Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 940: Bóng Tối Phù Vân: Giác Ngộ Của Mộ Dung Tĩnh

Nàng sẽ không còn là một quân cờ trong tay Thiên Diệu Tôn Giả.

***

Sương mai còn vương trên những cành cây cháy sém, nhuộm một màu xám xịt lên cả vùng đất Phù Vân Tông rộng lớn. Mộ Dung Tĩnh, trong bộ y phục vải thô giản dị, mái tóc đen mượt được giấu kín dưới lớp mũ rộng vành, lặng lẽ lướt đi giữa những tàn tích đổ nát. Gió lạnh luồn qua những bức tường đổ vỡ, mang theo mùi khói ám ảnh, mùi máu tanh và mùi đất cháy sém, một thứ mùi hỗn tạp của sự tận diệt và tuyệt vọng. Từng bước chân của nàng đều cẩn trọng, nhẹ bẫng, như sợ làm kinh động đến sự im lặng ghê rợn đang bao trùm nơi đây.

Nơi từng là những mái nhà ngói đỏ tươi, những con đường lát đá sạch sẽ, giờ chỉ còn là những đống gạch vụn đen kịt, những cột khói mỏng manh vẫn bốc lên từ những mảnh gỗ còn âm ỉ. Xác người nằm la liệt, có người ôm chặt con nhỏ, có người tay vẫn còn nắm giữ một nông cụ đơn sơ, gương mặt họ đông cứng trong nỗi kinh hoàng vô hạn. Mộ Dung Tĩnh tránh đi những hình hài bất động ấy, song mỗi một ánh nhìn vô hồn đều như một nhát dao cứa vào tâm can nàng. Nàng từng đi qua nhiều chiến trường, từng chứng kiến sự tàn khốc của nhân gian, nhưng đây không phải là chiến tranh. Đây là một cuộc thảm sát, một sự thanh trừng lạnh lùng và vô nhân đạo, được nhân danh một lý tưởng vĩ đại.

Những gì nàng thấy hoàn toàn khác xa với những bản báo cáo được tô vẽ lộng lẫy từ Hoàng Thành Thiên Long, nơi Thiên Diệu Tôn Giả vẫn cao giọng tuyên bố về "thanh lọc tà linh", về "sự tiến hóa cần thiết cho Huyền Vực". Khí tức của sự sống đã gần như bị rút cạn khỏi vùng đất này. Đến cả những loài côn trùng nhỏ bé nhất, những ngọn cỏ dại kiên cường nhất cũng không còn tìm thấy dấu vết. Nàng cảm nhận được sự trống rỗng, sự mất mát không thể bù đắp, một lỗ hổng lớn trong mạch linh khí của cả Huyền Vực.

"Đây là 'thanh lọc' sao? Đây là 'tiến hóa' sao?" Nàng lẩm bẩm trong cõi lòng, giọng nói khô khốc đến lạ. Từng từ ngữ của Thiên Diệu Tôn Giả, từng lời răn dạy về con đường thăng tiên vĩ đại, giờ đây vang vọng trong tâm trí nàng như những tiếng cười cợt nhạo báng. Nàng siết chặt đôi bàn tay dưới lớp áo choàng, móng tay cắm sâu vào da thịt. Sự kinh hoàng và đau đớn dâng lên tột độ, xen lẫn với một nỗi hổ thẹn sâu sắc. Nàng, Mộ Dung Tĩnh, từng là một trong những kẻ tin tưởng cuồng nhiệt nhất vào lý tưởng đó, từng là một phần của guồng máy tàn bạo này. Nàng đã từng đứng về phía những kẻ đã gây ra tội ác không thể dung thứ này. Từng đợt chấn động nội tâm dữ dội, như những cơn địa chấn vô hình, đang xé nát những niềm tin cố hữu của nàng, để lộ ra những vết nứt sâu hoắm trong tâm hồn tưởng chừng như kiên cố.

Nàng di chuyển cẩn trọng, né tránh những tàn dư của quân lính vẫn còn lảng vảng, những kẻ đang tận hưởng chiến thắng ghê tởm của mình bằng những tiếng cười khẩy và những lời lẽ thô tục. Một vài tên binh sĩ đang lục lọi trong đống đổ nát, tìm kiếm những vật phẩm có giá trị hoặc những thứ mà chúng cho là "bằng chứng phản nghịch". Ánh mắt chúng đầy tham lam và tàn nhẫn, không chút nhân tính. Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Nàng đã từng tin rằng mình đang chiến đấu vì một mục đích cao cả, vì sự phát triển của Huyền Vực. Nhưng những gì nàng chứng kiến hôm nay đã hoàn toàn phá vỡ ảo tưởng đó. Những kẻ này không phải là người bảo vệ trật tự, chúng là những kẻ hủy diệt. Chúng không phải là sứ giả của sự tiến hóa, chúng là những đồ tể.

Mây mù vẫn giăng mắc, không để một tia nắng nào xuyên qua, khiến cảnh tượng càng thêm phần thê lương. Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ đến từ cơn gió buốt giá, mà còn từ sâu thẳm trong linh hồn nàng. Sự lạnh lẽo của một niềm tin sụp đổ, sự lạnh lẽo của một chân lý bị bóp méo, và sự lạnh lẽo của một trái tim đang dần hóa đá trước sự tàn bạo của thế gian. Nàng đã từng thề nguyện trung thành với Thiên Diệu Tôn Giả, coi hắn như một vị thần dẫn lối. Nhưng giờ đây, trong đống tro tàn này, nàng chỉ thấy hình ảnh một kẻ bạo chúa, một kẻ điên cuồng đang đạp đổ mọi thứ để đạt được mục đích của riêng mình. Và nàng, Mộ Dung Tĩnh, sẽ không bao giờ có thể quay lại là chính mình của ngày hôm qua. Con đường nàng sẽ đi, từ giờ trở đi, sẽ là con đường của sự chuộc lỗi, của sự tìm kiếm chân lý, và của sự phản kháng.

***

Ẩn mình trong một góc khuất của một ngôi làng nhỏ lân cận Phù Vân Tông, nơi cũng b��� tàn phá không kém, Mộ Dung Tĩnh nín thở quan sát. Tiếng khóc than yếu ớt, lẫn trong tiếng gió rít qua những mái nhà đổ nát, như những linh hồn oan khuất đang gào thét. Mùi khói, mùi tanh của sự hủy diệt vẫn còn vương vấn, nặng nề đến nghẹt thở. Cả ngôi làng chìm trong một bầu không khí tuyệt vọng, u ám đến tê dại. Không một tia nắng nào có thể xuyên qua lớp mây dày đặc, càng khiến cảnh vật thêm phần ảm đạm.

Một vài người dân sống sót, thân tàn ma dại, đang cố gắng chôn cất người thân. Họ đào những huyệt mộ nông choẹt trên nền đất cứng, không bia mộ, không nghi thức, chỉ có những giọt nước mắt cạn khô và những tiếng thở dài nặng trĩu. Một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng rạp, ôm lấy một đứa cháu nhỏ đã lạnh cóng, khuôn mặt nhăn nheo ướt đẫm nước mắt, nhưng không thể cất thành tiếng khóc. Nỗi đau đã vượt quá giới hạn của âm thanh. Mộ Dung Tĩnh cảm thấy cổ họng mình nghẹn ứ, trái tim như bị bóp nghẹt.

Nàng nhìn thấy một Linh Thú Bị Bỏ Rơi nằm thoi thóp trong vũng máu gần đó. Nó từng là một con thú nhỏ bé, hiền lành, được người dân nơi đây yêu quý. Giờ đây, thân hình nó biến dạng đến mức khó nhận ra, những vết thương sâu hoắm lộ ra xương cốt. Ánh mắt nó, dù đã mờ đục vì đau đớn và sợ hãi, vẫn ánh lên một sự tuyệt vọng cùng cực, một tiếng kêu cầu được giải thoát khỏi kiếp sống đầy thống khổ này.

Mộ Dung Tĩnh cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của nó, một luồng sóng đau đớn và ai oán không ngừng va đập vào tâm trí nàng. Đó không phải là sự yếu ớt, đó là sự kiệt quệ của một sinh linh bị tước đoạt bản chất, bị ép buộc phải biến đổi theo một con đường không thuộc về nó. "Khốn khổ... Buông tha cho ta... Hãy để ta... trở về..." Những tiếng rên rỉ vô hình ấy như xuyên thấu qua mọi lớp phòng vệ của Mộ Dung Tĩnh. Nàng nắm chặt tay đến trắng bệch, nỗi kinh hoàng và sự căm phẫn dâng lên cuồn cuộn.

Trong một khoảnh khắc vô thức, một luồng linh lực mỏng manh, dịu nhẹ từ nàng tuôn ra, bao bọc lấy Linh Thú Bị Bỏ Rơi. Không phải để chữa trị, mà chỉ để trấn an, để mang lại một chút bình yên cuối cùng cho sinh linh tội nghiệp ấy. Linh thú dường như cảm nhận được, ánh mắt nó dịu lại đôi chút, tiếng rên rỉ yếu ớt dần tắt hẳn, rồi nó trút hơi thở cuối cùng, mang theo ước nguyện được trở về với hư vô.

Những lời thì thầm yếu ớt từ những người dân sống sót lọt vào tai nàng, như những âm thanh thoát ra từ vực sâu tuyệt vọng.

"Thiên Diệu Tôn Giả... hắn là ác quỷ!" Một người đàn ông gầy gò, đôi mắt trũng sâu, thì thầm với người bên cạnh.

"Hắn đã tước đoạt mọi thứ... Tước đoạt cả sinh mạng, cả ý chí của vạn vật..." Một người phụ nữ trẻ, gương mặt lem luốc nước mắt, nức nở.

"Chỉ có lời của Tần Mặc mới đúng... Vạn vật đều có quyền là chính nó... Không ai có quyền ép buộc..." Lời nói đó, dù yếu ớt, lại mang một sức nặng ghê gớm. Nó như một tia sáng le lói xuyên qua màn đêm u tối, gieo vào lòng Mộ Dung Tĩnh một hạt giống hy vọng.

Nàng nhớ lại những lời Thiên Diệu Tôn Giả từng nói, rằng những kẻ tin vào Tần Mặc là "tà ma ngoại đạo", là "chống lại thiên đạo". Nhưng những gì nàng thấy ở đây là "thiên đạo" của Thiên Diệu đã biến thành sự tàn bạo, còn lời của Tần Mặc lại trở thành nguồn an ủi duy nhất cho những linh hồn khốn khổ này. Sự thật trần trụi và đau đớn phơi bày trước mắt nàng.

Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một sự giằng xé nội tâm đến tột cùng. Một bên là niềm tin mù quáng vào lý tưởng "thăng tiên" mà nàng đã theo đuổi bao năm qua, một bên là hiện thực tàn khốc, là tiếng kêu cứu của vạn vật và nhân dân. Nàng đã từng tin rằng "thế giới này cần sức mạnh để tồn tại", nhưng những gì nàng chứng kiến là sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả đã hủy diệt mọi sự sống, mọi bản chất. Con đường của Thiên Diệu không phải là con đường dẫn đến sự trường tồn, mà là con đường của sự diệt vong. Những lời thì thầm của người dân, những lời lẽ đơn sơ mộc mạc nhưng chất chứa đầy sự thật, đã ghim sâu vào tâm trí nàng, không thể nào gạt bỏ. Nàng phải đi tìm Tần Mặc, phải tìm hiểu về con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đã rao giảng, con đường mà những kẻ khốn khổ này đang bám víu vào như một sợi dây cứu rỗi cuối cùng.

***

Càng đi sâu vào khu rừng bị tàn phá gần Phù Vân Tông, Mộ Dung Tĩnh càng cảm nhận rõ ràng hơn sự tàn khốc của cuộc càn quét. Cây cối cháy trụi, thân cây nứt toác, nhựa cây khô cứng như máu đông. Một số cây, dù chưa hoàn toàn cháy rụi, cũng biến dạng một cách kỳ dị, cành lá xoắn vặn như những bàn tay đau đớn đang vùng vẫy trong vô vọng. Mùi khét của gỗ cháy, mùi ẩm mốc của lá mục, mùi đất chết nồng nặc trong không khí, tạo nên một bầu không khí ảm đạm, nặng nề, nơi sự sống dường như đã bị tước đoạt một cách triệt để.

Nàng dừng lại trước một cây Linh Mộc cổ thụ. Thân cây khổng lồ, từng sừng sững vươn cao, giờ đây chỉ còn là một khối gỗ đen xì, nứt nẻ. Từng được Thiên Diệu Tôn Giả ca ngợi là một "linh thụ điển hình cho sự tiến hóa", đã được "khai linh" và cưỡng ép tu luyện theo con đường "thăng tiên" do hắn vạch ra. Những báo cáo từ Hoàng Thành từng mô tả nó như một kỳ tích, một minh chứng cho sự vĩ đại của Thiên Diệu. Nhưng giờ đây, thân cây nứt toác thành những rãnh sâu, nhựa cây đỏ sẫm chảy ra như máu tươi, đã khô cứng lại, không còn chút sinh khí nào. Lá cây đã rụng hết, cành cây khô héo, khẳng khiu như những bộ xương trơ trọi.

Mộ Dung Tĩnh đưa tay chạm vào thân cây. Sự lạnh lẽo và thô ráp truyền qua đầu ngón tay, nhưng không chỉ có vậy. Nàng cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của nó, một luồng sóng bi ai, cô độc và tuyệt vọng. Nó không muốn "tiến hóa", không muốn "thăng tiên" theo cách của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó chỉ muốn được là chính nó, một cây Linh Mộc sống an nhiên giữa đất trời, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, che chở cho muôn loài. Nhưng bản chất đó đã bị tước đoạt, bị bóp méo, bị cưỡng ép biến đổi.

Tiếng thì thầm vô hình của Linh Mộc vang vọng trong tâm trí nàng, không thành lời, mà là những cảm xúc thuần túy: "Buồn bã... cô độc... Tại sao phải ép buộc ta? Ta chỉ muốn đứng yên, ôm lấy đất mẹ... Hãy để ta... được yên nghỉ hoàn toàn..."

Cảnh tượng này như một cú đánh mạnh vào những gì nàng từng tin tưởng sâu sắc nhất. Cái gọi là "tiến hóa" của Thiên Diệu Tôn Giả, cái gọi là "thăng tiên" mà hắn rao giảng, thực chất chỉ là sự tước đoạt, là sự hủy diệt bản chất nguyên thủy của vạn vật. Hắn không phải là người dẫn dắt, mà là một kẻ độc tài đang bẻ cong ý chí của càn khôn để phục vụ cho tham vọng của mình.

"Đây không phải là tiến hóa... Đây là tước đoạt. Đây là sự hủy diệt." Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nói nàng khẽ run lên, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nàng đã thấy rõ sự thật. Cái gọi là "Thiên Đạo" của Thiên Diệu Tôn Giả chỉ là một thứ đạo tà, một con đường dẫn đến sự diệt vong. Hắn đã lợi dụng lòng tin của mọi người, lợi dụng khát vọng được vươn lên của vạn vật để tạo ra một cuộc thảm sát tinh thần và vật chất.

Nàng nhớ lại những lời của Tần Mặc, những lời mà nàng từng cho là yếu đuối, là ngây thơ: "Vạn vật có quyền được là chính nó." "Cân bằng bản chất." Khi đó, nàng không hiểu. Nàng cho rằng đó là sự chống đối lại trật tự tự nhiên. Nhưng giờ đây, đứng trước cây Linh Mộc đang lụi tàn này, nàng mới thấu hiểu sâu sắc ý nghĩa của những lời ấy. Tần Mặc không chống lại sự tu luyện, hắn chống lại sự ép buộc, sự tước đoạt. Hắn không phủ nhận khát vọng thăng tiến, nhưng hắn tôn trọng quyền được lựa chọn, quyền được giữ gìn bản chất của mỗi thực thể.

Mộ Dung Tĩnh đã nhìn thấy sự khác biệt rõ ràng giữa lý tưởng và thực tế. Lý tưởng của Thiên Diệu là sự cưỡng ép, sự đồng hóa, sự biến mọi thứ thành công cụ phục vụ cho con đường "thăng tiên" mà hắn cho là duy nhất. Còn con đường của Tần Mặc, dù nàng chưa hiểu rõ hết, nhưng nó lại mang đến sự tự do, sự tôn trọng và sự cân bằng. Chính sự cân bằng này mới là thứ giữ cho thế giới không sụp đổ, chứ không phải là sự truy cầu thăng tiên một cách vô độ.

Gió lạnh vẫn rít lên từng hồi, cuốn theo những mảnh tro tàn và những chiếc lá khô héo. Mộ Dung Tĩnh đứng đó, giữa cảnh hoang tàn, cảm nhận sự thay đổi lớn lao đang diễn ra trong tâm hồn nàng. Nàng đã giằng xé đủ rồi. Nàng đã đau đớn đủ rồi. Giờ đây, chỉ còn lại một quyết tâm sắt đá. Nàng sẽ không để bất kỳ ai, kể cả Thiên Diệu Tôn Giả, chà đạp lên 'ý chí tồn tại' của vạn vật nữa. Nàng sẽ tìm kiếm một con đường khác, con đường của sự thật, con đường của sự cân bằng, dù con đường đó có gập ghềnh đến đâu, dù phải đối mặt với cả thiên hạ tu sĩ.

***

Đêm đã buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và những cơn gió rít gào thảm thiết. Mộ Dung Tĩnh tìm một nơi ẩn nấp tạm thời trong một góc đổ nát của Phù Vân Tông, nơi những bức tường đá còn sót lại che chắn nàng khỏi gió tuyết. Không gian tĩnh mịch hơn, nhưng vẫn còn ám ảnh bởi những hình ảnh tàn khốc ban ngày. Nàng nhóm một ngọn lửa nhỏ từ những cành cây khô, ánh sáng yếu ớt của nó bập bùng nhảy múa, hắt lên khuôn mặt nàng những mảng sáng tối nhập nhoạng. Mùi khói còn vương vấn trong không khí lạnh giá.

Nàng ngồi co ro, hai tay ôm chặt đầu gối, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ngọn lửa. Những cảnh tượng nàng đã chứng kiến cứ hiện về trong tâm trí, rõ ràng như vừa mới xảy ra: những xác người nằm la liệt, tiếng khóc than của bà lão, ánh mắt tuyệt vọng của Linh Thú Bị Bỏ Rơi, và sự lụi tàn bi ai của cây Linh Mộc cổ thụ. Tất cả như những mũi tên độc, ghim sâu vào lương tâm nàng, không ngừng khuấy động những nỗi day dứt.

Mộ Dung T��nh từng là một tu sĩ kiêu hãnh của Hoàng Thành Thiên Long, một người tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Diệu Tôn Giả và con đường "thăng tiên" mà hắn vạch ra. Nàng đã từng nghe hắn nói về "sứ mệnh vĩ đại" của họ, về "sự hy sinh cần thiết" để đạt được một "tiên lộ" rực rỡ, một tương lai huy hoàng cho Huyền Vực. Nhưng tất cả giờ đây chỉ là những lời dối trá tàn nhẫn, được che đậy bằng máu và nước mắt, bằng sự hủy diệt và độc đoán. Tiên lộ của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là con đường vươn tới sự trường tồn, mà là con đường dẫn đến vực thẳm của sự diệt vong.

Nàng đưa tay vào trong ngực áo, rút ra một mảnh giấy nhỏ, nhàu nát. Đó là một phần thông điệp của Tần Mặc mà nàng đã tình cờ nhặt được trong đống tro tàn, một bản sao chép yếu ớt nhưng chứa đựng sức mạnh lay động lòng người. Trên đó, những nét chữ đơn giản, mộc mạc nhưng đầy sức nặng, nhắc lại những lời mà nàng đã nghe người dân thì thầm: "Vạn vật có quyền được là chính nó. Không ai có quyền ép buộc bất cứ sinh linh nào từ bỏ bản chất của mình. Thăng tiên là một lựa chọn, không phải là một xiềng xích."

Nàng vuốt ve mảnh giấy, cảm nhận từng nét chữ như đang nói hộ tiếng lòng của vạn vật đang bị chà đạp. Nó không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại chân thật đến đau lòng. Tần Mặc không dùng sức mạnh để áp đặt, hắn dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm. Hắn không muốn vạn vật "cao hơn" một cách cưỡng ép, hắn muốn chúng được "là chính nó". Đó là sự khác biệt giữa Thiên Diệu Tôn Giả và Tần Mặc, giữa một kẻ độc tài và một người bảo vệ.

Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm đông thấm vào từng thớ thịt, nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa mới đang bùng lên, không phải là ngọn lửa của sự phẫn nộ đơn thuần, mà là ngọn lửa của một quyết tâm sắt đá.

"Con đường này... không phải là con đường đúng đắn." Nàng độc thoại nội tâm, giọng nói kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Ta đã sai. Thiên Diệu Tôn Giả đã sai."

Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, ánh mắt nàng không còn sự băn khoăn hay đau đớn, mà thay vào đó là một tia sáng quyết đoán lạnh lẽo. Nàng đã đưa ra lựa chọn. Nàng sẽ không còn là kẻ đứng ngoài cuộc, không còn là kẻ mù quáng đi theo những lời dối trá. Nàng sẽ tìm kiếm sự thật, và nàng sẽ bảo vệ nó.

"Ta phải tìm Tần Mặc. Ta phải tìm chân lý thực sự."

Quyết định này như một lời thề nguyện khắc sâu vào linh hồn nàng. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, đó là điều chắc chắn. Số phận của Huyền Vực, số phận của vạn vật, sẽ được định đoạt trong cuộc chiến này. Và Mộ Dung Tĩnh, người phụ nữ từng là biểu tượng của sự kiêu hãnh và sức mạnh của Hoàng Thành Thiên Long, giờ đây sẽ trở thành một nhân tố không thể lường trước, một bóng ma ẩn mình trong bóng tối, sẵn sàng thay đổi cán cân quyền lực. Nàng cất mảnh giấy vào trong ngực áo, cảm nhận sức nặng của nó, như gánh nặng của một lời hứa, một sứ mệnh mới. Giờ đây, nàng đã sẵn sàng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free