Vạn vật không lên tiên - Chương 715: Bi Kịch Hiện Tại: Lời Tuyên Chiến Của Tần Mặc
Khí tức u ám từ tầm nhìn quá khứ vẫn còn vương vấn trong không khí, như một tấm màn vô hình bao phủ lấy đoàn người. Tần Mặc đứng lặng giữa Rừng Cây Chết, thân hình mảnh khảnh của hắn hòa vào màu xám tro của cảnh vật. Đôi mắt đen láy của hắn, giờ đây ẩn chứa một biển lửa phẫn nộ nhưng cũng tràn đầy sự kiên định, xuyên qua màn sương mù dày đặc đang giăng mắc, nhìn về phía xa xăm, nơi "Trái Tim Hắc Ám" vẫn đang không ngừng đập, như một nhịp tim bệnh hoạn của cả Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, không chỉ từ không khí mà còn từ chính nỗi kinh hoàng đã hằn sâu vào tâm khảm. Những hình ảnh về các "vật" bị cưỡng ép, bị vặn vẹo ý chí, biến thành công cụ vô tri, vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, chân thực đến nỗi Tần Mặc cảm thấy mỗi thớ thịt của mình đều đang co rút lại vì đau đớn.
Hắn nắm chặt chuôi Vô Danh Kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo từ kim loại truyền qua lòng bàn tay, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một luồng ý chí kiên cường, bất khuất từ thanh kiếm. Nó không chỉ là một binh khí, nó là một người đồng hành, một phần của ý chí vạn vật không cam chịu khuất phục. Hắn không còn là thiếu niên từng bàng hoàng, đau đớn thuần túy trước bi kịch của thế gian. Giờ đây, hắn là một chiến binh, mang trong mình gánh nặng của vạn vật, của những sinh linh vô tội đã và đang bị chà đạp. Giọng hắn khàn đặc, từng chữ như được nghiến ra từ tận xương tủy, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch: "Chính là nó... đây là nguồn gốc của mọi sự tha hóa. Họ đã tạo ra nó... từ sự đau khổ. Từ ý chí bị vặn vẹo của vạn vật, bị ép buộc phải từ bỏ bản chất thuần khiết để phục vụ cho sự cuồng vọng thăng tiên." Hắn không còn là một người quan sát, mà đã trở thành một kẻ tố cáo, một người gánh vác sứ mệnh nặng nề. Hắn đã nhìn thấy sự khởi đầu của nó, và giờ đây, hắn phải là người chấm dứt.
Tô Lam đứng bên cạnh, thân hình mảnh mai của nàng vẫn còn run rẩy từng chập, như một chiếc lá khô trước cơn bão táp. Nàng dùng một tay ôm chặt lấy lồng ngực mình, như thể muốn giữ lại chút gì đó nguyên vẹn trong tâm hồn đã vỡ vụn. Đôi mắt phượng của nàng đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nơi những cành cây trơ trụi vươn lên như những ngón tay gầy guộc của tử thần. Nàng đã chứng kiến sự thật trần trụi, và nó đã phá tan mọi giáo điều mà nàng từng tin tưởng, mọi lý lẽ mà nàng từng cho là chân lý. "Không... không thể nào..." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt, lạc đi trong tiếng gió rít qua những cành cây khô, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng. "Con đường thăng tiên... không thể là như vậy... Chân lý mà chúng ta theo đuổi... không thể nào dẫn đến sự tàn bạo này..." Mùi gỗ mục và đất chết nồng nặc trong không khí càng làm tăng thêm cảm giác u ám, chết chóc. Nàng cảm thấy một sự hoài nghi sâu sắc gặm nhấm tâm can, liệu bao nhiêu thế hệ tu sĩ đã bị lừa dối, hay tự lừa dối chính mình? Niềm tin của nàng vào "chính đạo" và "thăng tiên" đã lung lay tận gốc rễ.
Lục Vô Trần hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi sự chấn động trong lòng, nhưng không khí lạnh lẽo và tà khí nồng nặc của Rừng Cây Chết dường như càng khiến ông thêm nặng nề. Khuôn mặt ông tái mét, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, nhưng đôi mắt trũng sâu lại ánh lên một tia sáng sắc bén của sự minh mẫn. Ông đã từng đọc về những cấm thuật cổ xưa, nhưng chưa bao giờ hình dung được sự tàn độc của chúng lại đến mức này, rằng chúng có thể biến vạn vật thành những thứ kinh tởm như vậy. "Quá khứ... không hề chết đi. Nó vẫn sống... và tiếp diễn trong hiện tại," ông nói, giọng nói nặng trịch, tràn đầy vẻ chua xót. "Huyết Ma Giáo... chỉ là kẻ kế thừa những cấm thuật cổ xưa đó. Chúng đã tìm thấy di sản của Huyết Tế Tông, và hoàn thiện n��. Và kẻ đứng sau họ... kẻ đã thúc đẩy tư tưởng thăng tiên cực đoan trong Thời Thịnh Trị... có lẽ còn tàn độc hơn những gì ta tưởng." Ông nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, vừa là sự thán phục, vừa là sự lo lắng. Ông hiểu rằng, Tần Mặc chính là chìa khóa, là người duy nhất có thể nhìn thấu và hóa giải bi kịch này. Ông cảm nhận được tà khí nồng nặc đang đè ép lên lồng ngực, gây khó thở và một cảm giác ghê tởm dâng lên.
Hắc Phong rên rỉ nhẹ, nó dùng cái đầu to lớn của mình dụi dụi vào hông Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó như hấp thụ lấy nỗi buồn và sự phẫn nộ của chủ nhân. Đôi mắt đỏ rực của nó quét ngang qua Rừng Cây Chết, cảnh giác với từng âm thanh nhỏ nhất, từng cái bóng lướt qua. Nó không nói thành lời, nhưng ý chí của nó truyền đến Tần Mặc rõ ràng, mạnh mẽ và chân thành: "Không đơn độc... ta ở đây." Sự hiện diện của Hắc Phong, một sinh linh thuần túy, không bị vặn vẹo bởi tư tưởng cực đoan, mang đến cho Tần Mặc một chút an ủi, một điểm tựa vững chắc trong biển cảm xúc hỗn loạn.
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, xuyên qua màn sương mù dày đặc. Hắn đã thấy nguồn gốc của sự tha hóa, đã nhìn thấu sự tàn bạo của quá khứ đang gặm nhấm hiện tại. "Trái Tim Hắc Ám" không chỉ là một nguồn năng lượng tà ác, mà là một kho chứa đựng ký ức và ý chí bị vặn vẹo của hàng ngàn, hàng vạn "vật" đã bị cưỡng ép biến chất. Nó là hiện thân của sự thống khổ, là tiếng vọng của một thời đại cuồng vọng. Hắn biết rằng, cuộc chiến phía trước không chỉ là một trận chiến giữa thiện và ác, mà là một cuộc chiến để khôi phục cân bằng bản chất, để giải thoát những linh hồn bị giam cầm, để chứng minh rằng, có một con đường khác, một con đường không cần phải đổi lấy sự hủy diệt của vạn vật để đạt được "thăng tiên". Hắn không chỉ phải tiêu diệt "Trái Tim Hắc Ám", mà còn phải "chữa lành" nó, hoặc giải phóng những ý chí bị mắc kẹt bên trong. Con đường phía trước còn xa và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Tần Mặc không còn nghi ngờ gì nữa về sứ mệnh của mình. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt lo lắng, mệt mỏi của Tô Lam và Lục Vô Trần, rồi khẽ gật đầu. "Không còn là quá khứ. Họ đang làm điều đó ngay bây giờ. Và chúng ta sẽ ngăn chặn chúng." Giọng nói tuy trầm thấp, nhưng ẩn chứa một ý chí không thể lay chuyển. Hắn ra hiệu cho Hắc Phong và cả nhóm tiếp tục di chuyển, sâu hơn vào lòng U Minh Cốc, nơi bi kịch vẫn đang tiếp diễn.
***
Theo bước chân nặng nề của Tần Mặc, cả nhóm tiến sâu hơn vào vùng lõi của U Minh Cốc. Sương mù độc ngày càng dày đặc, quấn lấy từng hơi thở, từng bước đi của họ, khiến không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt. Mùi tanh nồng của máu và lưu huỳnh lẫn trong không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, xen lẫn với mùi đất ẩm và kim loại rỉ sét, tạo nên một cảm giác ghê tởm, như thể đang bước vào một lò mổ khổng lồ của sự sống. Hắc Phong dẫn đầu, chiếc mũi thính nhạy của nó không ngừng đánh hơi, đôi mắt đỏ rực quét qua từng bụi cây, từng gốc đá, cảnh giác cao độ. Bất chợt, nó khẽ gầm gừ, dừng lại trước một vách đá lởm chởm, nơi một khe nứt nhỏ, gần như bị che khuất bởi dây leo mục nát, mở ra một lối đi hun hút.
Tần Mặc tiến lại gần, dùng Vô Danh Kiếm khẽ gạt những lớp dây leo, để lộ ra một lối vào hang động được che giấu khéo léo. Bên trong, không khí lập tức trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn, mang theo một mùi tanh hôi đặc trưng, như thể máu tươi và sắt gỉ trộn lẫn. Bước chân họ vang vọng trên nền đất đá, hướng vào sâu hơn trong bóng tối. Ánh sáng từ thạch nhũ phát quang trên trần hang chỉ đủ để soi rõ những vách đá nhọn hoắt, đỏ như máu, lấp lánh một cách kỳ dị. Đó là những Huyết Thạch, vật liệu chủ yếu mà Huyết Ma Giáo dùng để xây dựng các "lò luyện tà vật". Chúng phát ra một ánh sáng đỏ mờ ảo, ma mị, chiếu rọi lên những hình thù méo mó, quái dị đang giãy giụa trong đau khổ.
"Đây là... một lò luyện tà vật thu nhỏ," Lục Vô Trần thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh hãi. Ông chỉ vào một phù văn được khắc vẽ vội vã trên vách đá, xung quanh là những đường huyết tuyến vẫn còn ướt: "Đây là biến thể của 'Phù Văn Tà Hóa Cổ' mà ta đã thấy trong tầm nhìn. Chúng đã hoàn thiện nó." Những Huyết Thạch không chỉ là vật liệu, chúng còn là một phần của trận pháp, không ngừng hút lấy sinh khí và ý chí từ những "vật" bị giam cầm, ép buộc chúng chuyển hóa theo một phương thức tà ác.
Trong ánh sáng đỏ mờ ảo, Tần Mặc nhìn thấy những cảnh tượng bi thảm: một mảnh gỗ mục nát đang vặn vẹo như muốn trở thành một thứ binh khí sắc nhọn, một viên đá cuội đang cố gắng nứt ra để lộ một linh hồn bị giam hãm, và giữa tất cả, một lá bùa giấy ố vàng, cũ kỹ, đang run rẩy dữ dội. Đó là một Cổ Phù Linh, yếu ớt và trong suốt, giãy giụa trong đau khổ, ý chí của nó bị vặn vẹo đến cực điểm, nhưng vẫn còn một tia khát vọng "giải thoát" yếu ớt đến tột cùng. Tiếng rên rỉ yếu ớt, thống khổ của nó hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong hang động, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Tần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của một ý chí quen thuộc, một ý chí đã từng thoáng qua trong tầm nhìn quá khứ – ý chí của Cổ Phù Linh mà hắn đã chứng kiến bị tàn phá. Đây không còn là lịch sử xa xôi, đây là hiện thực tàn khốc đang diễn ra ngay trước mắt hắn.
"Họ không chỉ là tà vật. Họ là những nạn nhân. Ta sẽ không để họ tiếp tục đau khổ," Tần Mặc cất giọng dứt khoát, bước chân vững vàng tiến đến gần Cổ Phù Linh. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ trào dâng trong lòng, nhưng phẫn nộ đó không hướng đến Cổ Phù Linh yếu ớt, mà hướng đến những kẻ đã gây ra bi kịch này. Hắn không thể đứng nhìn một sinh linh, dù là một lá bùa vô tri, phải chịu đựng sự hành hạ tàn khốc như vậy.
Tô Lam đứng phía sau, đôi mắt phượng của nàng ngấn nước, nàng nghẹn ngào: "Đây là... sự tiếp nối của những gì chúng ta đã thấy... nhưng là ngay trước mắt chúng ta." Nàng không thể tin rằng sự tàn bạo đó lại được tái hiện, thậm chí còn tinh vi và có hệ thống hơn. Mỗi tiếng rên rỉ của Cổ Phù Linh như cứa vào tim nàng, phá tan những mảnh ghép cuối cùng của niềm tin vào một thế giới công bằng.
Tần Mặc chậm rãi đưa tay ra, đặt nhẹ nhàng lên lá bùa giấy ố vàng đang run rẩy. Hắn nhắm mắt lại, truyền ý chí "giải thoát" của mình vào đó, không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là một sự đồng cảm thuần túy, một lời thì thầm của sự bình yên. Hắn không muốn hủy diệt nó, hắn muốn giải thoát nó khỏi xiềng xích của nỗi đau. Ngay lập tức, Cổ Phù Linh run rẩy dữ dội hơn, như thể đang trải qua một cơn co giật cuối cùng. Những đường phù văn huyết sắc trên lá bùa lóe sáng rồi mờ dần, các ký tự cổ xưa như đang tan chảy. Ánh sáng đỏ từ Huyết Thạch xung quanh dường như bị hút vào lá bùa, rồi lại bị đẩy ra, tạo thành một luồng năng lượng hỗn loạn.
Tần Mặc cảm thấy một lực phản chấn mạnh mẽ từ Cổ Phù Linh, ý chí của nó giãy giụa giữa sự đau khổ tột cùng và khát vọng được giải thoát. Hắn kiên trì, không buông bỏ, truyền đi những thông điệp về sự chấp nhận bản chất, về quyền được yên nghỉ. Dần dần, sự giãy giụa của Cổ Phù Linh yếu dần, những đường nét trên lá bùa mờ đi, không còn vẻ vặn vẹo. Một tia sáng trắng thuần khiết thoát ra từ lá bùa, mang theo tiếng thì thầm yếu ớt, như một làn gió thoảng qua tâm trí Tần Mặc: "Bình yên... cuối cùng... bình yên..." Rồi, trước mắt cả nhóm, Cổ Phù Linh từ từ tan biến thành những đốm sáng li ti, bay lượn trong không khí ẩm ướt, rồi hòa vào bóng tối, không còn dấu vết. Nó không bị hủy diệt, mà được giải thoát.
Hành động này của Tần Mặc, tuy nhẹ nhàng, lại gây ra một sự chấn động năng lượng mạnh mẽ trong hang động. Tà khí xung quanh như bị khuấy động, những Huyết Thạch đỏ như máu lập tức bừng sáng dữ dội hơn, rồi lại mờ đi, như thể đang phản ứng với sự kiện vừa xảy ra. Tiếng nước nhỏ giọt trong hang đột ngột ngừng lại, thay vào đó là một âm thanh ù ù trầm thấp, như tiếng trống dồn dập từ lòng đất. Một luồng khí lạnh lẽo, mang theo sát khí nồng nặc, ập đến từ sâu bên trong hang động, báo hiệu một mối nguy hiểm mới. Tần Mặc mở mắt, ánh mắt kiên định, hắn biết rằng hành động của mình đã không chỉ giải thoát một Cổ Phù Linh, mà còn đã gửi đi một lời tuyên chiến ngầm tới Huyết Ma Giáo.
***
Sự chấn động năng lượng từ việc Tần Mặc giải thoát Cổ Phù Linh không chỉ dừng lại trong hang động. Nó lan tỏa ra không gian bên ngoài, xuyên qua lớp sương mù độc hại của U Minh Cốc, trở thành một tín hiệu rõ ràng cho bất kỳ thực thể nào đang ẩn mình trong bóng tối. Ngay lập tức, từ sâu thẳm trong các khe nứt của vách đá, từ những đường hầm tăm tối mà Huyết Ma Giáo đã đào xới, một luồng sát khí nồng nặc ập đến, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng gầm gừ hung tợn vang lên, không phải của dã thú, mà của những sinh vật bị vặn vẹo ý chí, những cỗ máy giết chóc không có linh hồn.
Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của không khí. Hắn xoay người, Vô Danh Kiếm trong tay đã phát ra một tiếng ngân khe khẽ, như một lời cảnh báo. "Hãy cẩn thận," hắn trầm giọng nói, ánh mắt kiên quyết quét qua lối ra của hang động. "Chúng đến rồi."
Từ màn sương mù độc hại đang cuộn xoáy bên ngoài cửa hang, những bóng đen mờ ảo bắt đầu hiện rõ. Chúng có hình dạng con người, nhưng thân thể mỏng manh như sương khói, chỉ được định hình bởi sát khí và oán niệm. Đôi mắt chúng không có đồng tử, chỉ là hai hốc sâu thẳm rực lên ánh đỏ ma quái. Đó là Huyết Đao Ảnh, những tàn dư của các tu sĩ hoặc sinh linh bị Huyết Ma Giáo biến chất, giờ đây chỉ còn là những con rối vô tri, bị điều khiển bởi ý chí tà ác của chủ nhân. Tiếng bước chân của chúng không có âm thanh rõ ràng, mà là một tiếng xẹt xẹt ghê rợn, như lưỡi dao cào trên đá.
"Huyết Đao Ảnh..." Tô Lam thì thầm, bàn tay nàng đã nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ chúng, một sự trống rỗng đáng sợ. "Chúng không có lý trí, chỉ biết tấn công."
Lục Vô Trần nheo mắt, ánh mắt ông sắc bén quét qua các Huyết Đao Ảnh đang tiến đến. "Kiểm soát tốt hơn nhiều so với những gì ta tưởng. Chúng được liên kết với một nguồn năng lượng lớn... có vẻ như là Trái Tim Hắc Ám. Đây là cách chúng kiểm soát các tà vật biến dị trong khu vực này." Ông vừa nói, vừa nhanh chóng lùi về phía sau một bước, chuẩn bị cho trận chiến.
"Để ta lo liệu," Tần Mặc dứt khoát nói, không lùi bước. Hắn bước lên ph��a trước, chắn ngang lối ra. "Chúng ta sẽ không lùi bước." Hắn không còn là người chỉ tìm cách xoa dịu. Trước những kẻ hoàn toàn bị tha hóa, không còn một tia ý chí ban đầu nào để cứu vãn, chiến đấu là lựa chọn duy nhất. Vô Danh Kiếm trong tay hắn phát ra một luồng sáng xanh nhạt, đối chọi với ánh đỏ rực từ mắt Huyết Đao Ảnh. Tần Mặc cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trên Vô Danh Kiếm, một sự háo hức chiến đấu, một ý chí muốn bảo vệ, muốn thanh tẩy.
Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những Huyết Đao Ảnh đang lao đến, sẵn sàng xé nát bất kỳ kẻ nào dám chạm vào chủ nhân của nó. Nó lao lên trước, thân hình khổng lồ tạo thành một bức tường vững chắc, chắn giữa Tần Mặc và đợt tấn công đầu tiên.
Những Huyết Đao Ảnh không ngần ngại, chúng lao thẳng vào Hắc Phong và Tần Mặc, những cánh tay mờ ảo của chúng vung lên, tạo ra những vết cào xé không khí, mang theo sát khí kinh hoàng. Chúng không có kỹ thuật, chỉ có bản năng tàn bạo của những cỗ máy giết chóc. Tần Mặc vung Vô Danh Kiếm, kiếm ý của hắn không hùng tráng, không khoa trương, nhưng lại sắc bén và cương mãnh đến lạ thường. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo một ý chí thanh tẩy, không phải để hủy diệt hoàn toàn, mà là để phá vỡ sự kiểm soát tà ác, để trả lại sự tĩnh lặng cho những linh hồn bị giam cầm.
Tô Lam, với kiếm pháp tinh xảo của mình, cũng lao vào trận chiến. Thanh kiếm của nàng lướt đi như một dải lụa trắng, mỗi chiêu thức đều mang theo sự thanh thoát nhưng ẩn chứa lực sát thương kinh người. Nàng không ngừng di chuyển, tạo thành một vòng bảo vệ quanh Tần Mặc, ngăn không cho các Huyết Đao Ảnh từ phía sau tiếp cận hắn. Nàng vẫn còn kinh hoàng với những gì đã chứng kiến, nhưng nỗi kinh hoàng đó đã chuyển hóa thành một quyết tâm mạnh mẽ để hỗ trợ Tần Mặc, để ngăn chặn bi kịch này tiếp diễn.
Lục Vô Trần, dù tuổi cao sức yếu, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của ông là vô cùng phong phú. Ông vừa chiến đấu, vừa quan sát, cố gắng tìm ra điểm yếu của những Huyết Đao Ảnh này, hoặc ngu��n gốc sâu xa của sự kiểm soát chúng. Những đạo phù chú từ tay ông bay ra, không phải để gây sát thương trực tiếp, mà để làm chậm, làm nhiễu loạn sự liên kết giữa Huyết Đao Ảnh và nguồn năng lượng tà ác điều khiển chúng. "Chúng được điều khiển bởi một ý niệm tập thể... một mạng lưới ý chí vặn vẹo!" ông hét lên, giọng nói trầm khàn. "Phải phá vỡ sự liên kết đó!"
Trận chiến diễn ra căng thẳng trong không gian chật hẹp của lối ra hang động. Tần Mặc và đồng đội phối hợp ăn ý, đẩy lùi từng đợt tấn công của Huyết Đao Ảnh. Hắc Phong dùng sức mạnh của mình để hất văng những kẻ tấn công, Tô Lam dùng kiếm pháp để chặn đứng và phá hủy, còn Tần Mặc thì trực tiếp đối đầu, Vô Danh Kiếm của hắn không ngừng vung lên, những luồng kiếm khí xanh nhạt cắt xé không gian, làm tan biến những bóng đen mờ ảo. Mỗi khi một Huyết Đao Ảnh tan biến, một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên, rồi hòa vào không khí, như thể một linh hồn bị giam cầm vừa được giải thoát khỏi xiềng xích.
Tần Mặc không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí. Hắn truyền đi những thông điệp thanh tẩy qua Vô Danh Kiếm, cố gắng chạm đến những tàn dư ý chí còn sót lại trong các Huyết Đao Ảnh. Dù không thể "giải thoát" chúng như Cổ Phù Linh, nhưng mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo một lời hứa, một sự giải thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự thống khổ. Cuối cùng, sau một trận chiến ác liệt, đợt Huyết Đao Ảnh đầu tiên đã bị đẩy lùi. Chúng tan biến vào hư không, để lại phía sau một không gian yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của các thành viên trong nhóm.
Tần Mặc thu Vô Danh Kiếm về, ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía trước, nơi Huyết Ma Giáo đang ẩn mình. "Chúng ta đã thấy sự tàn bạo của quá khứ, và giờ chúng ta đang đối mặt với sự tiếp diễn của nó," hắn nói, giọng nói tuy mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm. "Huyết Ma Giáo không chỉ đơn thuần là một tà giáo, chúng là những kẻ thừa kế của sự cuồng vọng, những kẻ đang biến Huyền Vực thành lò luyện tà vật khổng lồ." Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến sống còn, mà còn là một cuộc đối đầu về tư tưởng, về "chân lý" mà hắn tin tưởng. Hắn sẽ không cho phép bi kịch này tiếp diễn, không cho phép vạn vật bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của chính mình. Con đường phía trước còn dài, nhưng ý chí của Tần Mặc, sau khi chứng kiến những bi kịch kinh hoàng này, đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết. Hắn sẽ đi đến cùng, để tìm kiếm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.