Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 941: Minh Tranh Giữa Hoàng Thành: Đại Hội Thảo Luận Chân Lý

Đêm đã buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và những cơn gió rít gào thảm thiết. Mộ Dung Tĩnh tìm một nơi ẩn nấp tạm thời trong một góc đổ nát của Phù Vân Tông, nơi những bức tường đá còn sót lại che chắn nàng khỏi gió tuyết. Không gian tĩnh mịch hơn, nhưng vẫn còn ám ảnh bởi những hình ảnh tàn khốc ban ngày. Nàng nhóm một ngọn lửa nhỏ từ những cành cây khô, ánh sáng yếu ớt của nó bập bùng nhảy múa, hắt lên khuôn mặt nàng những mảng sáng tối nhập nhoạng. Mùi khói còn vương vấn trong không khí lạnh giá.

Nàng ngồi co ro, hai tay ôm chặt đầu gối, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ngọn lửa. Những cảnh tượng nàng đã chứng kiến cứ hiện về trong tâm trí, rõ ràng như vừa mới xảy ra: những xác người nằm la liệt, tiếng khóc than của bà lão, ánh mắt tuyệt vọng của Linh Thú Bị Bỏ Rơi, và sự lụi tàn bi ai của cây Linh Mộc cổ thụ. Tất cả như những mũi tên độc, ghim sâu vào lương tâm nàng, không ngừng khuấy động những nỗi day dứt.

Mộ Dung Tĩnh từng là một tu sĩ kiêu hãnh của Hoàng Thành Thiên Long, một người tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Diệu Tôn Giả và con đường "thăng tiên" mà hắn vạch ra. Nàng đã từng nghe hắn nói về "sứ mệnh vĩ đại" của họ, về "sự hy sinh cần thiết" để đạt được một "tiên lộ" rực rỡ, một tương lai huy hoàng cho Huyền Vực. Nhưng tất cả giờ đây chỉ là những lời dối trá tàn nhẫn, được che đậy bằng máu và nước mắt, bằng sự hủy diệt và độc đoán. Tiên lộ của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là con đường vươn tới sự trường tồn, mà là con đường dẫn đến vực thẳm của sự diệt vong.

Nàng đưa tay vào trong ngực áo, rút ra một mảnh giấy nhỏ, nhàu nát. Đó là một phần thông điệp của Tần Mặc mà nàng đã tình cờ nhặt được trong đống tro tàn, một bản sao chép yếu ớt nhưng chứa đựng sức mạnh lay động lòng người. Trên đó, những nét chữ đơn giản, mộc mạc nhưng đầy sức nặng, nhắc lại những lời mà nàng đã nghe người dân thì thầm: "Vạn vật có quyền được là chính nó. Không ai có quyền ép buộc bất cứ sinh linh nào từ bỏ bản chất của mình. Thăng tiên là một lựa chọn, không phải là một xiềng xích."

Nàng vuốt ve mảnh giấy, cảm nhận từng nét chữ như đang nói hộ tiếng lòng của vạn vật đang bị chà đạp. Nó không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại chân thật đến đau lòng. Tần Mặc không dùng sức mạnh để áp đặt, hắn dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm. Hắn không muốn vạn vật "cao hơn" một cách cưỡng ép, hắn muốn chúng được "là chính nó". Đó là sự khác biệt giữa Thiên Diệu Tôn Giả và Tần Mặc, giữa một kẻ độc tài và một người bảo vệ.

Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm đông thấm vào từng thớ thịt, nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa mới đang bùng lên, không phải là ngọn lửa của sự phẫn nộ đơn thuần, mà là ngọn lửa của một quyết tâm sắt đá.

"Con đường này... không phải là con đường đúng đắn." Nàng độc thoại nội tâm, giọng nói kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Ta đã sai. Thiên Diệu Tôn Giả đã sai."

Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, ánh mắt nàng không còn sự băn khoăn hay đau đớn, mà thay vào đó là một tia sáng quyết đoán lạnh lẽo. Nàng đã đưa ra lựa chọn. Nàng sẽ không còn là kẻ đứng ngoài cuộc, không còn là kẻ mù quáng đi theo những lời dối trá. Nàng sẽ tìm kiếm sự thật, và nàng sẽ bảo vệ nó.

"Ta phải tìm Tần Mặc. Ta phải tìm chân lý thực sự."

Quyết định này như một lời thề nguyện khắc sâu vào linh hồn nàng. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, đó là điều chắc chắn. Số phận của Huyền Vực, số phận của vạn vật, sẽ được định đoạt trong cuộc chiến này. Và Mộ Dung Tĩnh, người phụ nữ từng là biểu tượng của sự kiêu hãnh và sức mạnh của Hoàng Thành Thiên Long, giờ đây sẽ trở thành một nhân tố không thể lường trước, một bóng ma ẩn mình trong bóng tối, sẵn sàng thay đổi cán cân quyền lực. Nàng cất mảnh giấy vào trong ngực áo, cảm nhận sức nặng của nó, như gánh nặng của một lời hứa, một sứ mệnh mới. Giờ đây, nàng đã sẵn sàng.

***

Hoàng Thành Thiên Long, trái tim của Huyền Vực, bừng sáng dưới ánh dương rực rỡ của một ngày cuối thu. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ, sừng sững uy nghi bao bọc lấy một thế giới phồn thịnh bên trong. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng, phản chiếu ánh nắng lấp lánh như dát vàng. Dưới chân các cung điện, những khu phố buôn bán sầm uất với nhà cửa san sát, lầu các cao tầng, và những con đường lát đá rộng rãi tấp nập người qua lại. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng sống động của một đô thị quyền quý. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường, mùi rượu nồng nàn từ các quán nhậu, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc, một sự pha trộn đa dạng của các mùi hương len lỏi trong không khí.

Giữa Hoàng Thành tráng lệ ấy, tại quảng trường lớn nhất, một sự kiện chưa từng có đang diễn ra. Một đài cao được dựng lên ngay giữa trung tâm, thu hút sự chú ý của hàng vạn người. Đám đông tụ tập đông nghịt, từ các tu sĩ áo bào lộng lẫy, các thương nhân giàu có, đến những học giả trầm tư và người dân lao động bình dị. Tất cả đều mang trong mình sự tò mò, hoài nghi, và cả một chút hy vọng mong manh.

Trên đài cao, Tần Mặc đứng ở vị trí trung tâm, thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, tĩnh lặng lạ thường giữa biển người ồn ào. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào. Khí chất bình tĩnh của hắn đối lập hoàn toàn với sự hào hứng pha lẫn lo lắng của các đồng minh đứng cạnh.

Bên cạnh Tần Mặc là Tô Lam, nàng sở hữu nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, đôi khi có cài trâm ngọc. Dáng người nàng mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, thường mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm. Vẻ mặt nàng hiện rõ sự kiên nghị.

Lục Vô Trần đứng phía sau Tô Lam, khuôn mặt hắn khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài. Hắn mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, không có chút dấu hiệu của sự xa hoa, nhưng ánh mắt hắn giờ đây không còn sự chán nản mà thay vào đó là một tia hy vọng và quyết tâm.

Viên Minh đứng ở một bên, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt buồn. Y lo lắng chỉnh lại trang phục đã bạc màu của tông môn nhỏ, thỉnh thoảng liếc nhìn đám đông bên dưới, có chút căng thẳng.

Tiếng xì xào bàn tán của đám đông dần nhỏ lại, rồi hoàn toàn im lặng, khi Tần Mặc bước lên bục cao nhất. Hắn không dùng linh lực để khuếch đại giọng nói, nhưng từng lời nói của hắn vẫn vang vọng rõ ràng, trầm ấm, đủ để mọi người đều có thể lắng nghe.

"Chư vị Huyền Vực!" Tần Mặc chậm rãi cất tiếng, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sức nặng khó tả. "Hôm nay, Tần Mặc ta và các bằng hữu không đến đây để phủ nhận con đường thăng tiên, không phải để chống lại khát vọng vươn tới cảnh giới cao hơn của bất k�� ai. Chúng ta đến đây, để mổ xẻ cái giá của sự truy cầu mù quáng, cái giá mà Huyền Vực đang phải trả, và cái giá mà vạn vật đang ngày đêm gánh chịu."

Ánh mắt hắn quét qua đám đông, dừng lại ở một vài gương mặt quen thuộc, rồi lại hướng về những người xa lạ. Hắn muốn chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của mỗi người, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu.

Sau Tần Mặc, Tô Lam tiến lên một bước. Giọng nàng thanh thoát nhưng sắc bén, rõ ràng mạch lạc. "Nhiều người lầm tưởng 'thăng tiên' là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ. Họ tin rằng chỉ khi 'khai linh' đến cực điểm, biến đổi thân thể, vứt bỏ bản chất cũ, mới có thể chạm đến tiên giới. Nhưng sự hoàn mỹ thực sự, nằm ở việc giữ vẹn bản chất, không phải ép mình thành một thứ khác không còn là chính mình."

Nàng dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng người nghe. "Khi một dòng sông bị ép phải hóa rồng, nó mất đi bản chất cuộn chảy của mình. Khi một ngọn núi bị cưỡng ép phải phi thăng, nó sẽ không còn là chỗ dựa vững chắc cho muôn loài. Sự hoàn mỹ không nằm ở việc biến chất, mà là sự phát triển hài hòa, thuận theo 'ý chí tồn tại' của chính nó."

Lục Vô Trần bước lên, khuôn mặt khắc khổ của hắn hiện rõ sự day dứt. Giọng nói hắn trầm và yếu ớt, nhưng mỗi lời đều mang theo sức nặng của những trải nghiệm đau thương. "Ta từng là kẻ mù quáng. Ta từng tin vào những lời hứa hẹn về tiên cảnh, về sự trường sinh bất tử. Ta đã chứng kiến đồng môn, những người mà ta xem như huynh đệ, biến thành quái vật, chỉ vì khát vọng 'khai linh' đến cực đoan, vì cố gắng cưỡng ép 'vật tính' của mình đến mức biến dạng. Đó không phải là vinh quang, đó là bi kịch. Máu và nước mắt đã đổ ra, không phải để thăng hoa, mà để hủy hoại."

Hắn đưa tay run rẩy chỉ vào không khí, như thể đang chỉ vào những bóng ma của quá khứ. "Họ đã quên mất rằng, bản chất của một tu sĩ, không phải là trở thành tiên, mà là tu dưỡng thân tâm, thấu hiểu vạn vật. Khi ta vứt bỏ bản chất, ta còn lại gì ngoài một lớp vỏ trống rỗng?"

Viên Minh, dù vẫn còn chút rụt rè, cũng hít một hơi thật sâu rồi tiến lên. "Ta... ta đã thấy những sinh linh bị ép buộc 'khai linh' quá mức. Chúng không thể nói, nhưng ta cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng trong 'ý chí tồn tại' của chúng. Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì khi gây ra những bi kịch như vậy?"

Đám đông bắt đầu xì xào. Những lời nói của Tần Mặc và các đồng minh, đặc biệt là những câu chuyện cá nhân đầy bi thương, đã chạm đến một phần sâu kín trong lòng họ. Một số người cúi đầu suy nghĩ, một số khác vẫn còn nghi ngờ, nhưng không khí đã không còn sự thờ ơ hay khinh thường ban đầu.

***

Đại Hội Thảo Luận tiếp tục diễn ra sôi nổi dưới ánh nắng trưa vàng óng. Quảng trường Hoàng Thành vẫn chật cứng người. Tần Mặc đã lùi lại một bước, để các đồng minh và những người tình nguyện chia sẻ câu chuyện của mình. Hắn bình tĩnh quan sát, lắng nghe từng lời nói, và cảm nhận những dao động trong 'ý chí tồn tại' của đám đông. Hắn biết, mỗi lời nói hôm nay, dù nhỏ bé đến đâu, cũng đang gieo một hạt mầm vào tâm trí những người chứng kiến.

Tần Mặc bước lên bục một lần nữa, đôi mắt đen láy của hắn như chứa đựng cả một đại dương triết lý. "Một dòng sông, 'ý chí tồn tại' của nó là chảy, là hòa mình vào đại dương. Một ngọn núi, 'ý chí tồn tại' của nó là đứng vững, là che chở cho muôn loài, là sừng sững đối đầu với phong ba. Một bông hoa, 'ý chí tồn tại' của nó là nở rộ, tỏa hương, rồi tàn lụi theo lẽ tự nhiên, để lại hạt giống cho đời sau. Khi ta ép dòng sông hóa rồng một cách cưỡng ép, ép ngọn núi phi thăng khi nó chưa muốn, ép bông hoa phải trường tồn vĩnh cửu, ta đã tước đi bản chất của chúng, tước đi quyền được là chính nó. Và khi vạn vật mất đi bản chất, thế giới này sẽ mất đi sự cân bằng, không còn là thế giới mà chúng ta từng biết."

Hắn ngừng lại, ánh mắt trầm tư. "Sự truy cầu quyền năng không phải là sai, nhưng khi quyền năng đó xây dựng trên sự hủy hoại bản chất của vạn vật, đó chính là tai họa. 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' – đây không phải là một lời nguyền, mà là một lời cảnh báo, một chân lý thất lạc từ xa xưa."

Viên Minh bước lên, giọng y run rẩy nhưng đầy chân thành. "Ta từng tin rằng 'khai linh' là ban tặng sự sống, là nâng cao cảnh giới của vạn vật. Nhưng ta đã thấy một cây cổ thụ bị ép 'khai linh' quá mức, nó không thành tiên mà hóa thành một khối thịt mục nát, gào thét trong đau đớn. 'Ý chí tồn tại' của nó không phải là khao khát thăng tiên, mà là khao khát được sống đúng với hình hài ban đầu của mình, khao khát được trở về với đất mẹ. Ta đã chứng kiến một con linh thú nhỏ, bị 'khai linh' để tăng cường sức mạnh, cuối cùng lại mất đi bản năng nguyên thủy, trở thành một sinh vật chỉ biết phục tùng, ánh mắt trống rỗng và vô hồn."

Một sự im lặng bao trùm quảng trường. Những câu chuyện của Viên Minh không phải là những lý thuyết xa vời, mà là những bi kịch sống động, khiến nhiều người rùng mình.

Đột nhiên, từ trong đám đông, một tu sĩ trung niên, mặc đạo bào của một tông môn hạng trung, cất tiếng chất vấn, giọng nói đầy kích động: "Vậy chẳng lẽ chúng ta cứ mãi luẩn quẩn trong phàm trần? Con đường thăng tiên là ước mơ của bao thế hệ, là lẽ sống của tu sĩ chúng ta! Ngươi dám nói rằng chúng ta đang sai lầm ư?"

Tần Mặc quay lại nhìn vị tu sĩ, ánh mắt vẫn bình thản. "Ta không nói con đường thăng tiên là sai. Ta nói sự cưỡng ép thăng tiên là sai. Ta không nói ước mơ là sai, ta nói sự mù quáng trong ước mơ, sự bất chấp hậu quả mà truy cầu, là sai. Khi một hạt giống tự nó nảy mầm, đâm chồi, vươn mình lên đón nắng, đó là sự thăng hoa tự nhiên. Nhưng khi ta dùng lực ép nó phải nở hoa, phải kết trái khi chưa đến mùa, ta đang hủy hoại nó. Thăng tiên, phải là một lựa chọn tự nguyện, một sự thăng hoa tự nhiên của 'vật tính', không phải một xiềng xích, không phải một sự ép buộc."

Tô Lam tiếp lời, giọng nàng vang và rõ. "Huyền Vực chúng ta đang mất cân bằng trầm trọng. Linh khí suy yếu, thiên tai hoành hành, vạn vật biến dị không ngừng. Mọi người đều đổ lỗi cho sự thiếu hụt linh khí, nhưng nguyên nhân sâu xa hơn, chính là sự phá vỡ 'cân bằng bản chất'. Khi chúng ta cưỡng ép 'vật tính' của vạn vật, chúng ta không chỉ hủy hoại chúng mà còn hủy hoại chính mạch nguồn linh khí của thế giới này. Chúng ta đang rút cạn sự sống của Huyền Vực để đổi lấy cái ảo ảnh về một tiên lộ mà chỉ một số ít kẻ mạnh mới có thể chạm tới, và rồi cái giá phải trả là sự suy tàn của cả thế giới."

Lục Vô Trần đưa ra những bằng chứng không thể chối cãi. "Tại Phù Vân Tông, nơi ta từng tu luyện, các vị trưởng lão đã cố gắng 'khai linh' những ngọn núi, những dòng suối để tăng cường linh khí cho tông môn. Kết quả là gì? Núi đá nứt nẻ, suối cạn khô, linh khí không tăng mà còn suy yếu trầm trọng, biến Phù Vân Tông thành một vùng đất chết. Đó là hậu quả nhãn tiền của sự truy cầu cực đoan!"

Một số người cúi đầu suy nghĩ, những lời nói và minh chứng của Tần Mặc cùng các đồng minh đã làm lung lay niềm tin sâu sắc đã ăn sâu vào tâm trí họ hàng ngàn năm. Một số khác vẫn còn kích động, tranh cãi với những người xung quanh, bảo vệ quan điểm của mình. Nhưng không ai có thể phủ nhận rằng, Đại Hội này đã gieo một hạt giống nghi ngờ, một hạt giống chân lý, vào lòng mỗi người.

Trần Trưởng Lão, đại diện phe Thiên Diệu, đứng ở một góc khuất của quảng trường, ánh mắt sắc sảo đầy khinh thường. Ông ta râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong bộ đạo bào lụa, nhưng khuôn mặt đã hơi nhăn lại vì tức giận. "Những lời lẽ mê hoặc! Những kẻ yếu đuối không có quyền tồn tại! Chỉ có kẻ mạnh, kẻ dám vươn tới tiên cảnh, mới xứng đáng được sống sót trong thế giới này!" Ông ta khẽ hừ lạnh, nhưng trong sâu thẳm, một nỗi lo ngại mơ hồ đã bắt đầu hình thành. Những lời của Tần Mặc, dù hắn không hề dùng linh lực, lại có sức lay động lòng người đến đáng sợ. Ông ta biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên trước sự công khai thách thức này. Một cuộc phản công, đàn áp sẽ sớm diễn ra.

***

Chiều tối buông xuống, những tia nắng hoàng hôn dịu nhẹ nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà và con đường lát đá của Hoàng Thành Thiên Long. Gió mát rượi thổi qua, mang theo chút hơi lạnh của đêm sắp đến. Trong một quán trọ nhỏ, khuất nẻo tại một con hẻm vắng vẻ, Mộ Dung Tĩnh ngồi trong góc khuất nhất, với vẻ ngoài giản dị, mái tóc buông xõa che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Nàng khoác một chiếc áo choàng màu xám tro, trông không khác gì một lữ khách bình thường.

Ánh sáng yếu ớt từ một chiếc đèn lồng treo trên tường hắt xuống, đủ để nàng đọc rõ từng nét chữ trên một bản chép tay nhàu nát. Đó là một phần bài diễn thuyết của Tần Mặc tại Đại Hội Thảo Luận mà nàng đã cất công tìm kiếm và sao chép lại. Mùi trà ấm thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ của quán trọ và mùi thức ăn từ bếp. Tiếng chén đũa lách cách, tiếng nói chuyện rì rầm của vài khách trọ khác vọng đến từ phía xa, tạo nên một bản nhạc nền trầm lắng.

Nàng nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong cổ họng, nhưng tâm trí nàng lại hoàn toàn tập trung vào những dòng chữ trước mắt. "Một dòng sông, ý chí của nó là chảy. Một ngọn núi, ý chí của nó là đứng vững... Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Mỗi lời, mỗi chữ như khắc sâu vào tâm trí nàng, đối chiếu với những gì nàng đã tận mắt chứng kiến ở Phù Vân Tông, và những lời dạy của Thiên Diệu Tôn Giả.

"Lời Tần Mặc nói... không phải là tà đạo." Nàng độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tư vang vọng trong tâm trí. "Nó là một chân lý khác, một sự thật mà ta đã bỏ qua, đã bị che mắt bởi sự truy cầu quyền lực và ảo ảnh về tiên cảnh. Sự tàn khốc ở Phù Vân Tông... không phải là sự hy sinh cần thiết, mà chính là hậu quả của sự mù quáng này, là cái giá phải trả cho khát vọng thăng tiên cực đoan."

Nàng siết chặt bản chép tay trong tay, cảm nhận sự thô ráp của giấy. Những lời nói của Tần Mặc không hùng hồn hay hoa mỹ, nhưng lại chân thật đến đáng sợ. Hắn không hề dùng sức mạnh hay mị thuật để mê hoặc lòng người, hắn chỉ đơn giản là chỉ ra một chân lý mà bấy lâu nay mọi người đã quên lãng. Điều này càng củng cố thêm niềm tin trong lòng nàng.

Từ một bàn gần đó, tiếng nói của hai khách trọ vang lên, lọt vào tai nàng.

"Nghe nói Tần Mặc kia nói cũng có lý." Một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón nói, giọng điệu có vẻ suy ngẫm. "Đúng là nhiều khi chúng ta chỉ chạy theo quyền năng mà quên mất bản chất của mình. Nhìn xem, bao nhiêu tu sĩ đã biến dị, bao nhiêu linh vật đã hóa điên vì bị ép khai linh quá mức. Chẳng lẽ đó là con đường thăng tiên?"

Người còn lại, một thanh niên trẻ tuổi, bĩu môi đáp: "Hừ, chỉ là lời lẽ mê hoặc của tà ma! Thiên Diệu Tôn Giả mới là người dẫn dắt chúng ta đến vinh quang, đến tiên giới thật sự! Kẻ yếu đuối mới đi tin vào những lời lảm nhảm đó. Hắn chỉ muốn chúng ta từ bỏ con đường tu luyện mà thôi!"

Mộ Dung Tĩnh không nói gì, nàng chỉ nhấp thêm một ngụm trà. Nàng biết, sự phân chia trong lòng dân chúng và tu sĩ đã bắt đầu rõ rệt. Đại Hội Thảo Luận này, dù chỉ mới là khởi đầu, đã tạo ra một làn sóng ngầm, buộc mọi người phải suy nghĩ, phải lựa chọn.

Nàng cẩn thận gập bản chép tay lại, đặt vào trong áo, cảm nhận sức nặng của nó, như gánh nặng của một lời hứa, một sứ mệnh mới. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt nàng, không còn là giằng xé, mà là sự kiên định. Nàng đã đưa ra quyết định của mình.

Đứng dậy, Mộ Dung Tĩnh bước ra khỏi góc khuất, hướng về phía cửa, bước ra ngoài vào màn đêm đang buông xuống. Không khí se lạnh của đêm cuối thu bao trùm lấy nàng, nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa đã cháy bùng, dẫn lối cho những bước chân tiếp theo. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, điều đó là chắc chắn. Số phận của Huyền Vực, số phận của vạn vật, sẽ được định đoạt trong cuộc chiến này. Và Mộ Dung Tĩnh, người phụ nữ từng là biểu tượng của sự kiêu hãnh và sức mạnh của Hoàng Thành Thiên Long, giờ đây sẽ trở thành một nhân tố không thể lường trước, một bóng ma ẩn mình trong bóng tối, sẵn sàng thay đổi cán cân quyền lực. Nàng đã sẵn sàng tìm kiếm chân lý, và nếu cần, sẽ liên hệ với Tần Mặc để cùng nhau bảo vệ nó. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không thể ngờ, kẻ thù lớn nhất của hắn lại chính là một trong những tín đồ trung thành nhất của mình.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free