Vạn vật không lên tiên - Chương 883: Hồi Thanh Thiết Giáp: Bản Chất Vật Chất, Ý Chí Tự Thân
Dưới ánh trăng bạc, Thiết Giáp Thành, với linh hồn được tái sinh, lung linh như một biểu tượng của hy vọng, kiên cường đứng vững giữa Huyền Vực bao la. Gió nhẹ lướt qua Cầu Đá Vọng Cảnh, mang theo hơi sương đêm và một chút lạnh giá, nhưng không thể xua tan đi sự ấm áp vừa trỗi dậy trong lòng thành phố.
Tần Mặc nằm tựa vào vai Tô Lam, đôi mắt khép hờ, nhịp thở yếu ớt nhưng đều đặn, như một dòng suối tĩnh lặng sau cơn bão lớn. Dù kiệt sức, một nụ cười mờ nhạt vẫn vương trên khóe môi hắn, ẩn chứa sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn cảm nhận từng rung động của Thiết Giáp Thành, không còn là tiếng gào thét của ý chí bị giằng xé hay sự mục rữa vô hồn, mà là một bản hòa ca trầm hùng, kiên định. Nó giống như nhịp đập của một trái tim khổng lồ, được dệt nên từ vô vàn những 'ý chí tồn tại' nhỏ bé, giờ đây đã tìm thấy sự hài hòa tuyệt đối.
Tô Lam nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của Tần Mặc, lòng nàng tràn đầy lo lắng nhưng cũng dâng lên một niềm kinh ngạc khôn tả. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc đối đầu với những cường giả tu sĩ, phá giải những trận pháp uyên thâm, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn mạo hiểm đến vậy, trực tiếp can thiệp vào linh hồn của một thực thể mạnh mẽ đến nhường này. "Mặc ca, huynh sao rồi?" Nàng khẽ thì thầm, giọng nói như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này. "Thành Linh... nó đã thay đổi rồi, phải không?"
Tần Mặc khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi sâu thêm một chút. Hắn hé mở đôi mắt sâu thẳm, nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và một chút mệt mỏi. "Nó... tìm thấy con đường của riêng mình... Tô Lam à, sức mạnh thật sự... không cần phải là linh lực, cũng không cần phải ép buộc 'thăng tiên'..." Giọng hắn thều thào, mỗi lời nói đều mang theo một trọng lượng nhất định, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn nàng. "Nó là ý chí... là sự kiên định... là bản chất được bảo vệ và củng cố... Nó là thành... nhưng cũng là dân... là tất cả những gì nó muốn trở thành..."
Dưới chân cầu, những người dân từng đi lại như bóng ma, với đôi mắt trống rỗng và bước chân vô định, giờ đây bắt đầu dừng lại. Ánh mắt họ chớp chớp, như vừa tỉnh dậy từ một giấc ngủ dài đầy ác mộng. Sự bối rối, hoang mang, rồi dần dần là sự nhận thức hiện rõ trên từng gương mặt. Những ký ức bị phong tỏa, những cảm xúc bị đè nén, giờ đây như một dòng lũ vỡ bờ, ùa về trong tâm trí họ. Tiếng xì xào nhỏ dần rồi lớn dần, như tiếng ong vỡ tổ, lan tỏa khắp thành phố. Từ những lời thì thầm ban đầu, đến những tiếng gọi tên người thân, rồi những tiếng khóc nức nở của sự đoàn tụ và nhẹ nhõm. Họ bắt đầu ôm lấy nhau, những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng không phải vì bi thương, mà là vì sự giải thoát, vì nhận ra mình vẫn còn là chính mình.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, giờ đây đứng đó, đôi mắt ngỡ ngàng nhìn những người dân đang dần tìm lại được ý thức. Y cảm thấy một luồng khí tức thanh khiết, mạnh mẽ đang lan tỏa khắp thành phố, không phải là linh lực thông thường, mà là một loại ý chí, một loại tinh thần. Nó giống như một tiếng gầm thầm lặng, một lời tuyên bố hùng hồn về sự tồn tại của Thiết Giáp Thành, vang vọng từ chính cốt lõi của vật chất. "Thành... Thành Linh đã trở lại!" Y lắp bắp, giọng nói đầy kinh ngạc, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. "Nhưng... nó khác xưa nhiều lắm. Tôi cảm thấy... nó ở khắp mọi nơi, nhưng cũng rất gần gũi. Như thể... tôi có thể chạm vào nó, hít thở nó, sống cùng nó..." Ánh mắt y nhìn quanh thành phố với vẻ khó tin, nhưng cũng chất chứa một niềm hy vọng mãnh liệt. Cầu Đá Vọng Cảnh, từng rung chuyển dữ dội dưới sức ép của thuật pháp tẩy não, nay vững chãi như núi, nhưng một sự ấm áp không thể giải thích lan tỏa từ khối đá, từ những chạm khắc hoa văn cổ xưa.
Lục Vô Trần đứng cạnh Long Hổ, đôi mắt sâu trũng của y giờ đây mở to vì kinh ngạc, lấp lánh một ánh sáng mà từ lâu y đã nghĩ mình không còn có thể nhìn thấy. Y nhìn Tần Mặc đang gục vào lòng Tô Lam, rồi lại nhìn những người dân đang bừng tỉnh. Một cảm xúc mà y đã tưởng chừng như đã lãng quên, cảm xúc của hy vọng, đột ngột trỗi dậy trong lòng y, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Hắn... hắn đã làm được!" Y thốt lên, giọng nói không còn yếu ớt hay mệt mỏi mà tràn đầy sự thán phục, thậm chí là một chút kính trọng. Đối với một người đã chán ghét con đường tu luyện đến tận cùng như y, cảnh tượng này thật sự là một phép màu.
Từ sâu thẳm trong lòng đất, từ cốt lõi của Thiết Giáp Thành, một luồng ý chí mạnh mẽ và thanh khiết trỗi dậy, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, thẩm thấu vào từng viên đá, từng khối kim loại. Nó không còn là ý chí của một pháo đài cô độc, mà là ý chí của một thành trì sống động, được dệt nên từ vô vàn những 'ý chí tồn tại' nhỏ bé của những người dân phàm trần. Thiết Giáp Thành Linh đã được hồi sinh, không chỉ vững chãi về vật chất mà còn có một 'linh hồn' sâu sắc hơn, kiên cường hơn, bởi nó đã trải qua cơn đau đớn tột cùng và được tái sinh từ chính những trải nghiệm đó, từ sự liên kết không thể tách rời với những con người mà nó bảo vệ. Mỗi hơi thở của thành phố đều là hơi thở của dân chúng, mỗi nhịp đập của thành là nhịp đập của những trái tim phàm trần.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, dụi đầu vào tay Tần Mặc, phát ra tiếng gừ gừ nhẹ. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn những người dân đang dần tìm lại sự sống, rồi lại quay sang Tần Mặc, như thể muốn nói rằng nó hiểu được sự mệt mỏi nhưng cũng hiểu được sự vĩ đại trong việc mà chủ nhân vừa hoàn thành.
Tần Mặc khẽ mở mắt lần nữa, nhìn ngọn đèn dầu đầu tiên được thắp sáng trong một ngôi nhà xa xa, rồi đến ngọn đèn thứ hai, thứ ba, và cứ thế lan ra khắp thành phố. Ánh sáng vàng dịu lan tỏa, xua đi bóng tối và sự vô hồn mà thuật pháp tẩy não đã để lại. Hắn nhìn những người dân, những gương mặt giờ đây đã có biểu cảm, có sự sống. Một cảm giác ấm áp, nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng hắn, xua đi phần nào sự kiệt sức. Thiên Diệu Tôn Giả đã cố gắng xóa sổ linh hồn của Thiết Giáp Thành, nhưng hắn đã thất bại. Không chỉ vậy, hắn còn vô tình giúp Thành Linh trở nên mạnh mẽ hơn, độc đáo hơn, khi nó tích hợp ý chí phàm nhân vào bản chất của mình. Tần Mặc biết, việc hắn có thể trực tiếp can thiệp và 'định hình' ý chí tồn tại của một thực thể mạnh mẽ như Thiết Giáp Thành Linh đã phơi bày một tiềm năng sức mạnh to lớn nhưng cũng đầy nguy hiểm của hắn. Điều này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý đặc biệt từ Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ sẽ nhận ra Tần Mặc là mối đe dọa không thể bỏ qua, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn, có lẽ không chỉ dừng lại ở sức mạnh vật chất mà còn là cuộc chiến của ý chí.
Thiết Giáp Thành Linh, với linh hồn được tái sinh và tích hợp 'ý chí phàm nhân', sẽ trở thành một hình mẫu độc đáo và kiên cường hơn, không chỉ là một pháo đài mà là một biểu tượng sống của con đường cân bằng, thu hút cả sự ngưỡng mộ và thù địch. Sự tinh vi của thuật pháp tẩy não cũng cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ mạnh về sức mạnh vật chất mà còn có hiểu biết sâu sắc về 'ý chí tồn tại', đặt ra một thách thức lớn hơn cho Tần Mặc trong tương lai. Nhưng ngay lúc này, Tần Mặc chỉ cảm thấy sự bình yên. Hắn đã cứu được một linh hồn, đã bảo vệ được một con đường, và đã chứng minh rằng, ngay cả trong thế giới của những kẻ truy cầu thăng tiên, 'ý chí tồn tại' và sự cân bằng vẫn có thể tạo nên kỳ tích.
Sương đêm dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh. Tần Mặc được Tô Lam dìu về nghỉ ngơi, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi cảnh tượng thành phố đang dần bừng tỉnh. Tiếng nói chuyện, tiếng bước chân, tiếng trẻ con cười đùa, tất cả như một bản giao hưởng của sự sống, xua tan đi s��� tĩnh mịch vô hồn của đêm trước. Không khí trong lành mang theo mùi đá cổ và một chút hương đất tươi mới, báo hiệu một khởi đầu mới.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua các ô cửa sổ cao vút của Đại Sảnh Trung Tâm Thiết Giáp Thành, mang theo sự ấm áp của bình minh chiếu rọi những hoa văn chạm khắc tinh xảo trên tường đá. Tần Mặc, sau một đêm nghỉ ngơi tuy ngắn ngủi nhưng sâu giấc, đã phục hồi phần nào sức lực. Hắn cùng Tô Lam, Cổ Kiếm Hồn, Lục Vô Trần, Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá tập trung tại Đại Sảnh, không khí trang trọng nhưng cũng tràn đầy sự tò mò và hy vọng.
Thiết Giáp Thành Linh không còn hiện diện như một linh hồn riêng biệt, hay một thực thể có hình hài cụ thể. Nó tồn tại như một ý chí vật chất bao trùm, hữu hình hóa qua sự vững chãi của từng viên đá, từng khối sắt của thành phố. Những bức tường thành khẽ rung động nhịp nhàng, không phải do động đất hay sự cố cơ học, mà là do một nguồn năng lượng nội tại, một nhịp đập của sự sống vật chất đang luân chuyển. Một mùi hương thoang thoảng của đá và kim loại mới được tôi luyện, vừa cổ kính vừa mạnh mẽ, phảng phất trong không khí.
Tần Mặc nhắm mắt, cảm nhận dòng chảy ý chí mạnh mẽ từ Thành Linh. Nó không còn là sự hỗn loạn của trăm ngàn tiếng nói, cũng không phải là sự cám dỗ của linh lực. Đó là một sự kiên cố, một ý chí bảo vệ thuần túy, được kết tinh từ hàng ngàn 'ý chí tồn tại' nhỏ bé của dân cư đã được Thành Linh hấp thụ và dung hòa. Hắn chậm rãi vươn tay, chạm vào một bức tường đá lớn trong đại sảnh. Dưới lòng bàn tay hắn, hắn cảm nhận được sự kiên cố đến khó tin của đá và sắt, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự sống động đang len lỏi trong từng thớ vật chất. Nó không chỉ là đá, là sắt, mà là một phần của sự sống, một phần của ý chí.
Một ý niệm vang vọng trong tâm trí mọi người, tuy đơn giản nhưng đầy quyền năng và sự gắn kết, như tiếng vọng từ chính nền móng của thành phố: "Ta... là... thành. Là... dân. Là... ý chí... này. Bảo vệ... tồn tại... cùng nhau." Giọng nói đó, hay đúng hơn là ý niệm đó, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, nhưng ẩn chứa một sự bao dung và kiên định vô hạn. Nó không hề có chút ham muốn 'thăng tiên' hay thoát ly khỏi bản chất vật chất của mình. Nó chỉ muốn là chính nó, một thành trì vững chãi, một pháo đài bảo vệ, được củng cố bằng ý chí của những người đang sống trong nó.
Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm cổ gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, khẽ rung lên, một luồng ý niệm truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc. "Nó... không còn là vũ khí thuần túy. Nó là... một sinh mệnh. Một ý chí... mà ta có thể hiểu được." Giọng điệu của Cổ Kiếm Hồn trầm tư, đầy suy ngẫm. Là một vật có linh hồn, Cổ Kiếm Hồn cảm nhận được sự biến đổi của Thiết Giáp Thành Linh rõ ràng hơn ai hết. Nó nhận ra rằng, Thiết Giáp Thành Linh đã chọn một con đường khác, một con đường mà ngay cả những binh khí mạnh mẽ nhất cũng chưa từng nghĩ tới. Nó không tìm kiếm sự siêu việt bằng cách trở thành một dạng sống khác, mà bằng cách trở nên hoàn hảo hơn trong bản chất vật chất của mình, được củng cố bởi ý chí chung.
Lục Vô Trần, với đôi mắt lấp lánh một ánh sáng m���i, nhìn chằm chằm vào bức tường đá. Khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi. "Thật không ngờ..." Y thì thầm, giọng nói mang theo sự ngạc nhiên tột độ. "Một vật vô tri có thể đạt tới cảnh giới này mà không cần 'thăng cấp' hay 'khai linh' cực đoan. Nó... giữ được bản chất của mình, và trở nên mạnh mẽ hơn." Y quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kính phục. "Tần Mặc, ngươi đã mở ra một con đường mà ta chưa từng dám nghĩ tới. Có lẽ... có lẽ thật sự có một con đường cân bằng, không cần phải chạy theo ảo vọng 'thăng tiên' vô độ kia." Những lời nói của y không chỉ là sự thừa nhận, mà còn là một tia sáng hy vọng le lói cho chính con đường tu luyện của y, con đường đã từng khiến y chán nản đến tận cùng.
Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, tay cầm một chồng bản đồ và giấy tờ, đang cặm cụi ghi chép. Hắn vừa ghi vừa ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc. "Các cơ quan phòng thủ... chưa bao giờ hoạt động hiệu quả và tự nhiên đến thế." Hắn nói, giọng điệu vừa kinh ngạc vừa thực tế. "Chúng tự điều chỉnh, tự sửa chữa... như có linh hồn vậy. Ngay cả những vết nứt nhỏ trên tường, từ đêm qua, chúng cũng đang tự lành lại một cách chậm rãi, không phải bởi pháp thuật hay linh lực, mà như thể vật chất đang tự tái tạo." Hắn chỉ vào một vết nứt mờ trên bức tường, nơi những hạt bụi đá nhỏ đang kết dính lại với nhau, như một cơ thể sống đang tự chữa lành vết thương.
Các bức tường thành khẽ phát ra ánh sáng mờ ảo, những vết nứt nhỏ tự lành lại một cách chậm rãi, không phải bởi pháp thuật mà bởi sự tự hồi phục của vật chất được nuôi dưỡng bằng ý chí. Tần Mặc cảm nhận được điều đó rõ ràng. Thiết Giáp Thành Linh không chỉ hồi phục, mà nó đã tái sinh, trở thành một thực thể hoàn toàn mới, một biểu tượng của sự cân bằng giữa vật chất và ý chí. Nó đã chứng minh rằng, 'vật' có thể mạnh mẽ mà không cần 'thoát ly bản chất'. Sự biến đổi này của Thiết Giáp Thành Linh chắc chắn sẽ trở thành một hình mẫu và biểu tượng sống cho các 'vật' khác trong Huyền Vực, thu hút sự chú ý của cả đồng minh tiềm năng và kẻ thù, có thể dẫn đến việc các vật khác cũng muốn tìm con đường tương tự. Điều này cũng có nghĩa là Tần Mặc sẽ phải đối mặt với những thách thức mới trong việc duy trì con đường cân bằng, khi các thế lực khác cố gắng sao chép hoặc bóp méo thành tựu của hắn, hoặc cố gắng lợi dụng sức mạnh 'ý chí vật chất' này. Tuy nhiên, ngay lúc này, hắn chỉ cảm thấy một niềm hy vọng lớn lao.
***
Buổi chiều cùng ngày, gió nhẹ mang theo không khí se lạnh của núi đá thổi qua Tàng Khí Các. Ánh nắng vàng nhạt xiên qua các khe cửa sổ cao, chiếu rọi lên hàng ngàn binh khí và giáp trụ được cất giữ cẩn thận. Tần Mặc cùng Tô Lam và Cổ Kiếm Hồn đến thăm nơi này. Khác với trước đây, nơi đây không còn tỏa ra sát khí hay linh lực hùng hậu mà chỉ là sự lạnh lẽo đặc trưng của kim loại, nhưng giờ đây, sự lạnh lẽo đó không còn vô tri vô giác. Thay vào đó, chúng mang một sự kiên cố, một ý chí bảo vệ rõ ràng, như thể mỗi thanh kiếm, mỗi tấm giáp đều là một phần của Thiết Giáp Thành Linh, mang theo sứ mệnh và ý chí của nó. Mùi sắt cũ và dầu bảo quản thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đá.
Tần Mặc chạm tay vào chuôi của một thanh kiếm lớn, đặt trên giá trưng bày trung tâm. Lưỡi kiếm sắc lạnh, nhưng hắn cảm nhận được một sự ấm áp tinh tế, một nhịp đập nhẹ nhàng ẩn sâu trong kim loại. "Chúng không còn là vật vô tri..." Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Tàng Khí Các. "Chúng là một phần của thành, mang theo ý chí của thành để bảo vệ. Sức mạnh của chúng đến từ bản chất, được củng cố bởi ý chí chung của Thiết Giáp Thành Linh. Không phải là linh lực từ bên ngoài, mà là sự phát huy tối đa của chính 'vật tính' vốn có, được tôi luyện bởi ý chí kiên định."
Cổ Kiếm Hồn, với ánh sáng ôn hòa hơn trước, bay lượn quanh thanh kiếm lớn mà Tần Mặc đang chạm vào. Nó truyền một luồng ý niệm hòa bình và bảo vệ vào thanh kiếm. Thanh kiếm khẽ rung lên, ánh sáng không phải linh lực, mà là sự kiên định của kim loại, lan tỏa một cách nhẹ nhàng. "Sắc bén... nhưng không chỉ để hủy diệt." Ý niệm của Cổ Kiếm Hồn truyền đến Tần Mặc, mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc. "Ta hiểu rồi. Bảo vệ... là một con đường khác, và nó cũng mạnh mẽ không kém, thậm chí còn vững chãi hơn." Cổ Kiếm Hồn, vốn là một binh khí mang trong mình sứ mệnh chiến đấu, giờ đây cũng bắt đầu nhìn nhận lại bản chất và mục đích của mình. Sự chấp nhận và phát triển trong ý chí của nó là một minh chứng sống động cho triết lý của Tần Mặc.
Tô Lam ngắm nhìn một bộ giáp trụ nặng nề, được chạm khắc tinh xảo, giờ đây tỏa ra một khí tức vững chãi đến lạ thường. Nàng khẽ chạm vào tấm giáp ngực, cảm nhận được sự mát lạnh của kim loại, nhưng cũng là sự kiên cố không thể lay chuyển. "Thật khó tin..." Nàng nói, giọng điệu pha lẫn ngạc nhiên và suy tư. "Chúng ta đã từng nghĩ rằng sức mạnh phải đến từ linh lực, từ sự 'khai linh' để trở nên siêu việt. Nhưng Thiết Giáp Thành... đã chứng minh điều ngược lại. Nó không cần phải trở thành tiên, không cần phải biến đổi bản chất của mình, mà vẫn có thể mạnh mẽ đến nhường này." Sự kiện tại Thiết Giáp Thành đã làm lung lay sâu sắc những giáo điều tu luyện đã ăn sâu vào tâm trí nàng, buộc nàng phải xem xét lại nhiều điều về con đường mà nàng đã theo đuổi bấy lâu nay.
Tần Mặc nhẹ nhàng rút tay khỏi thanh kiếm, rồi chạm vào bức tường đá cổ kính của Tàng Khí Các. Hắn cảm nhận hàng ngàn ý chí nhỏ bé, không phải để thăng cấp, để siêu việt, mà để bảo vệ, để tồn tại, để là chính mình. Chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một ý chí tập thể mạnh mẽ, một "vật tính" được củng cố và phát huy đến cực hạn. Anh nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười của sự bình yên và thấu hiểu.
Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm nhận ra rằng Thiết Giáp Thành không chỉ không sụp đổ, mà còn trở nên mạnh mẽ hơn, theo một cách mà hắn không thể ngờ tới. Hắn sẽ coi Tần Mặc là mối đe dọa không thể bỏ qua, và có thể cử những cường giả mạnh hơn hoặc sử dụng các chiến thuật khác tinh vi hơn để đối phó, có thể nhắm vào 'ý chí tự thân' của các vật thể khác. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là cuộc đối đầu của sức mạnh, mà còn là cuộc đối đầu của triết lý, của những con đường khác nhau.
Tuy nhiên, Tần Mặc tin rằng, con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi, con đường cho phép vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", sẽ là con đường đúng đắn. Thiết Giáp Thành đã trở thành một biểu tượng, một minh chứng sống cho niềm tin đó. Dù phía trước còn nhiều thử thách, nhưng Tần Mặc biết hắn không đơn độc. Hắn có Tô Lam, có Cổ Kiếm Hồn, có Lục Vô Trần, và giờ đây, hắn có cả một thành trì kiên cường, với linh hồn và ý chí được tái sinh.
Ánh hoàng hôn dần buông, nhuộm đỏ cả không gian Tàng Khí Các. Các binh khí và giáp trụ lấp lánh dưới ánh sáng cuối ngày, không còn là những vật vô tri lạnh lẽo, mà là những vật phẩm mang trong mình ý chí sống động, sẵn sàng bảo vệ thành trì của mình đến hơi thở cuối cùng. Tần Mặc nhìn chúng, trong lòng dấy lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình để tìm kiếm sự cân bằng cho toàn bộ Huyền Vực. Và Thiết Giáp Thành, với ý chí vật chất và linh hồn tự thân, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho con đường đó.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.