ánh mắt trũng sâu không rời khỏi những ký hiệu cấm thuật đang phát sáng trên các thiết bị hành hạ. Ông lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy vẻ suy tư. "Những ký hiệu này... là của một tông môn đã biến mất trong lịch sử... Huyết Tế Tông. Họ từng là cánh tay phải của một thế lực lớn, chuyên nghiên cứu các cấm thuật chuyển hóa vật chất... Lý thuyết 'Vạn Vật Quy Nhất, Thăng Thiên Vô Hạn' của họ từng bị coi là tà đạo, nhưng lại ẩn chứa sự tàn độc đến ghê người. Liệu có liên hệ với Thiên Diệu Tôn Giả?" Ông tự hỏi, lời nói như một lời thì thầm, nhưng trong đó chất chứa một sự lo lắng sâu sắc. Sự hiện diện của những cấm thuật cổ xưa này, và những liên hệ mơ hồ với các thế lực đã từng tồn tại trong Thời Thịnh Trị, gợi ý một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn về mối đe dọa đang hiện hữu. Huyết Ma Giáo không phải là kẻ khởi xướng, mà chỉ là kẻ kế thừa, kẻ tiếp nối một tư tưởng tà ác đã có từ ngàn năm trước.

Hắc Phong gầm gừ dữ dội hơn. Nó lao về phía những sợi xích đang giam cầm Linh Thú, cố gắng dùng hàm răng và móng vuốt sắc nhọn của mình để cắn phá, dù biết đây chỉ là một ảo ảnh. "Sát... sát!" Nó gầm lên, bản năng chiến đấu và bảo vệ của một linh thú đã bị kích hoạt đến cực điểm. Nó không hiểu những triết lý cao siêu, nhưng nó cảm nhận được nỗi đau và sự bất công, và nó muốn phá hủy mọi thứ đang gây ra điều đó.

T���n Mặc đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác đau đớn như hàng ngàn mũi kim châm vào đại não. Hắn nhận ra, những gì họ đang chứng kiến không chỉ là một phần quá khứ, mà là nguồn gốc của mọi sự tha hóa, là nền móng cho sự hình thành của "Trái Tim Hắc Ám" và toàn bộ Huyết Ma Giáo hiện tại. Khát vọng thống khổ của vạn vật, bị ép buộc chuyển hóa thành khát vọng hủy diệt, là năng lượng tà ác mà Huyết Ma Giáo đang khai thác. Hắn cảm thấy một sự phẫn nộ bùng cháy trong lồng ngực, một quyết tâm sắt đá hình thành. Hắn không thể để bi kịch này tiếp diễn, không thể để vạn vật bị biến thành công cụ cho những kẻ cuồng vọng thăng tiên một cách tàn bạo. Hắn phải tìm cách chấm dứt điều này, không chỉ bằng cách tiêu diệt kẻ thù, mà bằng cách chữa lành vết thương của thế giới, giải thoát những linh hồn bị giam cầm.

***

Đột ngột, tất cả những âm thanh, mùi vị, và cảm giác ghê rợn từ Hầm Ngục Huyết Giáo cổ xưa biến mất. Ánh sáng đỏ quạch của dung nham, mùi lưu huỳnh cháy khét, tiếng rên xiết của linh hồn, tất cả tan biến như một giấc mộng kinh hoàng. Không gian trước mắt họ trở lại là U Minh Cốc u ám, lạnh lẽo, với màn sương độc hại và mùi tử khí quen thuộc. Tiếng gió rít thê lương vang vọng trong những khe núi, và tiếng đập thình thịch, trầm đục của "Trái Tim Hắc Ám" lại vang lên, không ngừng nghỉ, như một nhịp đập của một sinh vật khổng lồ, tà ác.

Cả nhóm giật mình, như vừa thoát ra khỏi một cơn ác mộng chân thực đến đáng sợ. Những hình ảnh tàn khốc, những âm thanh rên xiết, những cảm giác đau đớn vẫn ám ảnh sâu sắc trong tâm trí họ, như những vết sẹo không thể xóa nhòa. Không khí lạnh lẽo của U Minh Cốc giờ đây không còn mang theo sự bình yên của thế giới thực, mà giống như một lời nhắc nhở không ngừng về sự tiếp nối của bi kịch ngàn năm.

Tần Mặc đứng lặng như một pho tượng đá, đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ bàng hoàng hay đau đớn thuần túy. Thay vào đó, chúng đỏ ngầu, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phẫn nộ tột cùng và một ý chí kiên định đến sắt đá. Hắn không còn là thiếu niên bị sốc trước sự tàn khốc, mà đã trở thành một chiến binh mang trong mình gánh nặng của vạn vật. Hắn nắm chặt Vô Danh Kiếm, chuôi kiếm lạnh lẽo truyền qua bàn tay hắn, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn sương mù dày đặc, hướng thẳng về phía nơi "Trái Tim Hắc Ám" đang đập.

"Chính là nó... đây là nguồn gốc của mọi sự tha hóa," Tần Mặc cất giọng, khàn đặc, mỗi lời nói như được nghiến ra từ tận xương tủy. "Chúng đã tạo ra nó... từ sự đau khổ. Từ ý chí bị vặn vẹo của vạn vật, bị ép buộc phải từ bỏ bản chất thuần khiết để phục vụ cho sự cuồng vọng thăng tiên." Hắn không còn là một người quan sát, mà là một kẻ tố cáo, một người gánh vác. Hắn đã nhìn thấy sự khởi đầu của nó, và giờ đây, hắn phải là người chấm dứt.

Tô Lam đứng bên cạnh, thân hình mảnh mai của nàng run rẩy không ngừng. Nàng dùng một tay ôm chặt lấy lồng ngực mình, như muốn giữ lại một chút gì đó đã vỡ vụn trong tâm hồn. Đôi mắt phượng của nàng đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Nàng đã chứng kiến sự thật trần trụi, và nó đã phá tan mọi giáo điều mà nàng từng tin tưởng. "Không... không thể nào..." Nàng khẽ thì thầm, như tự nói với mình, hay tự trấn an chính mình. "Con đường thăng tiên... không thể là như vậy... Chân lý mà chúng ta theo đuổi... không thể nào dẫn đến sự tàn bạo này..." Nàng cảm thấy một sự hoài nghi sâu sắc gặm nhấm tâm can, liệu bao nhiêu thế hệ tu sĩ đã bị lừa dối, hay tự lừa dối chính mình?

Lục Vô Trần hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi sự chấn động trong lòng. Khuôn mặt ông tái mét, nhưng đôi mắt trũng sâu lại ánh lên một tia sáng sắc bén của sự minh mẫn. Ông đã từng đọc về những cấm thuật cổ xưa, nhưng chưa bao giờ hình dung được sự tàn độc của chúng lại đến mức này. "Quá khứ... không hề chết đi. Nó vẫn sống... và tiếp diễn trong hiện tại," ông nói, giọng nói nặng trịch, tràn đầy vẻ chua xót. "Huyết Ma Giáo... chỉ là kẻ kế thừa những cấm thuật cổ xưa đó. Chúng đã tìm thấy di sản của Huyết Tế Tông, và hoàn thiện nó. Và kẻ đứng sau họ... kẻ đã thúc đẩy tư tư��ng thăng tiên cực đoan trong Thời Thịnh Trị... có lẽ còn tàn độc hơn những gì ta tưởng." Ông nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, vừa là sự thán phục, vừa là sự lo lắng. Ông hiểu rằng, Tần Mặc chính là chìa khóa, là người duy nhất có thể nhìn thấu và hóa giải bi kịch này.

Hắc Phong rên rỉ nhẹ, nó dùng đầu dụi dụi vào hông Tần Mặc, như muốn trấn an chủ nhân, nhưng cũng như muốn chia sẻ gánh nặng đang đè lên vai hắn. Nó không nói thành lời, nhưng ý chí của nó truyền đến Tần Mặc rõ ràng: "Không đơn độc... ta ở đây."

Tần Mặc cảm nhận được sự ấm áp từ Hắc Phong, một chút an ủi trong biển cảm xúc hỗn loạn. Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Hắn đã thấy nguồn gốc của sự tha hóa, đã nhìn thấu sự tàn bạo của quá khứ đang gặm nhấm hiện tại. "Trái Tim Hắc Ám" không chỉ là một nguồn năng lượng tà ác, mà là một kho chứa đựng ký ức và ý chí bị vặn vẹo của hàng ngàn, hàng vạn "vật" đã bị cưỡng ép biến chất. Nó là hiện thân của sự thống khổ, là tiếng vọng của một thời đại cuồng vọng. Hắn biết rằng, cuộc chiến phía trước không chỉ là một trận chiến giữa thiện và ác, mà là một cuộc chiến để khôi phục cân bằng bản chất, để giải thoát những linh hồn bị giam cầm, để chứng minh rằng, có một con đường khác, một con đường không cần phải đổi lấy sự hủy diệt của vạn vật để đạt được "thăng tiên".

Hắn không chỉ phải tiêu diệt "Trái Tim Hắc Ám", mà còn phải "chữa lành" nó, hoặc giải phóng những ý chí bị mắc kẹt bên trong. Con đường phía trước còn xa và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Tần Mặc không còn nghi ngờ gì nữa về sứ mệnh của mình. Hắn sẽ đối mặt với nó, với tất cả sự quyết tâm và lòng đồng cảm mà hắn có.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free