Vạn vật không lên tiên - Chương 884: Thành Trì Thức Tỉnh: Vũ Điệu Thép Của Ý Chí
Ánh hoàng hôn dần buông, nhuộm đỏ cả không gian Tàng Khí Các. Các binh khí và giáp trụ lấp lánh dưới ánh sáng cuối ngày, không còn là những vật vô tri lạnh lẽo, mà là những vật phẩm mang trong mình ý chí sống động, sẵn sàng bảo vệ thành trì của mình đến hơi thở cuối cùng. Tần Mặc nhìn chúng, trong lòng dấy lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình để tìm kiếm sự cân bằng cho toàn bộ Huyền Vực. Và Thiết Giáp Thành, với ý chí vật chất và linh hồn tự thân, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho con đường đó.
***
Bình minh hé rạng, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những bức tường thành xám tro của Thiết Giáp Thành. Một làn gió se lạnh mang theo mùi sắt nồng, mùi dầu bảo quản và bụi đá còn vương vấn sau những ngày tái thiết, khẽ lướt qua đỉnh tường thành. Tần Mặc đứng đó, thân hình gầy gò nhưng kiên định, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi về phía chân trời đang dần ửng hồng. Hắn vẫn còn chút kiệt sức sau những nỗ lực phi thường để dẫn dắt Thiết Giáp Thành Linh tái sinh ý chí, nhưng trong ánh nhìn của hắn lại ánh lên một sự tập trung cao độ và niềm tự hào thầm kín.
Bên cạnh hắn, Tô Lam khẽ siết chặt tấm áo choàng, nàng lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của Tần Mặc. Nàng biết, việc can thiệp trực tiếp vào linh hồn của một thành trì mạnh mẽ như Thiết Giáp Thành Linh đã tiêu hao Tần Mặc đến nhường nào. “Anh vẫn còn yếu, liệu có quá mạo hiểm không?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói mang theo sự quan tâm sâu sắc, ánh mắt phượng sáng ngời nhìn về phía xa, nơi những bóng đen mờ ảo của quân địch còn sót lại đang dần hiện rõ trong ánh sáng ban mai. Những tu sĩ này, sau khi thuật pháp tẩy não bị phá vỡ, dường như vẫn cố chấp không chịu rút lui hoàn toàn, mà đang tập hợp lại, chuẩn bị cho một đợt tấn công cuối cùng hoặc một cuộc thăm dò tuyệt vọng. Chúng không cam tâm chấp nhận thất bại một cách dễ dàng như vậy.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc điểm bạc, đứng cách đó không xa, đôi mắt sâu trũng chứa đầy sự hoài nghi nhưng cũng không giấu được vẻ hứng thú. “Sự biến đổi của Thành Linh là chưa từng có,” lão trầm ngâm, giọng nói trầm yếu nhưng vang rõ trong không khí tĩnh mịch. “Nhưng liệu nó có thể tự vệ trước một cuộc tấn công quy mô lớn? Các cơ chế phòng thủ vật chất dù được củng cố bằng ý chí cũng có giới hạn của nó. Một thành trì không có linh lực, làm sao có thể chống lại tu sĩ?” Những câu hỏi của lão không phải để chất vấn, mà là sự phản ánh của hàng ngàn năm giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí lão, giờ đây đang bị lay động bởi những gì Tần Mặc đã làm.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp trụ nặng nề, đứng gần đó, vẻ mặt nghiêm nghị đầy cảnh giác. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt kiên định luôn quét qua hàng ngũ binh lính dưới quyền, đồng thời không ngừng quan sát động tĩnh của kẻ địch. Niềm tin của hắn vào Thiết Giáp Thành, vào Tần Mặc, đã vượt lên trên mọi sự hoài nghi.
Tần Mặc không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tô Lam hay Lục Vô Trần. Hắn chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hít sâu một hơi khí lạnh của buổi sớm. Ý chí của hắn, dù kiệt quệ, vẫn kiên định, như một sợi dây vô hình kết nối với trái tim của Thiết Giáp Thành. Hắn lắng nghe tiếng thì thầm của gió, tiếng đá cựa mình dưới chân, tiếng sắt thép im lìm trong các công sự. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây không còn là một ý chí cô độc, mà là hàng vạn ý chí nhỏ bé của từng viên đá, từng thanh sắt, từng giọt nước trong mạch ngầm, từng hơi thở của cư dân thành phố, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản thể thống nhất, kiên cường. Hắn truyền đi một ý niệm trấn an, một mệnh lệnh vô thanh, nhưng đầy sức nặng: *“Hãy cho chúng thấy, sức mạnh thực sự không nằm ở sự từ bỏ, mà ở sự kiên định. Hãy là chính mình, và bảo vệ những gì các ngươi trân quý.”*
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, gầm gừ nhẹ một tiếng, thân hình nó khẽ hạ thấp, sẵn sàng lao ra bất cứ lúc nào. Nó cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cảm nhận được ý chí chiến đấu của chủ nhân và của thành trì. Tiếng bước chân của các tu sĩ địch bắt đầu vang vọng rõ hơn từ phía ngoại ô, cùng với tiếng pháp khí va chạm lanh canh. Chúng đang tiến đến. Cuộc đối đầu cuối cùng đã bắt đầu. Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn sắc bén như lưỡi kiếm, nhưng lại mang một sự bình tĩnh đến lạ thường. Hắn tin vào Thiết Giáp Thành, tin vào con đường mà hắn đã khai mở.
***
Khi những toán quân tu sĩ địch bắt đầu áp sát, không khí trên đỉnh tường thành bỗng trở nên ngưng đọng. Tiếng bước chân của chúng, ban đầu còn rời rạc, giờ đã hòa thành một âm thanh đều đặn, nặng nề, như tiếng trống trận đang thúc giục. Những pháp khí lấp lánh dưới ánh nắng sớm, tỏa ra hàn quang lạnh lẽo. Chúng vẫn giữ trong mình vẻ kiêu ngạo cố hữu, tin rằng một pháo đài không có linh lực thì chẳng khác nào một đống gạch vụn khổng lồ.
Nhưng rồi, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra, vượt ngoài mọi tưởng tượng của chúng.
Khi toán tiên phong vừa đặt chân đến tầm bắn của thành trì, Thiết Giáp Thành Linh đã phản ứng. Không phải bằng những pháp trận bùng nổ linh lực chói lòa, mà bằng một sự biến đổi vật chất kinh thiên động địa. Mặt đất dưới chân chúng bỗng rung chuyển dữ dội. Những bức tường thành xám xịt, tưởng chừng vô tri, bắt đầu rên rỉ ken két, như một cơ thể thép khổng lồ đang cựa mình. Những đường nứt nhỏ li ti xuất hiện, rồi nhanh chóng lan rộng, không phải là dấu hiệu của sự sụp đổ, mà là sự chuyển động của các khối kiến trúc. Các bức tường bắt đầu uốn lượn, cong vút lên như những cơ bắp thép đang co rút, để lộ ra những kẽ hở sâu hun hút. Từ những kẽ hở đó, những rễ cây đá khổng lồ, cứng như thép, ăn sâu vào lòng đất, củng cố toàn bộ nền móng của thành trì. Tiếng đá nghiền nát lạo xạo vang lên khắp nơi, hòa cùng tiếng rít của gió khi những khối kiến trúc khổng lồ bắt đầu di chuyển.
Trên đỉnh thành, những tháp canh không còn là kiến trúc tĩnh vật. Chúng vươn cao lên trời, như những ngón tay khổng lồ, xoay chuyển chậm rãi, để lộ ra những khẩu pháo đá khổng lồ ẩn sâu bên trong. Những khẩu pháo này không có bất kỳ dấu hiệu của linh lực, nhưng thân súng lại được chạm khắc những hoa văn cổ xưa, tỏa ra một khí tức hùng vĩ, cổ kính. Cùng lúc đó, những pháp trận phòng thủ, không phải pháp trận linh lực mà là pháp trận tích hợp từ chính vật chất của thành, bắt đầu phát sáng mờ ảo, tạo thành những lá chắn kiên cố không thể xuyên phá.
“Cái gì thế này? Thành phố sống dậy ư?!” Một tu sĩ tiên phong hoảng loạn thốt lên, giọng nói đầy run rẩy. Hắn chưa kịp định thần thì từ trên cao, một luồng ánh sáng chói lòa không phải từ linh lực, mà là ánh sáng phản chiếu từ vô số lưỡi kiếm và giáp trụ được củng cố bởi ý chí, lướt như một tia chớp trên các bức tường thành. Đó là Cổ Kiếm Hồn, giờ đây không còn là một thanh kiếm đơn độc, mà đã hòa mình vào ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Mỗi đường bay của nó đều chém ra những kiếm khí sắc bén, không mang theo linh lực mà chỉ là sức mạnh vật chất thuần túy của kim loại, của đá, của ý chí bảo vệ, đủ để xé toạc lớp áo giáp của những tu sĩ địch.
Cổ Kiếm Hồn truyền đi một luồng ý niệm hưng phấn đến Tần Mặc: *“Tuyệt vời! Đây mới là cách để chiến đấu!”* Nó đã tìm thấy một mục đích mới, không phải để chinh phạt, mà để bảo vệ, và nó cảm thấy tự do hơn bao giờ hết.
Dưới chân thành, Hắc Phong, với tốc độ kinh người, lao vào hàng ngũ địch. Nó không đơn độc. Từ những kẽ hở trên tường thành, những mũi giáo đá, những tảng đá khổng lồ được bắn ra với lực lượng kinh người, phối hợp hoàn hảo với những đòn tấn công của Hắc Phong. Thành phố không chỉ phòng thủ, nó đang chủ động tấn công, một cách dữ dội và đầy bất ngờ.
“Thật không thể tin được!” Tô Lam thốt lên, đôi mắt kinh ngạc mở to. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh của tu sĩ, của linh lực, nhưng chưa bao giờ thấy một thành trì bằng xương bằng thịt, bằng đá và sắt thép, lại có thể chiến đấu như một sinh vật sống.
Tần Mặc đứng đó, đôi mắt mở to, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của Thiết Giáp Thành. Hắn như thể đã hòa làm một với nó, mỗi ý niệm của hắn là một mệnh lệnh cho cả thành phố. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc, một dòng chảy ý chí mạnh mẽ từ trái tim của thành trì, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, từng viên đá, từng thanh sắt. Thành phố không cần linh lực, không cần "khai linh" theo cách của tu sĩ. Nó chỉ cần *là chính nó*, phát huy tối đa *vật tính* của mình, được củng cố bởi ý chí kiên định.
Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đầy sức nặng: “Giữ vững bản chất, bảo vệ linh hồn.” Những lời này không chỉ là lời nhắn nhủ cho Thiết Giáp Thành Linh, mà còn là lời tự nhắc nhở bản thân, lời tuyên ngôn cho con đường mà hắn đang theo đuổi.
Tiếng nổ vang dội khắp chiến trường. Những khẩu pháo đá khổng lồ trên tháp canh bắn ra những luồng xung kích vật lý mạnh mẽ, không có linh lực nhưng đủ để nghiền nát giáp trụ và xương cốt. Các bức tường dịch chuyển, tạo thành những mê cung, những cái bẫy chết người, giam giữ những tu sĩ địch đang hoảng loạn. Một số đoạn tường thành đột ngột đổ sập, nhưng không phải do bị phá hủy, mà là để lộ ra những cỗ máy bắn đá khổng lồ ẩn giấu bên trong, ném ra những tảng đá lớn như xe ngựa.
Mùi đất mới, sắt nóng, ozone và bụi đá quyện vào nhau, tạo thành một mùi vị đặc trưng của trận chiến. Tiếng la hét hoảng loạn của kẻ địch, tiếng vũ khí va chạm, tiếng kêu gào thảm thiết, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hủy diệt và kinh hoàng. Thiết Giáp Thành, dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, đã biến thành một vũ điệu thép của ý chí, một cỗ máy chiến tranh sống động, mạnh mẽ hơn bất kỳ pháo đài nào từng được xây dựng.
***
Cuộc chiến không kéo dài quá lâu. Không thể đối phó với một thành phố không chỉ có khả năng phòng thủ kiên cố mà còn có ý chí và khả năng chiến đấu phi thường, các lực lượng tu sĩ địch cuối cùng đã hoàn toàn vỡ trận. Sự kiêu ngạo ban đầu của chúng đã bị thay thế bằng sự hoảng sợ tột độ. Chúng không còn nhìn thấy một pháo đài tĩnh lặng, mà là một con quái vật bằng đá và thép đang thức tỉnh, mỗi viên gạch đều mang theo ý chí bảo vệ đến cùng cực.
“Rút! Rút lui ngay lập tức! Đây không phải là một thành phố! Đó là một con quái vật!” Thủ lĩnh tu sĩ địch, một lão già với bộ râu bạc phơ và ánh mắt đầy vẻ khinh thường trước đó, giờ đây tái xanh mặt mày, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không thành tiếng. Hắn vội vã ra lệnh, không còn chút khí phách nào của một cường giả. Những tu sĩ còn lại, không cần phải thúc giục, đã bắt đầu bỏ chạy tán loạn, tiếng vũ khí rơi loảng xoảng trên mặt đất, tiếng la hét hoảng lo���n vang vọng khắp ngoại ô. Chúng không còn khao khát linh lực hay sự siêu việt, mà chỉ khao khát được thoát khỏi cơn ác mộng này.
Chiến trường nhanh chóng trở nên vắng lặng, chỉ còn tiếng gió hun hút và tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương còn nằm lại. Mùi khói thuốc súng, máu tanh, bụi đất và một chút hương kim loại mới quyện vào nhau, khắc sâu vào không khí một dấu ấn khó phai.
Thiết Giáp Thành từ từ ngừng chuyển động. Các chi phần kiến trúc đã vươn ra, uốn lượn, giờ dần rút vào vị trí ban đầu. Nhưng không hoàn toàn. Một số chi tiết kiến trúc đã thay đổi vĩnh viễn, mang một vẻ đẹp hùng vĩ và sống động hơn. Các tháp canh giờ đây cao hơn, những đường chạm khắc trên tường thành sắc nét hơn, như thể thành trì đã trải qua một cuộc lột xác, trở nên mạnh mẽ và uy nghi hơn.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ đứng trên tường thành, đôi mắt mở to, vẻ mặt không thể tin được. Hắn đã chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào kỳ vĩ như vậy. “Thành... thành phố sống dậy thật rồi!” Hắn thì thầm, giọng nói pha lẫn sự kinh ngạc, kính sợ và một niềm tự hào không thể tả. Dân cư thành phố, sau khi ban đầu hoảng sợ và ẩn mình, giờ đây đã đổ ra các đường phố, nhìn lên thành trì với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và biết ơn. Nỗi sợ hãi đã tan biến, nhường chỗ cho sự an tâm và một niềm tự hào sâu sắc về nơi họ đang sinh sống.
Tần Mặc nhìn theo bóng lưng những kẻ địch đang bỏ chạy, rồi quay lại nhìn Thiết Giáp Thành, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn cảm nhận được ý chí của Thành Linh, giờ đây không còn là sự kiên định đơn thuần, mà là một sự yên bình và tự hào sâu sắc, như thể nó đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. “Nó đã tìm thấy con đường của mình,” hắn khẽ nói, giọng điệu trầm ấm, vang vọng trong không gian vừa dứt tiếng chiến trận.
Hắn có thể mường tượng ra viễn cảnh: Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm nhận được báo cáo về “Thành Chiến Sống Động” này. Hắn sẽ nhận ra rằng Thiết Giáp Thành không thể bị khuất phục bằng cách cưỡng ép “khai linh” hay tấn công thông thường, mà còn trở thành một minh chứng hùng hồn cho triết lý của Tần Mặc. Điều này chắc chắn sẽ làm tăng sự thù địch và quyết tâm đối phó với Tần Mặc lên một tầm cao mới.
Sự kiện này cũng sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực khác trong Huyền Vực. Một số có thể tò mò tìm hiểu về “con đường cân bằng” của Tần Mặc, trong khi những kẻ khác sẽ tìm cách lợi dụng hoặc sao chép khả năng biến đổi của Thiết Giáp Thành. Nhưng dù thế nào đi nữa, Thiết Giáp Thành, với khả năng tự vệ và tấn công độc đáo của mình, đã trở thành một tiền đồn chiến lược quan trọng và là biểu tượng sống cho con đường cân bằng, thu hút cả đồng minh lẫn kẻ thù đến với liên minh của Tần Mặc.
Tần Mặc cùng Tô Lam, Hắc Phong, Lục Vô Trần và Cổ Kiếm Hồn đứng trên tường thành, quan sát cảnh tượng bình yên dần trở lại. Hắn biết, đây chỉ là một bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến triết lý để định hình lại Huyền Vực, vẫn còn ở phía trước. Nhưng với Thiết Giáp Thành, một thành trì đã tìm thấy ý chí tự thân, một biểu tượng sống cho con đường cân bằng, hắn không còn cảm thấy đơn độc. Hắn cảm nhận được sự vững chãi của đất đá dưới chân, sự kiên định của kim loại trong gió, và niềm hy vọng lớn lao trong trái tim mình. Con đường mà hắn đang đi, tuy gian nan, nhưng chắc chắn là con đường đúng đắn.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.