Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 789: Áp Lực Từ Biên Cương: Rung Động Cố Thành

Những ánh lửa trại lập lòe dưới chân trời mờ ảo, dẫu còn xa xôi vạn dặm, vẫn như những nhãn đồng rực lửa xuyên thấu không gian ý niệm, gieo rắc sự bất an vào tận sâu thẳm linh hồn Thiết Giáp Thành Linh. Tần Mặc nắm chặt tia hy vọng mong manh đó, một tia sáng dẫn lối trong bóng tối của nghi ngờ và sợ hãi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng hắn đã sẵn sàng. Cùng với Thành Linh, cùng những người đồng hành của mình, hắn sẽ viết nên một chương mới cho Thiết Giáp Thành, một chương không phải về sự thăng tiên cưỡng ép, mà về sự hồi sinh của bản chất.

***

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau cuộc đối thoại với Thiết Giáp Thành Linh, một luồng khí tức bất an đã bắt đầu lan tỏa khắp những ngóc ngách cổ kính của Thiết Giáp Thành. Dẫu Tần Mặc và những người đồng hành vẫn đang ở trong không gian ý niệm, nhưng sự thay đổi vi tế trong "ý chí tồn tại" của vạn vật bên ngoài đã báo hiệu điềm chẳng lành.

Trên Phố Chợ Sáng, nơi từng là trái tim đập rộn ràng của cuộc sống bình dị, không khí buổi sớm mai vẫn còn vương vấn chút mùi thức ăn thơm lừng, mùi hoa quả tươi mới và hương đất ẩm ướt sau một đêm sương. Các gian hàng gỗ đơn sơ dựng san sát, mái che bằng vải bạt nhiều màu sắc tung bay trong làn gió nhẹ. Tiếng rao hàng lảnh lót xen lẫn tiếng cười nói rộn ràng của những người dân đang hối hả mua bán. Một người phụ nữ trẻ đang chọn mua những cọng rau xanh mướt, bàn tay cô nắm chặt tay đứa con nhỏ đang bi bô tập nói. Một lão ông với chòm râu bạc phơ đang say sưa kể chuyện xưa cho lũ trẻ con vây quanh, ánh mắt hiền từ đầy vẻ an nhiên. Tiếng gà kêu cục tác từ những chuồng lợn nhỏ phía sau chợ, tiếng bước chân người đi lại trên nền đá cuội đã mòn nhẵn qua bao thế hệ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của sự bình yên mà Tần Mặc vẫn hằng khao khát bảo vệ.

Nhưng rồi, một âm thanh chói tai cắt ngang bản hòa ca đó, như một mũi dao sắc lạnh xé toạc tấm màn bình yên. Từ cổng thành phía đông, một bóng người hớt hải chạy vào quảng trường trung tâm. Đó là một người lính trẻ, giáp trụ xộc xệch, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu, đôi mắt mở to đầy vẻ hoảng loạn. Hắn chạy như bay, không màng đến những người dân đang chắn lối, vấp ngã liên tục nhưng vẫn gượng dậy lao về phía trước, hơi thở đứt quãng như thể vừa chạy thoát khỏi địa ngục.

"K-kẻ địch... Chúng đang đến! Cả một đạo quân... Vô số!" Giọng nói của hắn vỡ vụn, run rẩy như sắp đứt hơi, nhưng lại vang vọng một cách lạ thường trong sự im lặng đột ngột của khu chợ.

Chỉ một khoảnh khắc, tiếng rao hàng tắt hẳn, tiếng cười nói im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người lính. Rồi, như một mồi lửa châm vào cánh đồng khô, tin tức lan nhanh như cháy rừng. Một tiếng thét thất thanh của một người phụ nữ đã mở đầu cho cơn ác mộng.

"Trời ơi! Chúng ta phải làm sao đây? Chạy đi! Chạy mau!" Thôn Dân Khác (Nữ) gào lên, đôi mắt ngấn lệ, vội vàng ôm chặt đứa con vào lòng, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi.

Tiếp theo là những tiếng la hét, tiếng kêu khóc, tiếng chân người chạy rầm rập như bão tố. Những người dân đang mua bán bỗng chốc buông bỏ mọi thứ, những giỏ hàng đổ vỡ, rau củ quả lăn lóc trên nền đất. Họ lao vào nhau tìm lối thoát, tạo thành một dòng người hỗn loạn, xô đẩy, giẫm đạp lên nhau. Tiếng trẻ con khóc thét vì bị lạc mẹ, tiếng người già yếu kêu đau khi bị xô ngã, tất cả hòa quyện thành một âm thanh hỗn tạp, đầy bi thương. Mùi thức ăn, hoa quả đã bị thay thế bởi mùi mồ hôi chua loét và nỗi sợ hãi tột cùng, nồng nặc trong không khí.

Tần Mặc, cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong, giờ đây đã thoát khỏi không gian ý niệm và xuất hiện trên một mái nhà cao gần quảng trường. Hắn đứng đó, thân hình hơi gầy gò nhưng vững chãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua toàn bộ cảnh tượng hỗn loạn bên dưới. Hắn không nói gì, nhưng từng thớ thịt trên khuôn mặt thanh tú của hắn đều căng lên. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của từng cá thể đang hoảng loạn, từng nỗi sợ hãi, từng khát khao được sống một cuộc đời bình yên đang bị giẫm đạp. Trái tim hắn thắt lại. Đây chính là cái giá của sự đối đầu, cái giá mà những người dân vô tội phải gánh chịu.

Giữa cơn hỗn loạn, một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ lao vào quảng trường. Đó là Thủ Vệ trưởng Long Hổ, theo sau là Thiết Giáp Phụ Tá và một nhóm binh lính. Khuôn mặt Long Hổ nghiêm nghị, hằn sâu vết sẹo trên m��, giờ đây lại càng thêm căng thẳng. Hắn rút thanh kiếm lớn ra khỏi vỏ, không phải để tấn công, mà để đập mạnh xuống đất, tạo ra một tiếng vang chói tai.

"Giữ vững trật tự! Không được hoảng loạn! Tất cả về nhà, đóng cửa lại!" Giọng hắn vang như sấm, cố gắng át đi tiếng la hét. Hắn cùng binh lính của mình cố gắng tạo thành hàng rào, đẩy lùi dòng người, hướng dẫn họ đi về phía những con hẻm nhỏ dẫn đến các khu dân cư. Nhưng sự hoảng loạn đã lên đến đỉnh điểm. Những người dân bị nỗi sợ hãi che mờ lý trí, họ chỉ muốn chạy trốn, bất kể phương hướng.

"Thành Linh sẽ bảo vệ chúng ta chứ? Hay nó sẽ bỏ rơi chúng ta như lần trước?" Một Thôn Dân Khác (Nam) gào lên trong tuyệt vọng, lời nói chứa đựng sự nghi ngờ và tủi hổ. Lời nói đó như một nhát dao đâm vào trái tim của Tần Mặc, bởi hắn biết, nỗi sợ hãi của người dân chính là sự phản ánh nỗi sợ hãi sâu thẳm bên trong Thiết Giáp Thành Linh.

Thiết Giáp Phụ Tá, người lính với khuôn mặt nghiêm nghị, tay cầm bản đồ, cố gắng hỗ trợ Long Hổ, nhưng hắn cũng bất lực trước làn sóng người đang cuồn cuộn. "Trưởng... Trưởng lão! Chúng ta không thể kiểm soát được! Cổng thành đang bị đe dọa!"

Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên vẻ lo lắng. "Tần Mặc, tình hình quá gấp. Nếu không ổn định được dân chúng, việc phòng thủ sẽ càng khó khăn hơn." Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc điểm bạc, thở dài một tiếng nặng nề. "Cái giá của sự tranh đoạt... luôn là những kẻ yếu thế phải gánh chịu." Y lắc đầu, ánh mắt trĩu nặng sự mệt mỏi.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét qua đám đông hỗn loạn, rồi hướng về phía cổng thành, nơi có luồng sát khí đang ngày càng đậm đặc. Nó cọ đầu vào chân Tần Mặc, một hành động vừa như an ủi, vừa như thúc giục. Tần Mặc khẽ vỗ đầu Hắc Phong, rồi quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần, đôi mắt hắn kiên định.

"Dân chúng cần niềm tin, không phải sự tuyệt vọng. Chúng ta phải hành động." Giọng hắn trầm ấm, dẫu không lớn nhưng lại có sức nặng lạ thường, như một tảng đá vững chãi giữa dòng nước xoáy. Hắn biết, lời nói lúc này chỉ có thể làm dịu đi phần nào sự hoảng loạn, nhưng hành động mới là thứ có thể củng cố niềm tin. Hắn phải cho họ thấy, Thiết Giáp Thành này sẽ không sụp đổ, và "ý chí tồn tại" của họ sẽ được bảo vệ.

***

Từ nóc nhà, Tần Mặc ra hiệu cho Tô Lam và Lục Vô Trần. Ba người cùng Hắc Phong và Cổ Kiếm Hồn, ẩn mình trong bóng tối của những con hẻm, nhanh chóng di chuyển lên Tháp Quan Sát cao nhất của Thiết Giáp Thành. Đây là một tháp đá kiên cố, sừng sững vươn lên giữa lòng thành, với những cửa sổ quan sát được bố trí khéo léo và các vị trí đặt cung nỏ chuẩn bị sẵn sàng. Tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo hơi lạnh từ biên giới xa xôi, tạo nên một bản giao hưởng u buồn, càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong không khí. Tiếng bước chân của lính canh tuần tra vẫn đều đặn, nhưng trong mỗi bước đi đều ẩn chứa sự dè dặt và lo lắng. Mùi đá cũ, mùi không khí trong lành hòa lẫn với mùi sắt thép lạnh lẽo của những vũ khí được chuẩn bị sẵn sàng.

Khi họ đến đỉnh tháp, Thủ Vệ trưởng Long Hổ đã ở đó, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự căng thẳng tột độ. Hắn quay lại, thấy Tần Mặc, liền vội vàng hành lễ. "Bẩm Tần Mặc đại nhân, địch quân... số lượng quá lớn, khí thế như sóng dữ. Chúng ta e rằng khó chống đỡ." Giọng hắn khản đặc, ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng nhưng vẫn cố giữ lấy chút kiên cường cuối cùng. Hắn chỉ tay về phía chân trời phía đông.

Tần Mặc không nói gì, hắn tiến đến cửa sổ quan sát. Từ độ cao này, toàn cảnh biên giới hiện ra trong tầm mắt. Dẫu trời vẫn trong xanh một màu ngọc bích, nhưng phía chân trời xa xăm, những cột khói bụi khổng lồ đang cuộn lên như những con rắn khổng lồ, đen đặc và đáng sợ. Kèm theo đó, những đốm sáng nhỏ li ti, ban đầu chỉ là những chấm đen trên nền trời, nhưng càng lúc càng rõ ràng hơn, đang tiến đến với tốc độ kinh hoàng. Chúng không phải là những ngọn lửa trại đơn lẻ mà hắn từng cảm nhận trong không gian ý niệm, mà là một đạo quân thực sự, một cơn lũ sắt thép và linh lực đang ào ạt đổ về.

Hắc Phong đứng bên cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực quét một vòng. Một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, không phải là tiếng gầm thách thức, mà là một lời cảnh báo, một sự cảm nhận rõ rệt về sát khí nồng nặc đang bủa vây.

Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không cần nhìn, hắn cần cảm nhận. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn lan tỏa ra xa, vượt qua những bức tường thành kiên cố, xuyên qua không gian và thời gian, chạm đến từng "vật tính" của đạo quân đang tiến đến. Một luồng "vật tính" hung hãn, hỗn tạp và đầy rẫy sự đau khổ ập vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn binh khí, pháp bảo đang bị cưỡng ép "khai linh" đến cực đoan. Những lưỡi kiếm không muốn chém, những mũi tên không muốn bay, những tấm khiên không muốn đỡ, tất cả đều bị một ý chí cưỡng bức mạnh mẽ ép buộc phải thực hiện những hành động đi ngược lại bản chất của chúng. Hắn nghe thấy tiếng gào thét câm lặng của chúng, tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm trong thân xác kim loại và đá.

"Ta cảm nhận được linh lực cuồng bạo từ phía đó. Chúng không chỉ muốn chiếm thành, mà còn muốn 'khai linh' toàn bộ nó." Tô Lam lên tiếng, giọng nàng trầm thấp, đầy vẻ nghiêm trọng. Nàng có thể cảm nhận được sự dao động của linh khí, những luồng năng lượng hỗn loạn và tàn bạo đang lao tới. "Đây không phải là một cuộc vây hãm thông thường. Mục đích của chúng là biến Thiết Giáp Thành thành một công cụ, một vũ khí theo ý muốn của chúng."

Lục Vô Trần gật đầu đồng tình, đôi mắt sâu trũng của y nhìn chằm chằm vào những cột bụi đang ngày càng gần. "Đây không phải là một trận chiến thông thường. Chúng muốn biến Thiết Giáp Thành thành một thứ vũ khí khác, hoặc hủy diệt nó nếu không thể kiểm soát." Y siết chặt tay, khuôn mặt khắc khổ càng thêm vẻ lo âu. "Những kẻ này... chúng đã đi quá xa trên con đường 'khai linh' cưỡng bức. Chúng tin rằng đó là cách duy nhất để đạt được sức mạnh tối thượng, bất chấp sự hủy hoại bản chất của vạn vật."

Tần Mặc mở mắt ra, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một vẻ trầm tư sâu sắc. "Ta cảm nhận được sự hỗn loạn... và sự đau khổ. Những binh khí đó đang bị ép buộc." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những đốm sáng đang tiến đến. "Nhưng cũng có một ý chí... rất cũ kỹ... đang dẫn dắt chúng. Một ý chí đã từng khao khát 'thăng tiên' đến mức đánh mất đi bản chất của chính mình, và giờ đây muốn ép buộc tất cả vạn vật phải đi theo con đường đó."

Cổ Kiếm Hồn, vốn vẫn ẩn mình trong hình dạng thanh kiếm cổ đeo bên hông Tần Mặc, giờ đây khẽ rung lên bần bật. Một luồng ý niệm sắc bén nhưng ẩn chứa sự đau đớn truyền đến Tần Mặc. Nó cộng hưởng mạnh mẽ với sự đau khổ của những binh khí bị cưỡng ép "khai linh", như thể nó đang nhớ lại những ký ức kinh hoàng về sự tha hóa, về những lần bản thân suýt bị biến thành một công cụ vô tri, mất đi "vật tính" vốn có. Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Nhưng ý chí đó cũng có thể bị bẻ cong, bị hủy hoại.

"Ý chí cũ kỹ..." Tô Lam lẩm bẩm, đôi mắt nàng nheo lại. "Liệu có phải là Thiên Diệu Tôn Giả? Hắn là kẻ luôn tìm kiếm những con đường cực đoan để đạt đến đỉnh cao của sự 'thăng tiên'."

"Hoặc một kẻ nào đó còn cổ xưa hơn, đã từng thất bại trong việc 'thăng tiên' và giờ đây muốn dùng phương pháp này để đạt được mục đích của mình." Lục Vô Trần suy đoán, giọng y đầy vẻ nặng nề. "Dù là ai, thì kẻ đứng sau đạo quân này chắc chắn là một mối đe dọa không thể xem thường. Chúng không chỉ muốn chiếm Thiết Giáp Thành, mà còn muốn biến nó thành một biểu tượng cho triết lý 'khai linh' cưỡng bức của chúng."

Tần Mặc quay lại nhìn Long Hổ, người đang đứng đó với vẻ mặt đầy lo lắng. "Thủ Vệ trưởng, hãy truyền lệnh cho toàn bộ binh lính chuẩn bị phòng thủ. Dân chúng cần được sơ tán vào các hầm trú ẩn đã chuẩn bị. Ta sẽ ra tín hiệu cho Thiết Giáp Thành Linh." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự quyết đoán không thể lay chuyển. Hắn biết, mối đe dọa thực sự không chỉ nằm ở sức mạnh vật chất của quân địch, mà còn ở sự tha hóa về bản chất mà chúng mang theo. Và để chống lại điều đó, Thiết Giáp Thành Linh cần phải tìm lại được chính mình.

***

Trong không gian ý niệm vô định, nơi những bức tường đá cổ kính và vững chãi của Thiết Giáp Thành Linh từng ngự trị, giờ đây đang run rẩy dữ dội. Những vết nứt lớn, nhỏ xuất hiện khắp nơi, không phải là nứt vỡ vật lý, mà là những vết rạn nứt trong chính ý chí và tâm hồn của Thành Linh. Tiếng la hét hoảng loạn của dân chúng từ bên ngoài vang vọng vào đây, không phải là âm thanh vật lý, mà là những luồng cảm xúc sợ hãi, tuyệt vọng, giận dữ, chúng đập vào Thành Linh như những cơn sóng dữ, khiến nó quằn quại trong đau đớn. Mùi sợ hãi và tuyệt vọng nồng nặc trong không khí ý niệm, bao trùm lấy nó, làm nó như nghẹt thở.

Những hình ảnh về quá khứ đau thương ùa về. Những ký ức về việc bị cưỡng ép "thăng cấp", bị biến đổi để trở thành một vũ khí hủy diệt, những lúc nó phải chịu đựng sự tàn phá của chính mình và chứng kiến những người dân vô tội bị cuốn vào vòng xoáy của chiến tranh và mất mát. Những luồng năng lượng bảo vệ và phá hủy đan xen nhau, tạo thành một cơn bão cảm xúc dữ dội, giằng xé Thiết Giáp Thành Linh. Nó muốn trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một cỗ máy chiến tranh vô tri, hủy diệt mọi thứ để bảo vệ những gì còn sót lại. Nhưng đồng thời, nó lại níu giữ bản chất bảo vệ bình yên, bản chất của một cố thành ấm áp mà Tần Mặc đã "đánh thức" trong những cuộc đối thoại trước đó.

"Chúng ta... sẽ bị nghiền nát! Ta phải... phải trở nên bất khả xâm phạm! Phải hủy diệt tất cả!" Giọng nói của Thiết Giáp Thành Linh, vốn đã vang vọng như tiếng kim loại va chạm, giờ đây trở nên méo mó, đầy rẫy sự sợ hãi và tức giận. Hình thái Thiết Giáp Tinh Thần của nó trở nên bất ổn, ánh sáng lúc mờ lúc tỏ, những đường nét sắc lạnh được tạo thành từ linh lực của nó bỗng chốc trở nên hỗn loạn, rung động kịch liệt, như thể nó đang đứng trước bờ vực của sự tan vỡ. Nó giằng xé giữa việc hi sinh bản chất để có được sức mạnh hủy diệt, và việc cố gắng giữ vững bản chất bảo vệ dù phải đối mặt với nguy cơ bị nghiền nát.

Tần Mặc, dẫu đang ở trên tháp canh, tâm trí hắn đã hoàn toàn kết nối với Thiết Giáp Thành Linh. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự giằng xé tột cùng trong linh hồn của nó. Hắn biết, đây là thời khắc quyết định. Hắn phải ngăn cản nó rơi vào con đường cực đoan, con đường của sự tha hóa bản chất.

"Không phải hủy diệt, mà là bảo vệ bằng chính bản chất của người, Thành Linh." Tần Mặc truyền ý niệm, giọng hắn bình tĩnh và kiên định, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc cháy. "Người là nơi trú ẩn, là sự kiên cố, không phải là vũ khí tàn phá. Hãy nhớ ký ức về sự bình yên của người. Hãy nhớ về những nụ cười của dân chúng, về những giấc ngủ an lành dưới sự che chở của người. Sức mạnh thực sự không nằm ở sự tàn phá, mà ở sự kiên định trong bản chất, ở khả năng bảo vệ mà không cần phải đánh đổi linh hồn."

Hắn truyền một luồng ý chí ấm áp, thuần khiết vào không gian ý niệm của Thành Linh, không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là sự thấu hiểu, sự đồng cảm và một niềm tin mãnh liệt vào "ý chí tồn tại" nguyên bản. Hắn gợi lại những hình ảnh về những khu chợ tấp nập, những con hẻm nhỏ rộn ràng tiếng trẻ thơ, những bức tường thành sừng sững không phải để chiến đấu mà để che chở.

Cổ Kiếm Hồn, nhận thấy sự dao động của Thành Linh, cũng truyền một luồng ý niệm nhẹ nhàng, sắc bén nhưng đầy sự khôn ngoan. "Cứng rắn không có nghĩa là vô tri. Bảo vệ không có nghĩa là tàn phá. Sức mạnh của người nằm ở sự bền bỉ, ở khả năng chịu đựng và che chở. Đừng để nỗi sợ hãi của kẻ khác biến người thành thứ mà người không phải."

Lời của Cổ Kiếm Hồn như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thức một tia lý trí trong cơn cuồng loạn của Thiết Giáp Thành Linh. Nó bắt đầu nhớ lại, nhớ về những ngày tháng nó chỉ là một pháo đài đơn sơ, nhưng lại là nơi trú ẩn an toàn nhất cho những người dân. Nhớ về những lần nó đứng vững trước bão tố, không phải bằng cách phản kháng hung bạo, mà bằng sự kiên cường và khả năng hấp thụ, chuyển hóa.

Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, sự tức giận vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng luồng ý niệm của Thành Linh không còn hỗn loạn như trước. Ánh sáng của Thiết Giáp Tinh Thần không còn nhấp nháy điên cuồng, mà bắt đầu ổn định lại, dẫu vẫn còn yếu ớt và run rẩy. Nó không còn hoàn toàn muốn hủy diệt, cũng không còn hoàn toàn muốn đầu hàng. Nó đang tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà Tần Mặc đã vẽ ra: con đường cân bằng bản chất.

Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi đó. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến vật lý. Đó là cuộc chiến của ý chí, của triết lý. Hắn phải giúp Thiết Giáp Thành Linh tìm lại bản ngã của mình, để nó có thể đứng vững không chỉ trước quân thù, mà còn trước những cám dỗ của sức mạnh tha hóa. Hắn nhìn ra ngoài, về phía đạo quân đang ngày càng gần. Cuộc đối đầu lớn hơn đang đến gần, và Thiết Giáp Thành Linh phải sẵn sàng. Nó không thể là một vũ khí vô tri, cũng không thể là một pháo đài yếu ớt. Nó phải là chính nó: một cố thành kiên cố, một nơi trú ẩn ấm áp, nơi "ý chí tồn tại" của vạn vật được tôn trọng và phát huy theo con đường cân bằng.

Cuộc chiến để bảo vệ Thiết Giáp Thành, và cũng là để bảo vệ một triết lý, đã chính thức bắt đầu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free