Vạn vật không lên tiên - Chương 717: Mê Trận Huyết Ảnh: Liên Minh Tan Rã
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, lời hứa thầm thì kia như hòa tan vào luồng khí độc lạnh lẽo của U Minh Cốc, không chỉ dành cho Đao Hồn mà còn cho tất thảy vạn vật đang bị xiềng xích trên Huyền Vực này. Trái Tim Hắc Ám trong lồng ngực hắn vẫn đập, một nhịp đập trầm lắng, cộng hưởng với nỗi đau vô tận của thế giới. Hắn cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ sâu thẳm lòng đất, một luồng năng lượng tà ác đang cuộn trào, như thể đáp lại lời thách thức vô hình của hắn.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, U Minh Cốc vốn đã âm u, quỷ dị, nay lại càng trở nên hỗn loạn. Mặt đất dưới chân Tần Mặc chợt rung chuyển dữ dội, không phải là chấn động của một trận động đất thông thường, mà là một sự biến động của linh khí và tà khí, như thể chính bản thân không gian đang bị xé toạc. Từ hàng ngàn khe nứt vừa xuất hiện trên nền đá đen kịt, những cột sáng đỏ máu từ lòng đất bắn thẳng lên trời, xuyên thủng màn sương mù độc hại, nhuộm cả vòm trời U Minh Cốc thành một màu huyết sắc tang thương.
“Đây là… phản công sao? Nhanh đến vậy!” Tần Mặc thầm nhủ, đôi mắt hắn nheo lại, quan sát cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Mỗi cột sáng đỏ máu vươn cao, rồi uốn lượn như những con mãng xà khổng lồ, kết nối với nhau trên không trung, tạo thành một kết giới khổng lồ, bao trùm toàn bộ khu vực mà liên minh đang đứng. Kết giới này không chỉ là một hàng rào vật lý, mà còn là một bức tường năng lượng, phong tỏa mọi đường thoát.
Cảnh quan xung quanh biến dạng với tốc độ chóng mặt. Những cây cối khô héo vặn vẹo như linh hồn đau khổ, nay càng bị tà khí ăn mòn, thân cây nứt toác, rỉ ra chất lỏng đen kịt. Những tảng đá lởm chởm sắc nhọn bỗng chốc mọc thêm gai nhọn, tựa như hàm răng của quái vật khổng lồ đang há ra chờ nuốt chửng mọi thứ. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, lưu huỳnh nồng nặc và khí độc buồn nôn, khiến hô hấp trở nên khó khăn. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá nay biến thành tiếng gào rú, gầm gừ của vô số quái vật ẩn hiện trong sương mù, xen lẫn những tiếng cười khẩy man rợ vang vọng từ đâu đó trong không trung, như tiếng reo mừng của quỷ dữ.
Tô Lam, với vẻ mặt cảnh giác tột độ, rút thanh cổ kiếm bên hông, ánh mắt nàng sắc như dao, quét nhanh qua mọi hướng. “Cẩn thận! Trận pháp này không đơn giản! Linh lực đang bị hút cạn!” Nàng khẽ kêu lên, thanh kiếm trong tay nàng phát ra ánh sáng lam nhạt, cố gắng xua đi tà khí đang bao vây, nhưng dường như vô ích. Linh lực trong cơ thể nàng đang bị một lực lượng vô hình rút cạn một cách nhanh chóng, khiến nàng cảm thấy suy yếu.
Lục Vô Trần, khuôn mặt vốn đã khắc khổ, nay càng thêm phần kinh hãi. Ông lão nhìn những cột sáng đỏ máu đang vây kín, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ tuyệt vọng. “Đây là ‘Huyết Ảnh Mê Trận’ cổ xưa! Chúng ta bị chia cắt rồi!” Giọng ông khàn đặc, đầy vẻ bất lực. Vừa dứt lời, một lực lượng vô hình cực lớn bỗng từ trên trời giáng xuống, không phải là lực mạnh mẽ để đánh bật, mà là một luồng năng lượng xoáy, kéo họ ra xa nhau.
Hắc Phong gầm gừ dữ tợn, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những cột sáng đang tiến lại gần. Nó cố gắng xông lên bảo vệ Tần Mặc, nhưng luồng năng lượng xoáy kia quá mạnh, đẩy nó lùi lại.
Tần Mặc cảm thấy một lực lượng khổng lồ đang đẩy mình ra xa đồng đội. Hắn quay đầu lại, cố gắng níu giữ Tô Lam, nhưng đã quá muộn. Nàng bị cuốn vào một vòng xoáy kiếm khí đỏ máu, những lưỡi kiếm ảo ảnh liên tục chém vào nàng, buộc nàng phải dốc sức phòng thủ. Lục Vô Trần thì chìm vào một vệt sáng xanh xám lạnh lẽo, mà Tần Mặc cảm nhận được đó là một loại khí độc cổ xưa có thể ăn mòn cả linh hồn. Hắc Phong, con sói trung thành, bị một luồng khí đen kịt nuốt chửng, tiếng gầm gừ giận dữ của nó nhanh chóng yếu dần rồi mất hút.
Trong khoảnh khắc bị chia cắt, Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự cô độc. Nỗi lo lắng cho sự an nguy của đồng đội dâng lên trong lòng hắn, nhưng đồng thời, một quyết tâm sắt đá cũng hình thành. Huyết Ma Giáo không chỉ đơn thuần là tà giáo, chúng đã nghiên cứu và nắm giữ những trận pháp cổ xưa, tinh vi đến mức khó tin. Việc chia cắt liên minh bằng những cạm bẫy dường như được thiết kế riêng cho từng người, ám chỉ rằng chúng đã theo dõi và phân tích rất kỹ lưỡng. Điều này gợi lên một nỗi lo ngại sâu sắc: Liệu có thế lực nào lớn hơn, tinh vi hơn đang đứng đằng sau Huyết Ma Giáo, cung cấp thông tin và cấm thuật cho chúng? Thiên Diệu Tôn Giả, cái tên đó chợt thoáng qua trong tâm trí Tần Mặc.
Chỉ trong tích tắc, không gian xung quanh Tần Mặc hoàn toàn thay đổi. Hắn thấy mình đứng giữa một khu rừng cây đã chết khô, thân cây vặn vẹo như những linh hồn đau khổ đang cố gắng thoát ly khỏi mặt đất mục rữa. Nơi đây không có lấy một chút ánh sáng tự nhiên, chỉ có ánh sáng đỏ nhập nhoạng phát ra từ những kẽ nứt dưới đất và từ chính không khí đặc quánh khí độc. Khí độc cuồn cuộn như những bóng ma, trôi lượn giữa các thân cây, khiến tầm nhìn bị hạn chế, và mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác buốt giá, ăn mòn phổi. Mùi gỗ mục, đất chết và mùi tanh nồng của máu khô hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí u ám, chết chóc, rợn người. Tiếng gió rít thê lương qua những cành cây trơ trụi, nghe như tiếng khóc than của hàng vạn sinh linh.
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chuôi kiếm truyền đến. Thanh kiếm này, dù không có linh hồn hay ý chí cụ thể để hắn nghe thấy, nhưng nó luôn là một phần của hắn, một vật phẩm tĩnh lặng nhưng đáng tin cậy. Hắn quét mắt nhìn xung quanh, cảm nhận được vô số ánh mắt đỏ ngầu đang ẩn hiện trong màn sương độc.
Chợt, từ mọi phía, vô số Huyết Đao Ảnh hiện ra. Chúng không phải là những thực thể vật chất hoàn toàn, mà là những cái bóng mờ ảo, mang hình dạng con người, hoặc đôi khi là những loài thú hung dữ, được tạo nên từ tà khí và oán niệm. Đôi mắt chúng đỏ rực như máu, phát ra sát khí nồng nặc. Chúng lao đến Tần Mặc với tốc độ kinh hồn, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng xé gió ghê rợn.
Huyết Đao Ảnh không chỉ tấn công bằng những lưỡi đao ảo ảnh sắc bén mà còn bằng một loại năng lượng vô hình, trực tiếp tác động vào tâm trí. Khi chúng đến gần, Tần Mặc nghe thấy những lời thì thầm đau đớn, những ký ức bị vặn vẹo của các ‘vật’ đã từng sống, từng là một phần của Huyền Vực. Hắn nghe thấy tiếng gầm rú của một con thú bị săn đuổi, tiếng rên rỉ của một thanh binh khí bị ép buộc tàn sát đồng loại, tiếng thét của một mảnh linh hồn bị xé nát. Tất cả đều cố gắng làm suy yếu ý chí của Tần Mặc, gieo rắc sự tuyệt vọng vào tâm khảm hắn.
“Dù đã bị tha hóa, các ngươi vẫn còn đau đớn… Ta nghe thấy các ngươi!” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy kiên định. Hắn không chỉ phòng thủ, mà còn lắng nghe. Trong mỗi đòn tấn công hung hãn của Huyết Đao Ảnh, hắn cảm nhận được nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, sự giằng xé giữa bản chất ban đầu và sự cưỡng ép tàn bạo.
Một Huyết Đao Ảnh khổng lồ, hình thù như một con mãnh thú đã hóa đá, lao thẳng vào Tần Mặc, lưỡi đao ảo ảnh của nó chém xuống với sức mạnh long trời lở đất. Tần Mặc xoay người né tránh, luồng tà khí lạnh lẽo lướt qua mặt hắn, mang theo mùi máu và sự mục rữa. ��Giải thoát… Cứu rỗi… Đau khổ…” Tiếng thì thầm của Huyết Đao Ảnh vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng nghỉ, như một bản giao hưởng của nỗi thống khổ. Hắn biết, đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một cuộc chiến với chính những nỗi đau của Huyền Vực, một cuộc chiến với sự tha hóa đã ăn sâu vào cốt lõi của vạn vật.
Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc vung lên, không phải để chém giết, mà để đẩy lùi, để tạo ra khoảng trống. Hắn cố gắng không làm tổn thương vĩnh viễn những Huyết Đao Ảnh này, vì hắn biết, sâu thẳm bên trong chúng, vẫn còn tồn tại một tia hy vọng mong manh về sự giải thoát. Năng lực “nghe ý chí tồn tại” của hắn không cho phép hắn nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của chúng. Đây là một thách thức lớn hơn bất kỳ trận chiến nào hắn từng trải qua, một trận chiến đòi hỏi không chỉ sức mạnh mà còn cả sự thấu cảm.
Trong khi liên tục né tránh và đỡ đòn, Tần Mặc cố gắng tập trung năng lực của mình, gửi đi một làn sóng ý chí bình yên, một lời hứa không lời đến những Huyết Đao Ảnh đang bao vây. Hắn muốn chúng cảm nhận được rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải tiếp tục nỗi đau này. Hắn tin rằng, nếu hắn có thể làm suy yếu ý chí tà ác đang điều khiển chúng, hắn có thể tìm ra một cách để phá giải Huyết Ảnh Mê Trận này, không chỉ cho riêng mình mà còn cho đồng đội.
Cạm bẫy này được thiết kế quá tinh vi, quá hiểm độc. Huyết Ma Giáo không chỉ muốn tiêu diệt, mà còn muốn giày vò. Việc chúng biết rõ điểm yếu và thiên phú của từng thành viên trong liên minh để tạo ra những cạm bẫy riêng biệt là một điều đáng sợ. Tô Lam với kiếm ý mạnh mẽ bị cuốn vào vòng xoáy kiếm khí. Lục Vô Trần với kiến thức uyên thâm về cấm thuật lại bị vây hãm bởi khí độc ăn mòn linh hồn. Còn hắn, Tần Mặc, kẻ có thể nghe được ý chí của vạn vật, lại bị ép buộc phải đối mặt với nỗi đau tột cùng của những sinh linh bị tha hóa.
Mỗi đòn đánh của Huyết Đao Ảnh mang theo sự tuyệt vọng của một ý chí bị vặn vẹo, và Tần Mặc cảm nhận được chúng như những vết cắt vào chính linh hồn mình. Hắn phải chiến đấu không chỉ để sống sót, mà còn để giữ vững niềm tin, để không bị cuốn vào vòng xoáy của sự thù hận và tuyệt vọng mà Huyết Ma Giáo đang cố gắng gieo rắc. Đây không chỉ là một thử thách về sức mạnh, mà còn là một thử thách về ý chí, một cuộc chiến nội tâm giữa sự trắc ẩn và bản năng sinh tồn. Ánh sáng đỏ máu bao trùm, cảnh quan biến dạng, Huyết Đao Ảnh hình thù vặn vẹo, tiếng gầm rú, tiếng la hét, tiếng kiếm khí, tiếng gió rít thê lương, lời thì thầm đau đớn, mùi máu tanh, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc, gỗ mục, tất cả đều tạo nên một bức tranh kinh hoàng, nhưng Tần Mặc vẫn đứng vững, đôi mắt hắn rực cháy một niềm hy vọng mong manh giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng hắn không thể lùi bước.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.