Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 716: Tiếng Thét Của Ý Chí Bị Vặn Vẹo

Tiếng rên rỉ yếu ớt của những Huyết Đao Ảnh vừa tan biến còn vương vấn trong không khí, như một lời thì thầm cuối cùng của những linh hồn bị giam cầm. Hẻm núi tạm thời chìm vào tĩnh lặng, nhưng sự yên bình đó chỉ là một tấm màn che phủ cho nỗi sợ hãi và u ám đang ẩn sâu. Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, ánh mắt vẫn kiên định nhìn về phía trước, nơi bóng tối dường như nuốt chửng mọi ánh sáng. Hắn biết rõ, đây chỉ là khởi đầu.

"Chúng ta đã thấy sự tàn bạo của quá khứ, và giờ chúng ta đang đối mặt với sự tiếp diễn của nó," hắn nói, giọng nói tuy mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm. "Huyết Ma Giáo không chỉ đơn thuần là một tà giáo, chúng là những kẻ thừa kế của sự cuồng vọng, những kẻ đang biến Huyền Vực thành lò luyện tà vật khổng lồ." Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến sống còn, mà còn là một cuộc đối đầu về tư tưởng, về "chân lý" mà hắn tin tưởng. Hắn sẽ không cho phép bi kịch này tiếp diễn, không cho phép vạn vật bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của chính mình. Con đường phía trước còn dài, nhưng ý chí của Tần Mặc, sau khi chứng kiến những bi kịch kinh hoàng này, đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết. Hắn sẽ đi đến cùng, để tìm kiếm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất.

Lục Vô Trần thở dài một tiếng nặng nề, đôi mắt trũng sâu nhìn vào khoảng không vô định. "Những cấm thuật này... chúng không chỉ đơn thuần là tà thuật. Chúng là sự vặn vẹo của linh hồn, là sự cưỡng bức ý chí tồn tại đến mức tận cùng. Điều đáng sợ hơn là, chúng ta vẫn còn đang ở rìa của U Minh Cốc. Càng đi sâu, chúng ta sẽ càng đối mặt với những thứ kinh hoàng hơn." Ông lão dừng lại, ho khan vài tiếng, rồi nhìn Tần Mặc với ánh mắt phức tạp. "Năng lực của ngươi, Tần Mặc... có lẽ là thứ duy nhất có thể đối phó với những thứ này. Không phải bằng cách tiêu diệt, mà là bằng cách... giải thoát."

Tô Lam gật đầu, khuôn mặt nàng tái nhợt nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên một sự kiên định lạ thường. "Ta đã từng tin rằng, tu luyện là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩ đại. Nhưng giờ đây, ta nhận ra rằng, có những con đường dẫn đến sự hủy diệt, ngay cả khi nó mang danh xưng 'thăng tiên'." Nàng nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt có sự lo lắng, nhưng cũng có một niềm tin mãnh liệt. "Chúng ta sẽ đi cùng ngươi, Tần Mặc. Cho dù phải đối mặt với bất cứ thứ gì."

Hắc Phong khịt mũi, đôi mắt đỏ rực quét qua một vòng, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp, như thể nó đang đáp lại lời chủ nhân, hoặc đang ngửi thấy một mối hiểm nguy khác đang tới gần. Cả nhóm không nghỉ ngơi lâu, không khí nặng nề của hẻm núi không cho phép họ lơi lỏng cảnh giác. Họ tiến sâu hơn vào Hẻm Núi Tử Vong, nơi mà cái tên đã nói lên tất cả.

***

Hẻm Núi Tử Vong là một vết sẹo khổng lồ trên da thịt Huyền Vực, một vực sâu hun hút được tạo nên từ sự ăn mòn của tà khí và thời gian. Các vách đá lởm chởm, tối tăm, bị bào mòn đến mức hiện lên những hình thù kỳ dị, méo mó, như những ngón tay gầy guộc của tử thần đang vươn ra từ lòng đất. Không khí nơi đây đặc quánh một màu xanh xám, nặng nề và khó thở, mang theo mùi khí độc nồng nặc hòa lẫn với mùi đất chết và sự tanh tưởi của tà khí. Mỗi hơi thở như thiêu đốt buồng phổi, khiến linh lực trong cơ thể cũng trở nên trì trệ. Tiếng gió rít thê lương luồn lách qua những khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng khóc than của oan hồn. Đôi khi, một tảng đá nhỏ lăn xuống vực sâu, tạo ra tiếng động vang vọng rồi chìm vào im lặng đáng sợ.

Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau của vùng đất này, một nỗi đau âm ỉ, kéo dài hàng vạn năm. Mỗi viên đá, mỗi nhúm đất ở đây dường như đều mang theo một "ý chí tồn tại" bị bóp méo, bị hành hạ bởi sự tàn bạo của quá kh��. Hắn nghe thấy những tiếng rên rỉ vô hình, những lời cầu xin được giải thoát khỏi gông cùm của sự mục nát. Bước chân của hắn nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng của những ý chí đau thương đang đè nén tâm hồn.

"Nơi này... tà khí còn nồng nặc hơn bất cứ đâu chúng ta từng đến," Tô Lam thốt lên, giọng nói khẽ run lên, nàng dùng một lớp linh lực mỏng bao quanh cơ thể để chống lại sự ăn mòn của khí độc. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây phủ một tầng sương lạnh, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng cảnh giác. Nàng chưa bao giờ trải nghiệm một nơi nào có tà khí dày đặc và đáng sợ đến vậy, nó không chỉ ăn mòn thể xác mà còn đe dọa cả linh hồn.

Lục Vô Trần gật đầu, đôi mắt sâu trũng của ông quét qua những vết tích trên vách đá. "Đây chắc chắn là một trong những trung tâm khai thác và luyện hóa tà vật của bọn tà tu cổ đại. Các cấm thuật ở đây... còn nguyên sơ và tàn bạo hơn nhiều so với những gì chúng ta đã thấy trước đây." Ông lão ngừng lại, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hãi tột độ khi nhìn vào một vết lõm sâu trên vách đá, nơi tà khí dường như hội tụ. "Ta cảm nhận được... những dấu vết của thuật luyện hồn, thuật cưỡng ép vật tính... Chúng là những phương pháp cổ xưa nhất, được sử dụng để biến vạn vật thành những công cụ không có ý chí, chỉ biết phục tùng."

Tiếng 'Trái Tim Hắc Ám' trong ngực Tần Mặc đập mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn là tiếng đập mơ hồ mà là một trống trận vang dội, dường như đang dẫn lối họ đến một tâm điểm của bi kịch. Mỗi nhịp đập của nó đều mang theo một sự thôi thúc mạnh mẽ, một lời mời gọi đến vực sâu của nỗi đau và sự tha hóa. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền, đi sát bên Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực không ngừng đảo qua lại, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng gầm gừ cảnh giác, bộ móng vuốt sắc nhọn sượt qua mặt đất đá, tạo thành những vệt xước sâu. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, một thứ nguy hiểm vượt xa những con quái vật thông thường.

Tần Mặc dùng Vô Danh Kiếm khẽ gõ nhẹ vào vách đá, một luồng ý niệm thanh tẩy lan tỏa, nhưng chỉ như muối bỏ biển trong biển tà khí mênh mông này. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe. Hắn nghe thấy tiếng than khóc của những tảng đá bị cưỡng ép, tiếng rên rỉ của những cành cây khô héo đã từng là một khu rừng xanh tốt, tiếng gào thét câm lặng của những dòng nước đã từng trong lành giờ biến thành bùn lầy độc hại. Tất cả đều là minh chứng cho sự tàn phá khủng khiếp của những kẻ đã từng ngự trị nơi đây, những kẻ đã nhân danh "thăng tiên" để hủy hoại bản chất của vạn vật. Hắn cảm nhận được một sự thật kinh hoàng: những cấm thuật này không chỉ nhằm tạo ra sức mạnh, mà còn nhằm mục đích nghiền nát ý chí, biến mọi thứ thành nô lệ.

"Kẻ đã tạo ra nơi này... chắc chắn là một tồn tại cực kỳ tàn bạo, một kẻ đã vứt bỏ nhân tính để theo đuổi sức mạnh hư ảo," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, mang theo nỗi phẫn nộ sâu sắc. "Những vết tích này... chúng không chỉ là tà khí, mà là những ký ức đau khổ của vạn vật bị hành hạ." Hắn không khỏi nghĩ đến những Huyết Đao Ảnh vừa rồi, chúng c��ng chỉ là những nạn nhân đáng thương, bị biến thành công cụ giết chóc. Càng đi sâu vào hẻm núi, tà khí càng đặc quánh, tầm nhìn càng bị hạn chế. Những hình thù kỳ dị của đá và cây cối khô héo hiện lên mờ ảo, như những bóng ma đang chờ đợi. Bầu không khí ngột ngạt đến mức Tô Lam phải siết chặt thanh kiếm của mình, một cảm giác bất an dâng trào trong lòng nàng.

Lục Vô Trần đột ngột dừng lại, đôi mắt ông lão mở to, nhìn chằm chằm vào một điểm phía trước. "Xem kìa... một trận pháp cổ xưa... đã bị kích hoạt trở lại." Trên mặt đất, những đường nét khắc họa cổ xưa bằng máu đã khô lại, tạo thành một mạng lưới phức tạp, phát ra ánh sáng đỏ lập lòe yếu ớt. Đây là dấu vết của một nghi thức hiến tế khổng lồ, nơi vô số sinh linh đã bị biến thành vật hiến tế để cung cấp năng lượng cho một mục đích tà ác. Sự cảnh giác của cả nhóm tăng lên đến cực điểm. Họ biết rằng, họ đang đến rất gần với trung tâm của bi kịch này. Tiếng 'Trái Tim Hắc Ám' đập càng lúc càng mạnh, như một lời cảnh báo, nhưng cũng là m���t lời mời gọi không thể chối từ.

***

Khi họ tiến vào một khoảng trống rộng lớn giữa hẻm núi, cảnh tượng đập vào mắt họ khiến cả Tô Lam và Lục Vô Trần đều hít một hơi lạnh. Không khí ở đây đặc quánh tà khí, tạo thành một xoáy lốc đen kịt khổng lồ. Ở trung tâm xoáy lốc đó, một thực thể kinh hoàng đang điên cuồng tàn phá. Đó là một linh hồn binh khí khổng lồ, hình dạng giống một thanh kiếm nhưng bị biến dạng đến mức không thể nhận ra. Lưỡi kiếm xoắn vặn như một con mãng xà khổng lồ, phát ra ánh sáng đỏ như máu và âm thanh rít gào thê lương, xé nát không gian. Xung quanh nó, những tàn ảnh của các linh hồn binh khí khác bay lượn hỗn loạn, chúng bị hút vào xoáy lốc, rồi bị nghiền nát thành từng mảnh nhỏ, hòa vào thực thể khổng lồ kia, khiến nó càng thêm cường đại và điên loạn.

"Trời ơi... đó là... một linh hồn binh khí?" Tô Lam thốt lên, đôi mắt phượng mở to vì kinh hoàng. Nàng chưa bao giờ tưởng tượng rằng một linh hồn binh khí lại có thể bị vặn vẹo đến mức này, nó không còn là một vật phẩm có "vật tính" thuần túy, mà là một cỗ máy hủy diệt đầy oán hận.

Lục Vô Trần lắc đầu, khuôn mặt ông lão trắng bệch. "Không phải. Đó là một Đao Hồn đã bị vặn vẹo. Ý chí của nó bị cưỡng ép đến mức tha hóa hoàn toàn! Đây là... Đao Hồn của một thanh kiếm trấn tông cổ xưa, bị biến thành một thứ ghê tởm chỉ biết hủy diệt." Ông lão nhận ra những dấu vết của thuật pháp cổ xưa trên thực thể đó, những dấu ấn của sự cưỡng ép và nô dịch. "Hẳn là một thanh kiếm mang theo ý chí cực kỳ mạnh mẽ, nên khi bị tha hóa, sức mạnh hủy diệt của nó cũng kinh hoàng đến vậy."

Trên một tảng đá cao gần đó, một hình bóng mờ ảo, tà ác đứng sừng sững. Khí tức đen tối của nó cuồn cuộn tỏa ra, hòa vào xoáy lốc tà khí, điều khiển Đao Hồn bằng những luồng tà khí đen kịt, như thể đó là một con rối của hắn. Không có hình hài cụ thể, chỉ là một khối bóng tối với đôi mắt đỏ rực như máu, nhưng sự hiện diện của nó đã đủ để khiến không khí trở nên đông cứng. Đây chính là Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo (Cổ Đại), kẻ đã tạo ra bi kịch này.

Đao Hồn (tha hóa) đột nhiên quay về phía h��, phát ra một tiếng rít gào chói tai, mang theo sự phẫn nộ và đau đớn tột cùng. Nó lao đến, thân hình khổng lồ xé toạc không khí, những tàn ảnh binh khí xung quanh nó bắn ra như những lưỡi dao vô hình. Hắc Phong không đợi lệnh, gầm lên một tiếng uy dũng, bộ lông đen tuyền dựng đứng. Nó lao lên trước, thân hình mạnh mẽ như một bức tường vững chắc, cố gắng chặn đứng Đao Hồn. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự hung dữ, sẵn sàng bảo vệ Tần Mặc bằng mọi giá.

Tô Lam rút kiếm, thanh kiếm tinh xảo của nàng phát ra ánh sáng lam nhạt, tạo thành một hàng rào phòng ngự. Nàng biết rằng đây là một đối thủ mạnh hơn rất nhiều so với những Huyết Đao Ảnh trước đó, một tồn tại bị tha hóa đến cực hạn. Mỗi chiêu kiếm của nàng đều mang theo sự cẩn trọng, cố gắng không chỉ đẩy lùi mà còn thăm dò điểm yếu của Đao Hồn. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng trào trong lòng, không chỉ vì sức mạnh của Đao Hồn, mà còn vì sự bi thảm của nó.

Lục Vô Trần nhanh chóng lùi lại, đôi mắt ông lão không ngừng phân tích. "Cẩn thận! Đao H��n này không có điểm yếu vật lý rõ ràng! Nó là một thực thể ý chí bị vặn vẹo! Phải cắt đứt sự liên kết giữa nó và kẻ điều khiển kia!" Ông lão vội vàng rút ra vài đạo phù chú cổ xưa, chúng phát ra ánh sáng yếu ớt, cố gắng tạo ra một trường năng lượng để làm chậm bước tiến của Đao Hồn, đồng thời cố gắng làm nhiễu loạn luồng tà khí đang liên kết nó với Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo (Cổ Đại).

Tần Mặc đứng yên, đôi mắt hắn không chỉ nhìn vào sức mạnh hủy diệt của Đao Hồn, mà còn nhìn sâu vào "ý chí tồn tại" đang bị bóp méo bên trong nó. Hắn cảm nhận được một luồng ý niệm mạnh mẽ, một khao khát được "chém" một cách quang minh chính đại, một niềm kiêu hãnh của một binh khí trấn tông. Nhưng tất cả đều đã bị nhuộm đen bởi sự cưỡng ép, bởi tà khí và nỗi đau. Tiếng rít gào của Đao Hồn giờ đây trong tai Tần Mặc không còn chỉ là sự hung hãn, mà là một tiếng thét đau đớn, một lời cầu cứu câm lặng. Hắn thấy được những tàn ảnh ký ức lướt qua, những khoảnh khắc thanh kiếm này được rèn giũa, được sử dụng trong những trận chiến công bằng, được tôn vinh bởi những người chủ xứng đáng. Giờ đây, nó chỉ là một công cụ của sự hủy diệt, bị điều khiển bởi một ý chí tà ác.

Trong khi Hắc Phong dũng mãnh đối đầu trực diện, và Tô Lam dùng kiếm pháp tinh xảo để kiềm chế, Tần Mặc cảm thấy một nỗi đau thấu tim. Hắn không thể chỉ đơn thuần tiêu diệt nó. Thanh kiếm này, hay đúng hơn là linh hồn của nó, đã từng là một thực thể vĩ đại, giờ đây bị biến thành một bi kịch. Nỗi phẫn nộ của hắn không hướng về Đao Hồn, mà hướng về kẻ đứng trên tảng đá kia, kẻ đã gây ra sự tha hóa này. Quyết định của Tần Mặc đã được định hình. Hắn phải làm điều gì đó khác.

***

Trong lúc giao chiến ác liệt, Đao Hồn (tha hóa) vung vẩy, tạo ra những cơn bão kiếm khí đỏ rực, uy lực đến mức khiến Hắc Phong phải lùi lại từng bước, bộ lông dày đặc của nó cũng bị xé toạc vài mảng nhỏ. Tô Lam, dù kiếm pháp cao siêu, cũng chỉ có thể cố gắng tránh né và phản công cầm chừng, nàng biết rằng không thể đối đầu trực diện với một thực thể ý chí bị tha hóa mạnh mẽ như vậy. Mỗi cú va chạm của Đao Hồn với vách đá đều khiến đá vỡ vụn, tạo ra những tiếng động kinh thiên động địa, làm rung chuyển cả Hẻm Núi Tử Vong.

Tần Mặc đứng giữa làn gió kiếm cuồng bạo, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn cảm nhận được không chỉ sự hung hãn tột độ từ Đao Hồn, mà còn là nỗi đau đớn tột cùng đang giằng xé nó. Hắn thấy được ý chí "kiêu hãnh và mạnh mẽ" ban đầu của một binh khí trấn tông đang bị bóp méo, bị xiềng xích bởi tà khí đen kịt và sự cưỡng ép vô nhân đạo. Tần Mặc nhắm mắt lại, đôi tai lắng nghe không phải bằng thính giác thông thường, mà bằng "ý chí tồn tại" của chính hắn. Hắn nghe thấy tiếng than khóc sâu thẳm từ cốt lõi của Đao Hồn, tiếng rên rỉ của một linh hồn đã từng cao quý, giờ đây bị buộc phải làm những điều trái với bản chất.

"Ngươi muốn được chém... không phải bị hủy hoại!" Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng lời nói đó không phải hướng về Tô Lam hay Lục Vô Trần, mà là một ý niệm được truyền thẳng vào tâm trí của Đao Hồn, xuyên qua lớp tà khí dày đặc bao phủ nó. "Ta nghe thấy ngươi... Ta nghe thấy nỗi đau của ngươi. Ngươi không phải thế này..."

Nỗi đau đớn, bất lực khi chứng kiến một "vật" cấp cao bị tha hóa hoàn toàn, bị cưỡng ép và vặn vẹo ý chí, dâng trào trong lòng Tần Mặc. Xung đột giữa việc phải tiêu diệt kẻ thù và khát khao xoa dịu nỗi đau của nó, giằng xé hắn. Nhưng Tần Mặc biết, hắn không thể dùng sức mạnh để đối phó với một bi kịch của ý chí. Hắn phải dùng lòng đồng cảm, dùng khả năng thấu hiểu "vật tính" của mình.

Tần Mặc chậm rãi đặt Vô Danh Kiếm xuống đất, hành động này khiến Tô Lam và Lục Vô Trần giật mình kinh hãi. "Tần Mặc! Ngươi làm gì vậy?!" Tô Lam hét lên, nàng cố gắng dùng kiếm khí tạo thành một lớp bảo vệ mỏng xung quanh hắn, nhưng nó quá yếu ớt trước sức mạnh của Đao Hồn.

Lục Vô Trần cũng trừng mắt, "Ngươi điên rồi sao?! Không có binh khí, ngươi sẽ bị nó nuốt chửng mất!"

Nhưng Tần Mặc không hề nao núng. Đôi mắt hắn mở ra, ánh lên một sự kiên định lạ thường, một tia sáng dịu nhẹ lan tỏa từ cơ thể hắn, cố gắng chống lại tà khí đang bao trùm. Hắn vươn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, hướng về phía Đao Hồn đang điên cuồng tấn công. Luồng ánh sáng đó không có lực sát thương, không có uy lực hủy diệt, nhưng nó mang theo một sự an ủi kỳ lạ, một ý niệm của sự thấu hiểu và chấp nhận.

Đao Hồn, đang lao đến như một cơn lốc hủy diệt, đột nhiên khựng lại. Tiếng rít gào của nó yếu dần, như thể có một điều gì đó đã chạm đến sâu thẳm nhất trong linh hồn bị vặn vẹo của nó. Những tàn ảnh của các linh hồn binh khí xung quanh nó cũng trở nên hỗn loạn hơn, như thể chúng đang bị lay động bởi một điều gì đó mà chúng đã quên từ lâu.

Tần Mặc tiến về phía Đao Hồn, bất chấp nguy hiểm. Mỗi bước chân của hắn đều như đang đi trên một sợi chỉ mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Hắn cảm nhận được áp lực kinh khủng từ luồng tà khí, nhưng hắn vẫn giữ vững ý niệm của mình. Hắn không sợ hãi. Hắn chỉ cảm thấy đau lòng.

"Ngươi muốn được là chính mình," Tần Mặc tiếp tục truyền đi ý niệm, giọng nói của hắn giờ đây không còn là âm thanh, mà là một làn sóng ý chí thuần khiết. "Ngươi muốn được tôi luyện, được sử dụng vì một mục đích cao cả. Ngươi đã bị cưỡng ép... bị lợi dụng... nhưng bản chất của ngươi vẫn còn đó, sâu thẳm bên trong."

Khi Tần Mặc đến gần Đao Hồn, một cảnh tượng kinh hoàng nhưng cũng đầy bi tráng hiện ra. Những tàn ảnh ký ức đau khổ của Đao Hồn hiện lên rõ nét hơn, như những thước phim quay chậm. Hắn thấy một thanh kiếm cổ, được rèn từ tinh túy của đất trời, mang theo một ý chí chinh phục và bảo vệ. Hắn thấy nó được sử dụng trong hàng trăm trận chiến, cùng với người chủ của nó, chém tan kẻ địch, bảo vệ chúng sinh. Nhưng rồi, hắn thấy sự thay đổi. Hắn thấy bàn tay đen tối của Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo (Cổ Đại) vươn tới, những cấm thuật tà ác trói buộc nó, cưỡng ép nó phải nuốt chửng linh hồn khác, phải hủy diệt vô cớ. Tiếng rên rỉ, tiếng gào thét của chính nó khi bị biến chất, bị hành hạ, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc.

Nỗi ám ảnh khi nhận diện những cấm thuật cổ xưa, hiểu được rằng sự tàn bạo này đã tồn tại từ rất lâu và không chỉ giới hạn ở Huyết Ma Giáo hiện tại, khiến Lục Vô Trần cứng người. Ông lão nhìn Tần Mặc với một sự pha trộn giữa kinh ngạc và hy vọng. Chưa từng có ai có thể làm được điều này, đối mặt với một thực thể tha hóa đến mức tận cùng như vậy mà không dùng đến sức mạnh hủy diệt.

Tô Lam, với sự khủng hoảng niềm tin sâu sắc hơn vào con đường tu luyện, chứng kiến mức độ tàn bạo của các cấm thuật và hậu quả của sự tha hóa. Nàng nhìn Tần Mặc, lòng nàng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn không chiến đấu, hắn chỉ cảm nhận và an ủi. Đây là con đường mà nàng chưa từng nghĩ tới, một con đường không có trong bất kỳ điển tịch tu luyện nào.

Đao Hồn (tha hóa) khựng lại hoàn toàn. Tiếng rít gào của nó đã biến thành tiếng rên rỉ yếu ớt, những luồng tà khí đỏ rực xung quanh nó cũng trở nên hỗn loạn, không còn hung hãn như trước. Hình bóng mờ ảo của Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo (Cổ Đại) trên tảng đá cao bỗng chốc trở nên mờ nhạt hơn, như thể hắn đang bị ảnh hưởng bởi năng lực của Tần Mặc. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh nhạt từ Tần Mặc lan tỏa, bao bọc lấy Đao Hồn, cố gắng xoa dịu nỗi đau và sự phẫn nộ đã tích tụ hàng vạn năm.

Tần Mặc biết, hắn không thể hoàn toàn "giải thoát" Đao Hồn này chỉ bằng một khoảnh khắc. Nỗi đau và sự tha hóa của nó đã quá sâu sắc. Nhưng hắn có thể làm dịu nó, ít nhất là trong khoảnh khắc này, để nó không còn bị điều khiển bởi ý chí tà ác kia. Hắn có thể cho nó một chút bình yên, một chút hy vọng về sự giải thoát thực sự.

Năng lực "xoa dịu" của Tần Mặc, được sử dụng trên Đao Hồn này, có thể là chìa khóa để đối phó với những thực thể bị tha hóa cực độ. Nó không chỉ là để tiêu diệt mà còn để "chuộc tội" hoặc "giải thoát" chúng, mở ra một con đường khác cho cuộc chiến với Huyết Ma Giáo. Sự tồn tại của Đao Hồn (tha hóa) và Thủ Lĩnh Huyết Ma Giáo (Cổ Đại) trong tầm nhìn quá khứ gợi ý mối liên hệ sâu sắc giữa c��c cấm thuật cổ xưa và sự tha hóa của Huyết Đao Khách trong hiện tại. Có thể Huyết Đao Khách là người kế thừa hoặc thậm chí là hóa thân của một trong những thủ lĩnh cổ đại này. Việc "Trái Tim Hắc Ám" dẫn dắt liên minh đến những bi kịch sâu sắc nhất của quá khứ cho thấy nó không chỉ là nguồn năng lượng mà còn là một kho chứa đựng ký ức và đau khổ, có thể bị Tần Mặc sử dụng để hiểu rõ hơn về Huyền Vực, và tìm ra con đường thực sự để cứu rỗi nó.

Tiếng 'Trái Tim Hắc Ám' trong lồng ngực Tần Mặc vẫn đập, nhưng giờ đây nó không còn là tiếng trống trận thúc giục, mà là một nhịp đập trầm lắng, như thể nó đang đáp lại sự thấu cảm của Tần Mặc, đang lắng nghe câu chuyện bi tráng của Đao Hồn, và của vô vàn "vật" khác đã bị tha hóa.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, đôi mắt hắn vẫn nhìn thẳng vào Đao Hồn, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm không lay chuyển. "Ngươi sẽ không còn phải chịu đựng nữa," hắn thầm nhủ, lời hứa đó không chỉ dành cho Đao Hồn, mà còn dành cho tất cả vạn vật trên Huyền Vực đang bị giam cầm trong xiềng xích của sự cưỡng ép.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free