Vạn vật không lên tiên - Chương 886: Gọng Kìm Thép: Đòn Quyết Định Từ Thành Trì Sống
Trên đỉnh Cầu Đá Vọng Cảnh, nơi từng là điểm tựa cho những lời thề nguyện và khát vọng bình yên của cư dân Vô Tính Thành, giờ đây Tần Mặc đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm đã rút ra khỏi vỏ. Ánh bình minh đầu ngày rực rỡ trải vàng trên những gờ đá chạm khắc hoa văn cổ xưa, nhuộm đỏ đôi mắt sâu thẳm của hắn. Gió mạnh rít qua lan can đá, mang theo hơi sương lạnh lẽo từ vực sâu hun hút bên dưới, phả vào khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc, khiến mái tóc đen nhánh của hắn khẽ bay trong gió. Hắn không nói, chỉ lặng lẽ cảm nhận, lắng nghe. Không phải bằng tai, mà bằng thứ năng lực dị thường đã trở thành một phần bản năng: "ý chí tồn tại" của vạn vật.
Dưới chân thành, chiến trường hoang tàn trải dài, nhuốm màu xám xịt của tro bụi và máu loang lổ. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, hoảng sợ tột độ từ đám tàn quân địch đang tháo chạy. Ý chí của chúng giờ đây chỉ còn là một dòng chảy của sự tuyệt vọng, một khát khao duy nhất: thoát khỏi nơi địa ngục này. Bên cạnh hắn, Tô Lam đứng vững vàng, thanh kiếm cổ bên hông như một phần kéo dài của cánh tay nàng. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, tóc buộc cao gọn gàng, ánh mắt phượng sắc bén quét qua chiến trường, toát lên vẻ kiên định đến cùng cực. Hắc Phong, sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục bên chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nheo lại, sẵn sàng phóng đi bất cứ lúc nào. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, ôm chặt quyền trượng, ánh mắt đục ngầu giờ đây ánh lên tia sáng của một mục đích mới. Cổ Kiếm Hồn, dưới dạng một luồng linh khí lấp lánh quanh chuôi kiếm của Tô Lam, phát ra tiếng ngân nga trầm thấp, như một sự chờ đợi đầy háo hức.
Tần Mặc khẽ thở ra, làn hơi trắng xóa tan vào không khí lạnh. Hắn đã dành cả đêm để cảm hóa và điều chỉnh ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, giúp nó bình ổn lại sau trận chiến dữ dội. Giờ đây, Thành Linh không còn là một cỗ máy chiến tranh cuồng loạn, mà là một thực thể hùng vĩ, ý thức rõ ràng về vai trò của mình. Nó đã chọn con đường bảo vệ, chọn con đường cân bằng, và sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ lựa chọn ấy. Việc ép nó tham gia chiến đấu có đi ngược lại nguyên tắc của hắn không? Tần Mặc từng tự vấn. Nhưng không, hắn hiểu rằng, đây không phải là ép buộc, mà là sự lựa chọn của chính Thành Linh, một sự lựa chọn được thực hiện trong sự thấu hiểu bản chất của nó – một pháo đài được xây dựng để bảo vệ. Và bảo vệ, đôi khi, cần đến sự tấn công quyết đoán.
“Quân địch đã mất ý chí chiến đấu,” Tần Mặc cất lời, giọng trầm ổn như tiếng suối chảy dưới vực sâu, nhưng mỗi từ đều mang theo m��t sức nặng khó tả. “Đây là lúc kết thúc cuộc xâm lược này, không để lại bất kỳ mầm mống họa hoạn nào. Thành Linh, ngươi có thể phối hợp, tạo thành một gọng kìm không?”
Hắn đặt lòng bàn tay lên lan can đá lạnh lẽo. Ngay lập tức, một rung động nhẹ nhàng, nhưng vô cùng kiên định truyền qua lòng bàn tay hắn, lan tỏa khắp cơ thể. Đó là lời đáp của Thiết Giáp Thành Linh, một lời khẳng định không cần ngôn ngữ, chỉ bằng ý chí thuần túy. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để xua đi một phần vẻ trầm tư cố hữu.
“Rõ!” Tô Lam đáp, giọng nàng vang lên dứt khoát, ánh mắt kiên nghị. Nàng đã quen với cách giao tiếp độc đáo của Tần Mặc với vạn vật, và tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của hắn. Cổ Kiếm Hồn bên hông nàng lại ngân nga một tiếng nữa, như một lời cổ vũ.
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ giờ đây mang một vẻ quyết tâm lạ thường. “Chúng ta sẽ không để chúng chạy thoát. Để con đường cân bằng này được khắc sâu vào tâm trí của những kẻ dám xâm phạm.” Mỗi lời nói của lão, dù vẫn mang chút u sầu cố hữu, lại ẩn chứa một sức mạnh mới, một niềm tin đã tìm thấy.
Hắc Phong, không đợi Tần Mặc ra hiệu, đã gầm nhẹ một tiếng, thân hình đen tuyền như một mũi tên xé gió, lao vút xuống triền dốc. Tốc độ kinh hồn của nó khiến không khí phía sau nó như bị xé toạc, chỉ để lại một vệt mờ ảo trong ánh nắng sớm.
Tần Mặc khẽ vung tay ra hiệu, một động tác đơn giản nhưng chất chứa uy lực của một vị chỉ huy tối cao. “Đi đi. Hãy cho chúng thấy, một vật, khi thực sự sống dậy, đáng sợ đến mức nào.”
Tô Lam và Lục Vô Trần nhanh chóng di chuyển theo đội hình đã định, phối hợp ăn ý như những bánh răng của một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo. Lục Vô Trần đi trước, quyền trượng điểm xuống đất, những luồng linh lực nguyên tố mờ ảo bắt đầu quấn quanh lão. Tô Lam theo sau, thanh kiếm cổ rung động trong tay, ánh mắt nàng như đã khóa chặt mục tiêu. Trận chiến quyết định, để xóa sổ hoàn toàn mối đe dọa, đã bắt đầu.
***
Ngoại ô Thiết Giáp Thành, giờ đây là một cảnh tượng hỗn loạn và tuyệt vọng. Các tàn quân tu sĩ, sau thất bại thảm hại đêm qua, đang cố gắng tháo chạy trong vô vọng. Quân phục rách nát, khuôn mặt tái mét vì kinh hoàng và kiệt sức, chúng chen chúc nhau trên những ngọn đồi thoai thoải và đồng bằng rộng lớn, chỉ mong thoát khỏi cái thành trì quỷ dị này. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm dồn dập của những kẻ đang cố gắng tự vệ, tiếng rên rỉ của những người bị thương hòa lẫn vào tiếng gió rít qua tai chúng. Mùi bụi đất khô khan và máu tanh nhẹ đã nhuốm vào không khí, báo hiệu một kết cục bi thảm.
Bỗng nhiên, mặt đất dưới chân chúng rung chuyển dữ dội. Không phải một cơn địa chấn, mà là một sự dịch chuyển có ý thức. Những bức tường thành phụ, vốn dĩ chỉ là những gò đất đá vô tri, bất ngờ trồi lên từ lòng đất, như những con quái vật đá khổng lồ đang thức giấc. Những ụ đá dịch chuyển, xếp chồng lên nhau một cách kỳ lạ, tạo thành các hành lang hẹp và những bẫy chết người, chia cắt đội hình địch thành từng mảnh nhỏ. Chúng bị dồn vào những kho��ng không gian chật hẹp, không thể tiến, không thể lùi. Tiếng kêu la 'Không thể nào! Thành này còn sống! Nó đang trói buộc chúng ta!' vang lên đầy kinh hoàng.
Từ phía sau, một bóng đen khổng lồ lao tới như một cơn lốc. Đó là Hắc Phong, với tốc độ kinh hồn, nó vồ vập tấn công vào những nhóm tu sĩ đang hoảng loạn. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự khát máu, những tiếng gầm uy dũng xé toạc không gian, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng. Móng vuốt sắc nhọn của nó càn quét, những cú vồ của nó mạnh mẽ đến mức có thể xé xác bất kỳ kẻ nào ngáng đường. Quân địch chỉ biết tháo chạy, nhưng những bức tường đá đang di chuyển của Thiết Giáp Thành Linh đã khóa chặt mọi lối thoát.
Từ một bên sườn, Tô Lam dẫn theo một đội quân tinh nhuệ, những tu sĩ đã được Tần Mặc cảm hóa và củng cố ý chí. Kiếm khí của nàng sắc bén như sóng, mỗi nhát chém đều chính xác và hiệu quả, không thừa một chút lực nào. Nàng không nói nhiều, chỉ tập trung vào hành động, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán. Cổ Kiếm Hồn, do Tô Lam điều khiển, hóa thành một luồng sáng chói lọi, lao vun vút giữa đội hình địch, xuyên thủng mọi phòng tuyến yếu ớt. Tiếng kiếm ngân sắc lạnh như tiếng tử thần gọi tên, không cho kẻ địch bất kỳ cơ hội phản kháng nào.
“Không để sót một ai!” Tô Lam ra lệnh, giọng nàng vang lên giữa tiếng hỗn loạn, rõ ràng và đầy uy lực, như một bản án đã tuyên.
Cùng lúc đó, Lục Vô Trần ở một bên khác, quyền trượng của lão điểm xuống đất liên tục. Những luồng pháp thuật nguyên tố như những sợi xích vô hình, quấn lấy chân kẻ địch, làm chậm bước chân chúng, cô lập chúng thành từng nhóm nhỏ. Lão không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi, thay vào đó là sự tập trung cao độ, vận dụng linh hồn thức tỉnh của mình để kiểm soát sức mạnh nguyên tố một cách thuần thục. "Trói buộc chúng!" Lục Vô Trần trầm giọng, mỗi lời nói đều mang theo sức mạnh của ý chí.
Thiết Giáp Thành Linh, dưới sự dẫn dắt ý chí của Tần Mặc, không chỉ dựng lên những bức tường, mà còn biến vùng đất thành một chiến trường sống. Những tảng đá khổng lồ tự động lật úp, tạo thành những hố sâu bất ngờ. Những dòng suối cạn bỗng trào dâng, biến thành những vũng lầy lội, nuốt chửng những kẻ xấu số. Tiếng đá dịch chuyển kèn kẹt, tiếng kim loại va đập leng keng, như một bản nhạc ma quái của sự hủy diệt, nghiền nát ý chí cuối cùng của quân xâm lược. Chúng bị dồn vào "gọng kìm" đang khép chặt, không lối thoát, không hy vọng. Từ những kẻ tu sĩ cao ngạo muốn khai linh vạn vật để chúng "thăng tiên", giờ đây chúng lại bị chính một "vật" đã tìm lại bản chất của mình nuốt chửng. Sự mỉa mai này khắc sâu vào tâm trí những kẻ còn sống sót, trở thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng.
Hàng trăm tu sĩ địch bị dồn vào tuyệt lộ, ánh mắt đầy hoảng loạn. Chúng nhận ra rằng, đối thủ của chúng không phải là Tần Mặc hay liên minh của hắn, mà là cả một thành trì sống động, một thực thể khổng lồ có ý chí và sức mạnh không thể tưởng tượng được. Chúng không chiến đấu với con người, mà chiến đấu với một định nghĩa mới về sự tồn tại. Một định nghĩa mà chúng chưa bao giờ dám nghĩ tới, và giờ ��ây, nó đang nghiền nát chúng.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời trong xanh, chiến trường ngoại ô Thiết Giáp Thành đã hoàn toàn trở lại vẻ tĩnh lặng. Những cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất và chút sắt phảng phất, nhưng không còn mùi máu tanh nồng nặc hay tiếng la hét thảm thiết. Quân địch đã bị đánh tan tác hoàn toàn. Số ít còn lại đã đầu hàng trong tuyệt vọng, hoặc chạy trốn xa đến mức không thể nhìn thấy bóng dáng. Thiết Giáp Thành Linh, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đang dần thu hồi các cấu trúc chiến đấu. Những bức tường đá khổng lồ chầm chậm chìm xuống lòng đất, những ụ đá dịch chuyển về vị trí cũ, trả lại vẻ bề ngoài vững chãi, im lìm của một pháo đài cổ xưa. Nhưng giờ đây, mỗi viên gạch, mỗi ngọn tháp đều thấm đẫm một ý chí mạnh mẽ và kiên định, không còn là vô tri.
Trên tường thành, Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần, và Thủ Vệ trưởng Long Hổ đứng quan sát. Chiến thắng đã được xác lập một cách dứt khoát. Long Hổ, thân hình cao lớn v���m vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị giờ đây ánh lên vẻ kinh ngạc và tự hào xen lẫn. Vết sẹo trên má hắn như càng thêm rõ nét trong ánh chiều tà.
“Chúng ta đã thắng, Tần Mặc!” Thủ Vệ trưởng Long Hổ thốt lên, giọng hắn vẫn còn nguyên sự phấn khích và niềm tin khó tả. Hắn đặt tay lên tường thành, cảm nhận sự vững chãi của nó. “Thành Linh… nó thật sự sống dậy! Một sức mạnh không thể tin được!”
Tần Mặc khẽ gật đầu, đặt lòng bàn tay lên tường thành. Hắn cảm nhận được ý chí bình ổn của Thành Linh, một sự tĩnh lặng sâu sắc sau cơn bão, nhưng ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng không gì sánh bằng. “Đây chỉ là khởi đầu, Thủ Vệ trưởng,” hắn đáp, giọng trầm ấm. “Nhưng nó là một khởi đầu vững chắc. Một minh chứng cho con đường mà chúng ta đã chọn.” Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, như một lời kết cho một ngày đầy biến động và cũng là một lời hứa hẹn cho những gì sắp tới.
Tô Lam siết nhẹ chuôi kiếm, ánh mắt vẫn sắc bén nhưng đã bớt đi phần nào căng thẳng. “Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không thể bỏ qua chuyện này. Hắn đã đánh giá thấp chúng ta, đánh giá thấp cả Thành Linh.” Nàng biết, trận chiến này chỉ là khởi đầu cho một cuộc đối đầu lớn hơn nhiều.
Tần Mặc quay lại nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu. “Hắn sẽ không. Và chúng ta sẽ sẵn sàng.” Lời nói của hắn không mang tính khoe khoang hay thách thức, mà là một sự khẳng định chắc nịch, một lời hứa hẹn. Chiến thắng này không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là một chiến thắng về tư tưởng, về con đường 'cân bằng bản chất'. Sự tàn khốc và hiệu quả của đòn gọng kìm này sẽ khiến Thiên Diệu Tôn Giả nhận ra Tần Mặc không chỉ là một đối thủ tư tưởng mà còn là một chiến lược gia đáng gờm, thúc đẩy hắn chuẩn bị những kế hoạch đối phó lớn hơn. Khả năng biến đổi và phối hợp của Thiết Giáp Thành Linh sẽ trở thành một hình mẫu và nguồn cảm hứng cho các 'vật' khác trong Huyền Vực, đồng thời cũng là một mối đe dọa mới đối với các thế lực tu sĩ truyền thống.
Lục Vô Trần khẽ thở dài, nhưng không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự giải thoát. “Hy vọng, chúng ta đã gieo mầm hy vọng vào mảnh đất này, Tần Mặc.”
Liên minh của Tần Mặc đã trở nên gắn kết và mạnh mẽ hơn sau chiến thắng này, không chỉ bởi sức mạnh quân sự, mà bởi sự đồng lòng trong triết lý. Họ đã chứng minh rằng, vạn vật có thể mạnh mẽ mà không cần phải thoát ly bản chất, rằng có một con đường khác ngoài con đường "thăng tiên" cực đoan. Và giờ đây, họ đã sẵn sàng đối mặt với những thách thức phức tạp hơn từ các thế lực khác trong Huyền Vực, không chỉ riêng Thiên Diệu Tôn Giả.
Tần Mặc ngước nhìn bầu trời đêm đang dần bao trùm, những vì sao bắt đầu lấp lánh như những con mắt của Huyền Vực đang dõi theo. Hắn biết, một chương mới đã mở ra, và con đường phía trước còn dài, đầy chông gai, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có ý chí của vạn vật đồng hành, có niềm tin vào con đường mà mình đã chọn.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.