Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 885: Kinh Hoàng Tàn Quân: Thành Trì Sống Dậy Không Thể Khống Chế

Hơi nóng còn sót lại của chiến trận vẫn chưa tan, quẩn quanh trong gió sớm, mang theo vị tanh nồng của máu, mùi khét của linh lực tàn dư và bụi đất ẩm ướt. Ngoại ô Thiết Giáp Thành giờ đây là một bức tranh hỗn loạn của sự thất bại. Từng tốp tu sĩ, những kẻ vừa phút trước còn hung hăng tuyên bố "khai linh" và "thăng tiên", giờ đây đã biến thành một đám tàn quân hoảng loạn, không còn chút kỷ luật hay ý chí chiến đấu. Chúng tháo chạy tán loạn, không theo một đội hình nào, chỉ còn những tiếng la hét thất thanh và tiếng bước chân dồn dập trên nền đất gồ ghề. Binh khí, bùa chú, pháp bảo quý giá đều bị vứt bỏ ngổn ngang, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai như những mảnh vỡ của kiêu ngạo và ảo vọng. Xác của những kẻ kém may mắn hơn nằm rải rác, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, phản chiếu sự kinh hoàng tột độ trước khi lìa đời.

Thiết Giáp Thành, từ xa nhìn lại, đã trở về với vẻ tĩnh lặng thường thấy, những bức tường thành sừng sững, những tháp canh vươn cao chọc trời. Nhưng đối với những tu sĩ đang tháo chạy, nó không còn là một pháo đài vô tri. Mỗi viên đá, mỗi phiến sắt đều như đang thở, đang nhìn, đang tỏa ra một áp lực vô hình nhưng khủng khiếp, như một sinh vật khổng lồ vừa thức tỉnh sau giấc ngủ ngàn năm và giờ đang dõi theo con mồi. Chúng cảm nhận được ý chí của thành trì, không phải là ý chí khai linh biến thành yêu vật, mà là một ý chí bảo vệ, kiên cường và bất khuất, hòa quyện với từng thớ đất, từng tấc tường.

“Không thể tin được! Nó... nó là một sinh vật! Không phải thành trì!” Một tu sĩ cấp cao, với bộ pháp bào bị xé rách và mái tóc rũ rượi, vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn. Ánh mắt hắn đầy vẻ điên dại khi thốt lên những lời đó. “Chúng ta đã giao chiến với một con quái vật bằng đá và thép! Linh lực vô dụng! Pháp bảo bị nghiền nát!”

Một chỉ huy khác, một lão già gầy gò với ánh mắt lờ đờ, cố gắng tập hợp vài tên lính còn sót lại. Hắn giơ tay ra lệnh, nhưng giọng nói khản đặc vì sợ hãi, chỉ còn là tiếng rít khẽ trong cổ họng. “Rút! Rút lui! Đây không phải là chiến trường chúng ta có thể kiểm soát! Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ tha thứ, nhưng thà chết vì sự trừng phạt còn hơn bị thứ quái dị này nuốt chửng!” Hắn nghiến răng, vẻ mặt tái xanh, hoàn toàn mất hết khí phách của một cường giả. Nhưng những lời đó cũng chỉ là vô ích. Sự hoảng loạn đã lan khắp nơi, biến mỗi tên tu sĩ thành một kẻ chỉ biết tự mình chạy thoát thân.

Và rồi, một làn sóng xung kích vô hình, mang theo ý chí sắt thép của Thiết Giáp Thành Linh, đột ngột lan tỏa. Dù thành trì đã ngừng chuyển động, nhưng những tàn dư linh lực của nó vẫn còn mãnh liệt. Đột nhiên, từ những khe nứt trên mặt đất mà trận chiến đã tạo ra, những phiến đá sắc nhọn vươn lên như những móng vuốt, chặn đứng đường rút của một số tốp tu sĩ. Những tháp canh xa xăm, dù không còn phun lửa hay đá, lại phát ra những luồng linh quang yếu ớt, không gây sát thương nhưng đủ để làm rối loạn tâm trí những kẻ đang sợ hãi. Chúng cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo, hàng vạn bàn tay đá đang vươn ra níu kéo. Cơn ác mộng của "Thành Chiến Sống Động" vẫn ám ảnh tâm trí chúng.

Và trong khoảnh khắc đó, một bóng đen sắc bén lướt qua như tia chớp. Đó là Cổ Kiếm Hồn, trong hình thái bán thực thể, thân kiếm phát ra ánh sáng lam nhạt. Hắn không nói một lời, chỉ dùng kiếm ý thuần túy của mình để cắt đứt đường lui của những kẻ muốn bỏ chạy quá xa, buộc chúng phải quay lại đối mặt với sự trừng phạt của thành trì hoặc bị bắt giữ bởi các chiến binh của Long Hổ đang truy đuổi theo sau. “Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định,” tiếng Cổ Kiếm Hồn vang vọng trong tâm trí của Tần Mặc, không mang theo sự phán xét, mà là một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. Ý chí kiên định của Thiết Giáp Thành, được Tần Mặc khơi dậy, giờ đây đã trở thành lưỡi kiếm vô hình cắt đứt mọi hy vọng đào thoát của kẻ thù. Dưới sự phối hợp nhịp nhàng giữa thành trì và liên minh Tần Mặc, tàn quân địch cuối cùng cũng bị áp đảo hoàn toàn, bị bắt giữ hoặc bị buộc phải tháo chạy vào sâu trong những khu rừng hoang vu, mang theo nỗi kinh hoàng tột độ về một pháo đài đã vượt qua mọi định nghĩa.

***

Khi ánh dương đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả xuống trần gian, mang theo sự ấm áp xua đi cái lạnh lẽo còn vương của màn đêm, Cầu Đá Vọng Cảnh lại một lần nữa trở thành nơi tụ họp của những tâm hồn đã chứng kiến sự kỳ diệu. Gió mát thổi qua khe núi, mang theo hương đá ẩm ướt và mùi cỏ dại mọc hoang, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn vừa mới diễn ra. Tần Mặc đứng trên lan can đá cổ kính, đôi mắt đen láy dõi xuống Thiết Giáp Thành bên dưới. Thành phố đã trở lại vẻ ngoài tĩnh lặng, bình yên như chưa từng có bất kỳ cuộc giao tranh nào. Nhưng Tần Mặc biết, và tất cả những ai có mặt ở đây đều biết, rằng n�� đã thay đổi. Mỗi viên gạch, mỗi ngọn tháp, mỗi con đường đều toát ra một khí chất hoàn toàn khác biệt: sống động, kiên định và đầy ý chí, như một trái tim khổng lồ đang đập đều đặn, mạnh mẽ.

Bên cạnh hắn, Tô Lam thở dài một hơi, giọng nói pha lẫn sự kinh ngạc và ngưỡng mộ. “Ta chưa từng thấy một thành trì nào có thể làm được như vậy... Nó đã thực sự sống dậy, nhưng không hề thoát ly bản chất của chính nó. Không khai linh, không biến thành yêu vật, chỉ là... một pháo đài, nhưng một pháo đài sống.” Nàng đưa tay chạm nhẹ vào phiến đá lạnh lẽo của cầu, cảm nhận được sự vững chãi, kiên cường của nó.

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, mái tóc điểm bạc, đứng tựa vào bức tường đá, ánh mắt trầm ngâm nhìn xa xăm. “Đây là một con đường mà không ai trong giới tu luyện từng dám nghĩ tới. Từ ngàn xưa, chúng ta chỉ biết một con đường duy nhất: thoát ly bản chất, khai linh, thăng tiên. Nhưng ngươi, Tần Mặc, ngươi đã mở ra một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà vạn vật có thể mạnh mẽ mà không cần phải từ bỏ chính mình.” Giọng hắn yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều mang theo một trọng lượng khó tả, một niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm trong tâm hồn đã quá mệt mỏi với con đường tu luyện cũ kỹ.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác nhưng cũng ánh lên sự hài lòng. Thỉnh thoảng, nó khẽ gầm gừ, như thể đang phụ họa với những suy nghĩ của chủ nhân, hoặc đơn giản là thể hiện sự trung thành tuyệt đối của mình.

Tần Mặc khẽ vuốt bức tường đá bên cạnh, cảm nhận được nhịp đập của Thiết Giáp Thành Linh. Không phải là một nhịp đập hữu hình, mà là một cảm giác ấm áp, một ý chí kiên định và sâu sắc truyền qua đầu ngón tay hắn. “Nó chỉ là chính nó,” hắn khẽ nói, giọng điệu trầm ấm, vang vọng trong không gian. “Theo cách mạnh mẽ nhất có thể. Mọi vật đều có quyền đó. Quyền được là chính mình, được giữ gìn bản chất, nhưng vẫn đủ sức mạnh để bảo vệ những gì mình trân quý.” Hắn ngẩng đầu nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển. “Con đường cân bằng không phải là một sự thỏa hiệp, mà là một sự lựa chọn. Lựa chọn để mạnh mẽ mà không cần phải đánh mất linh hồn.”

Ngay lúc đó, Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá xuất hiện, bước chân vội vã nhưng đầy sự kính phục. Thủ Vệ trưởng, dù thân hình vạm vỡ, giờ đây lại mang vẻ mặt nhẹ nhõm và tự hào. “Tần Mặc đại nhân, thành phố đã hoàn toàn ổn định. Tàn quân địch đã bị dọn dẹp, những kẻ bị bắt đã bị giam giữ. Dân cư đang bắt đầu quay trở lại cuộc sống thường nhật, nhưng mọi thứ... đã khác rồi.” Hắn ngừng lại, nhìn Thiết Giáp Thành với ánh mắt đầy thán phục. “Họ nhìn thành phố với một sự tôn kính mới. Nó không còn chỉ là một nơi trú ẩn, mà là một người bảo vệ, một thực thể sống, một phần của chính họ.”

Thiết Giáp Phụ Tá, tay vẫn cầm bản đồ và sổ sách, gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, thưa đại nhân. Chúng tôi đã bắt đầu tổ chức việc dọn dẹp và tái thiết nội thành. Nhưng kỳ lạ thay, nhiều nơi hư hại lại tự động được sửa chữa. Những vết nứt nhỏ trên tường, những phiến đá lung lay... chúng như có sinh mệnh, tự động hàn gắn lại.” Hắn không giấu nổi vẻ ngỡ ngàng.

Tần Mặc mỉm cười. Hắn hiểu, đó là ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Nó đang tự điều chỉnh, tự củng cố, không cần đến linh lực hay sự can thiệp từ bên ngoài. Nó đang học cách là chính mình, mạnh mẽ và tự chủ. “Hãy để thành phố tự do phát triển,” Tần Mặc nói. “Hãy để nó tự lựa chọn hình thái và cách thức tồn tại của mình. Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ sự lựa chọn đó, và bảo vệ những người dân đã tin tưởng vào nó.” Hắn nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi. “Chiến thắng này chỉ là khởi đầu. Thế giới Huyền Vực sẽ sớm nhận ra rằng, có một con đường khác, một con đường mà vạn vật có thể thăng hoa mà không cần phải quên đi bản chất của mình.”

***

Cùng lúc đó, tại Thiên Cung hùng vĩ, nơi mây trắng bao phủ quanh những đỉnh tháp vàng son, và nắng vàng rực rỡ chiếu xuống nhưng không mang theo chút hơi ấm nào, một bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Thiên Diệu Tôn Giả ngồi trên ngai vàng lộng lẫy, thân hình thanh lịch và cao ráo toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn. Ánh mắt xanh thẳm của hắn vẫn bình thản như mặt hồ băng, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa giận dữ và bất ngờ đang bùng cháy dữ dội.

Trước ngai vàng, một tu sĩ cấp cao đang quỳ gối run rẩy, đầu cúi sát đất, giọng nói lắp bắp báo cáo về thảm bại tại Thiết Giáp Thành. Hắn là một trong số ít những kẻ may mắn trốn thoát khỏi cơn ác mộng đó, mang theo nỗi kinh hoàng khắc sâu trong tâm trí. “Bẩm Tôn Giả, Thiết Giáp Thành... nó không còn là một vật vô tri. Nó biến hình, tự di chuyển, tấn công... như một sinh vật sống khổng lồ. Chúng thần... không thể kiểm soát, không thể chiến đấu! Chúng thần đã thất bại thảm hại, cầu xin Tôn Giả giáng tội!”

Sự im lặng trong Thiên Cung kéo dài như vô tận, chỉ có tiếng gió rít qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo và tiếng chuông gió xa xăm vang vọng. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn không nhúc nhích, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào hư vô. Hắn đã nghe quá nhiều báo cáo về những chiến dịch thất bại, nhưng chưa bao giờ có báo cáo nào kỳ lạ và khó tin đến vậy.

Cuối cùng, hắn cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp, khiến cả không gian như run rẩy. “Ngươi nói nó ‘sống dậy’ ư? Không phải khai linh, mà là... ‘sống dậy’ theo một cách khác?” Mỗi từ hắn thốt ra đều được nhấn nhá, như thể hắn đang cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí. “Tần Mặc... hắn đã làm gì? Hắn đã làm gì để một thành trì vô tri có thể biến thành một chiến trường sống động, có ý chí, có khả năng tự vệ và tấn công đến mức khiến các tinh binh của ta phải tháo chạy?”

Trong lòng Thiên Diệu Tôn Giả, một cuộc xung đột dữ dội đang diễn ra. Hắn đã luôn tin vào con đường thăng tiên cực đoan, vào việc khai linh vạn vật để chúng đạt đến đỉnh cao của sự tồn tại. Đó là giáo lý đã được truyền bá hàng ngàn năm, là nền tảng cho quyền lực và tín ngưỡng của hắn. Nhưng giờ đây, Tần Mặc, một thiếu niên đến từ Vô Tính Thành phế địa, lại đang chứng minh một điều hoàn toàn ngược lại. Một vật không khai linh mà lại mạnh hơn cả khi khai linh? Con đường của hắn... phải chăng là một mối đe dọa lớn hơn ta tưởng? Không chỉ là một kẻ cản đường, mà là một kẻ có khả năng làm lung lay cả nền móng triết lý của Thiên Vực?

Ánh mắt xanh thẳm của Thiên Diệu Tôn Giả lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Hắn đã đánh giá thấp Tần Mặc. Hắn đã coi thường cái gọi là "con đường cân bằng". Nhưng giờ đây, Thiết Giáp Thành đã trở thành một biểu tượng sống động, một minh chứng hùng hồn cho triết lý đó. Nếu để Tần Mặc tiếp tục, nếu để ý tưởng đó lan truyền, thì không chỉ quyền lực của hắn, mà cả trật tự của toàn bộ Huyền Vực sẽ bị đảo lộn.

“Đứng dậy,” Thiên Diệu Tôn Giả ra lệnh, giọng nói giờ đây đã trở nên lạnh lẽo và quyết đoán hơn. “Thu thập mọi thông tin về Tần Mặc. Mọi thứ. Từ xuất thân, năng lực, đến những kẻ đồng hành và những nơi hắn đã đi qua. Đặc biệt là cách hắn ‘giao tiếp’ với vạn vật, cách hắn ‘khơi dậy ý chí’ của chúng mà không cần đến khai linh. Cả cách thức mà Thiết Giáp Thành đã biến đổi. Ta muốn biết tất cả.”

Hắn khẽ nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh mắt xanh biếc giờ đây không còn sự giận dữ hay bất ngờ, mà thay vào đó là sự tập trung đáng sợ của một kẻ thống trị đang đối mặt với mối đe dọa lớn nhất từ trước đến nay. Kế hoạch cũ đã thất bại. Giờ đây, hắn cần một kế hoạch mới, phức tạp hơn, tàn độc hơn, để đối phó với một kẻ thù không chỉ thách thức sức mạnh, mà còn thách thức cả niềm tin cốt lõi của hắn. Tần Mặc, và con đường cân bằng của hắn, đã chính thức trở thành mối đe dọa hàng đầu đối với Thiên Diệu Tôn Giả. Và hắn, Thiên Diệu Tôn Giả, sẽ không để điều đó xảy ra.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free