Vạn vật không lên tiên - Chương 942: Bóng Đêm Thẩm Phán: Vệt Máu Trên Lý Tưởng
Mộ Dung Tĩnh bước ra khỏi quán trọ, màn đêm cuối thu buông xuống như tấm màn nhung đen kịt bao trùm lấy thế gian. Không khí se lạnh như vuốt ve làn da nàng, nhưng cảm giác ấy chẳng thấm vào đâu so với luồng khí lạnh lẽo đang cuộn xoáy trong tâm khảm. Bản chép tay lời Tần Mặc, giờ đây được cất giữ cẩn thận trong áo, như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm niềm hy vọng, nhưng đồng thời cũng là gánh nặng của một chân lý nghiệt ngã. Nàng đã đưa ra quyết định, nhưng con đường phía trước hứa hẹn đầy chông gai, thậm chí là máu và nước mắt.
Nàng không trở về Hoàng Thành Thiên Long. Nàng biết, sau Đại Hội Thảo Luận, Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ có những hành động đáp trả. Và trước khi đối mặt với ngọn lửa phẫn nộ ấy, nàng cần phải tự mình xác thực thêm, cần phải nhìn rõ hơn cái giá mà Huyền Vực đang phải trả cho khát vọng thăng tiên cực đoan. Mang trong mình quyết tâm sắt đá, Mộ Dung Tĩnh chọn một hướng đi khác, một con đường dẫn nàng đến những vùng biên thùy hẻo lánh, nơi những lời dạy của Thiên Diệu Tôn Giả được thi hành một cách tàn bạo nhất, trần trụi nhất.
Bước chân nàng không nhanh, nhưng kiên định, như một bóng ma lướ qua những con phố vắng tanh của thành đô, hòa mình vào màn đêm sâu thẳm. Nàng hướng về phía tây bắc, nơi có những Thị Trấn Biên Thùy, những vùng đất xa xôi mà sự kiểm soát của Thiên Diệu Tôn Giả có vẻ lỏng lẻo hơn, nhưng cũng chính là nơi các cuộc "thanh lọc" diễn ra không khoan nhượng. Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi bùn đất đặc trưng của những vùng ngoại ô. Tiếng chó sủa vọng từ xa, như một lời cảnh báo cho những gì nàng sắp phải đối mặt.
Sau nhiều ngày đêm hành trình, Mộ Dung Tĩnh đã đến Thị Trấn Biên Thùy. Đó là một khu vực bán hoang dã, mộc mạc, với những ngôi nhà gỗ cũ kỹ, tường đá xám xịt và những hàng rào bảo vệ thô sơ được dựng lên từ những thân cây đẽo gọt còn vương lại mùi nhựa. Bầu không khí nơi đây căng thẳng đến lạ, không phải sự yên bình của Vô Tính Thành hay sự phồn hoa của Hoàng Thành Thiên Long, mà là một sự tĩnh lặng đầy rẫy nỗi sợ hãi và u uất. Chiều tà buông xuống, ánh nắng vàng vọt yếu ớt cuối cùng cũng bị mây mù che khuất, để lại một bầu trời u ám, nặng nề. Gió lạnh rít từng cơn, luồn qua những khe hở của các căn nhà, mang theo mùi khói bếp cay nồng, mùi da thú tanh nồng và cả mùi mồ hôi chua chát của những con người sống nơi đây.
Mộ Dung Tĩnh, giờ đây trong bộ y phục giản dị, khoác một chiếc áo choàng màu nâu xám, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng sau gáy, ẩn mình trong một con hẻm nhỏ khuất sâu giữa hai ngôi nhà gỗ. Nàng nép mình vào bức tường đá lạnh lẽo, quan sát cảnh tượng trước mắt. Một đội Hắc Thiết Vệ, những chiến binh vận giáp sắt đen kịt từ đầu đến chân, che kín mặt, đang tiến vào trấn. Chúng di chuyển không một tiếng động thừa thãi, mỗi bước chân đều nặng nề, dứt khoát, như những cỗ máy giết chóc vô tri. Vũ khí nặng nề trên lưng chúng phản chiếu ánh sáng mờ nhạt, tạo nên những tia lóe đáng sợ.
Người dân trong trấn, vốn đang bận rộn với công việc thường nhật – tiếng chó sủa, tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, tiếng súng săn vọng lại từ những cánh rừng xa xôi, tiếng rao hàng của những người bán dược liệu hay vũ khí thô sơ – bỗng chốc im bặt. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng bước chân nặng nề của Hắc Thiết Vệ. Những Phàm Nhân Thị Vệ của trấn, thân hình cường tráng, mặc áo giáp nhẹ, tay cầm giáo, đứng nghiêm nghị ở cửa ngõ, nhưng ánh mắt của họ lại lộ rõ sự sợ hãi và bất lực. Họ biết, họ không thể can thiệp. Họ chỉ có thể đứng nhìn.
Hắc Thiết Vệ tiến thẳng đến một ngôi miếu thờ thổ địa nhỏ bé, nằm khuất sau một gốc cây cổ thụ. Ngôi miếu được dựng bằng đá thô, bên trong có một tượng thần bằng đất sét, tuy mộc mạc nhưng lại chứa đựng niềm tin son sắt của bao đời dân làng. Tượng Thổ Địa Công, với khuôn mặt hiền từ, râu tóc bạc phơ, đang mỉm cười nhẹ nhõm.
Một tên Hắc Thiết Vệ, cao lớn hơn cả, chỉ tay về phía miếu thờ. Hắn không nói gì, nhưng động tác ấy đủ để những tên lính khác hiểu lệnh. Chúng xông vào, không chút do dự. Tiếng xẻng, tiếng búa đập phá vang lên chát chúa, xé toang sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Tượng Thổ Địa Công bị kéo lê ra ngoài, ánh mắt hiền từ của nó như vẫn còn lưu luyến chốn nhân gian.
Trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh, nàng nghe thấy. Không phải bằng tai, mà bằng một thứ cảm quan sâu sắc hơn, một thứ năng lực mà nàng không ngờ mình lại có được vào lúc n��y. Đó là tiếng kêu đau đớn, tiếng than vãn xé lòng của Thổ Địa Công, của ngôi miếu bằng đất đá. "Vì sao... vì sao lại hủy diệt ta? Ta chỉ muốn bảo vệ mảnh đất này, bảo vệ những linh hồn nhỏ bé nương tựa vào ta. Ta không ham tiên cảnh, không cầu trường sinh... Ta chỉ muốn được là chính mình, là linh hồn của mảnh đất này..." Tiếng kêu ấy vang vọng trong đầu nàng, bi thương đến tột độ, như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim nàng.
Những tên Hắc Thiết Vệ vẫn tiếp tục công việc của chúng, vô cảm và tàn bạo. Chúng đập nát tượng thần, nghiền nát từng viên gạch, từng phiến đá của ngôi miếu. Bụi đất bay mù mịt, hòa lẫn với không khí u ám, tạo nên một khung cảnh hoang tàn, thê lương. Những người dân trong trấn chỉ dám hé cửa nhìn ra, đôi mắt họ tràn ngập sự sợ hãi và bất lực. Khuôn mặt của Phàm Nhân Thị Vệ trở nên cứng đờ, hàm răng nghiến chặt, nhưng họ vẫn không dám nhúc nhích.
Mộ Dung Tĩnh siết chặt tay, móng tay nàng bấm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn. Nàng cảm nhận rõ ràng sự run rẩy trong từng thớ thịt. "Đây... đây là 'thanh lọc' mà Thiên Diệu Tôn Giả nói sao?" Nàng độc thoại nội tâm, giọng nói run rẩy đến không ngờ. "Sự hủy diệt này... có thật sự cần thiết? Chẳng lẽ một linh hồn đất đá, chỉ muốn bảo vệ mảnh đất mình nương náu, cũng là 'ô uế', cũng là 'không có tiền đồ thăng tiên' sao? Lý tưởng thăng tiên... cái giá phải trả lại là sự hủy diại vô nghĩa này ư?"
Từng lời giảng của Thiên Diệu Tôn Giả về sự "tiến hóa", về "khai linh" để vạn vật có thể vươn lên cảnh giới cao hơn, giờ đây trở nên thật nực cười, thật tàn nhẫn. Khung cảnh trước mắt nàng, sự đau đớn của Thổ Địa Công mà nàng "nghe" được, sự bất lực của người dân, tất cả như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào niềm tin mà nàng đã giữ gìn bấy lâu. Nàng cố gắng che giấu sự hiện diện của mình, nép sâu hơn vào bóng tối của con hẻm, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi cảnh tượng tàn bạo ấy. Trong sâu thẳm tâm hồn, một ngọn lửa phẫn nộ đang dần bùng cháy.
***
Đêm khuya buông xuống, trăng mờ nhạt ẩn hiện sau những tầng mây xám xịt, chỉ đủ rải một thứ ánh sáng yếu ớt xuống mặt đất. Gió lạnh vẫn không ngừng rít, mang theo hơi sương và cái lạnh buốt xương. Mộ Dung Tĩnh vẫn kiên trì theo dấu đội Hắc Thiết Vệ. Nàng biết, những gì diễn ra ở trấn chỉ là khởi đầu. Những linh hồn "ô uế" hay "không có tiềm năng" sẽ không dừng lại ở đó. Và quả nhiên, đội quân đen kịt ấy đã rời khỏi thị trấn, tiến sâu vào khu rừng nhỏ bên ngoài.
Khu rừng này không phải là một khu rừng rậm rạp, mà là một nơi hoang vắng, tiêu điều, với những hàng cây khẳng khiu, lá đã rụng gần hết, cành khô vươn lên trời như những ngón tay gầy guộc. Đúng như tên gọi của nó, Rừng Cây Chết, nơi đây toát lên một vẻ u buồn, cô độc. Tiếng gió rít qua những cành cây khô, tạo thành những âm thanh thê lương, ai oán, như tiếng thở dài của chính khu rừng. Mùi máu tanh và khói bụi còn vương vấn từ Thị Trấn Biên Thùy giờ đây bị thay thế bằng mùi đất ẩm, mùi lá mục và một thứ mùi lạ lẫm, chua chát của sự mục ruỗng.
Mộ Dung Tĩnh ẩn mình sau một thân cây cổ thụ, lớp áo choàng nâu xám của nàng hòa vào bóng tối, khiến nàng gần như vô hình. Nàng quan sát từ xa, thấy đội Hắc Thiết Vệ đã dựng lên một vài cái cọc gỗ, và trên đó, một vài sinh linh nhỏ bé đang bị trói buộc.
Một trong số đó là một Linh Thú Bị Bỏ Rơi. Đó là một con vật nhỏ bé, có lẽ là một loại linh miêu hoang dã, thân hình yếu ớt, gầy gò, đầy rẫy những vết thương rỉ máu. Ánh mắt nó tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng, đôi đồng tử co rút lại khi nhìn những tên Hắc Thiết Vệ đang tiến đến gần. Nàng nghe thấy tiếng gầm gừ yếu ớt của nó, không phải là tiếng gầm của sự chống cự, mà là tiếng cầu xin, tiếng rên rỉ đau đớn.
Những tên Hắc Thiết Vệ bắt đầu công việc của mình. Chúng không dùng dao kiếm, mà dùng một loại phép thuật hắc ám, rút cạn linh lực của con vật. Linh thú nhỏ bé run rẩy bần bật, bộ lông xù xì dựng đứng, từng thớ thịt co giật. Tiếng kêu rên rỉ của nó dần trở nên nhỏ dần, yếu ớt dần, rồi tắt hẳn. Mắt nó trợn trừng, nhìn thẳng vào khoảng không, không còn chút sinh khí. Mùi máu tươi lẫn với mùi da cháy khét xộc vào mũi Mộ Dung Tĩnh, khiến nàng phải nén lại một tiếng nôn khan.
Nàng cảm nhận rõ ràng cái chết của Linh Thú Bị Bỏ Rơi. Không phải là sự siêu thoát, mà là một sự biến mất đau đớn, cưỡng bức. "Ý chí tồn tại" của nó, chỉ đơn thuần là muốn được sống, muốn được săn mồi, muốn được chạy trốn khỏi nguy hiểm, giờ đây đã bị tước đoạt một cách tàn bạo. Chẳng có chút "khát vọng thăng tiên" nào trong nó, chỉ có bản năng sinh tồn thuần túy nhất.
Kế đến, những tên Hắc Thiết Vệ chuyển sự chú ý sang một Linh Mộc. Đó là một thân cây khô héo, không còn một chiếc lá nào, cành cây khẳng khiu vươn ra như những cánh tay cầu cứu. Thoạt nhìn, nó chẳng khác gì những cái cây chết bình thường trong khu rừng này. Nhưng Mộ Dung Tĩnh lại nhìn thấy, hay đúng hơn là cảm nhận được, một ánh sáng mờ ảo, yếu ớt đang lấp lánh từ sâu bên trong thân cây, như một trái tim bé nhỏ vẫn đang đập yếu ớt. Đó là "vật tính" của nó, là "ý chí tồn tại" của nó – chỉ muốn được đứng vững, muốn được lặng lẽ hấp thụ tinh hoa đất trời, muốn được là một phần của khu rừng.
Hắc Thiết Vệ lại tiếp tục dùng phép thuật của chúng. Ánh sáng mờ ảo trong Linh Mộc bắt đầu nhấp nháy dữ dội, rồi yếu dần, yếu dần. Thân cây khô héo run rẩy, những cành cây giòn tan khẽ kêu lên "rắc rắc", như tiếng xương cốt bị bẻ gãy. Không có tiếng thét, không có tiếng gầm gừ, chỉ có một nỗi buồn bã, cô độc bao trùm lấy không gian. Tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, rồi tiếng gió rít qua những cành cây trơ trụi, nghe như một tiếng thở dài cuối cùng, một lời từ biệt đầy ai oán. Linh Mộc đã chết. "Ý chí tồn tại" của nó đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Mộ Dung Tĩnh lùi lại vào bóng tối, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Cảm giác lạnh lẽo của cái chết và sự tuyệt vọng bao trùm lấy nàng, như một tấm màn vô hình xiết chặt lồng ngực. "Chúng không hề có tội..." Nàng thầm thì, giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng. "Chỉ là chúng không muốn 'thăng tiên' theo cách các ngươi mong muốn... Chúng chỉ muốn được là chính mình. Con đường này... không phải là chân lý."
Ánh mắt nàng đã tràn đầy sự căm phẫn và quyết liệt. Nàng ghi nhớ từng chi tiết của cảnh tượng tàn bạo này, từng tiếng kêu rên rỉ, từng ánh mắt tuyệt vọng. Đây không phải là sự "thanh lọc" để vươn tới tiên cảnh. Đây là sự hủy diệt. Đây là sự cưỡng đoạt. Đây là tội ác. Những tên Hắc Thiết Vệ, với bộ giáp đen kịt và sự vô cảm của chúng, không khác gì những công cụ mù quáng của một lý tưởng sai lầm.
Trong giây phút ấy, mọi sự giằng xé trong lòng Mộ Dung Tĩnh dường như tan biến. Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả, vào con đường thăng tiên mà nàng đã theo đuổi bấy lâu, sụp đổ hoàn toàn, tan nát như ngôi miếu thổ địa kia. Một con đường mới, một chân lý khác, giờ đây đã hiện rõ mồn một trước mắt nàng.
***
Đêm khuya, không khí trong hang ẩn cư tạm thời của Mộ Dung Tĩnh lạnh lẽo, ẩm ướt. Nàng ngồi lặng lẽ trên một phiến đá lạnh buốt, đôi mắt nhắm nghiền, những hình ảnh tàn khốc của cuộc 'thanh lọc' liên tục hiện về trong tâm trí nàng, rõ nét như những thước phim quay chậm. Tiếng kêu rên rỉ cuối cùng của Linh Thú Bị Bỏ Rơi, tiếng thở dài ai oán của Linh Mộc, hình ảnh tượng Thổ Địa Công bị đập nát, bụi đất bay mù mịt... tất cả như một lời nguyền rủa, một dấu ấn không thể phai mờ trong tâm hồn nàng.
Nàng nhớ lại những lời Thiên Diệu Tôn Giả đã giảng giải. Về "đạo", về "tiến hóa", về "khai linh" để vạn vật thoát khỏi xiềng xích phàm trần, vươn lên cảnh giới cao hơn. Hắn đã nói về "sự hy sinh cần thiết" cho một mục tiêu vĩ đại, về một "tiên cảnh" huy hoàng đang chờ đón. Suốt bao năm qua, nàng đã tin tưởng tuyệt đối vào những lời đó, đã lấy đó làm kim chỉ nam cho con đường tu luyện của mình. Nàng đã từng tự hào là một trong những tín đồ trung thành nhất, một chiến binh sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ lý tưởng ấy.
Nhưng tất cả những lý lẽ hoa mỹ, những lời thuyết giảng hùng hồn đó, giờ đây trở nên vô nghĩa, rỗng tuếch trước sự đau đớn mà nàng đã tận mắt chứng kiến. "Sự hy sinh cần thiết" ư? Đó là sự hủy diệt vô nghĩa của những sinh linh vô tội, những vật thể chỉ muốn được là chính nó. "Tiên cảnh" ư? Đó là một ảo ảnh được xây dựng trên máu và nước mắt, trên sự biến dạng và đau khổ của vạn vật.
Trong bóng tối lạnh lẽo của hang động, Mộ Dung Tĩnh hồi tưởng lại bài phát biểu của Tần Mặc tại Đại Hội Thảo Luận. "Một dòng sông, ý chí của nó là chảy. Một ngọn núi, ý chí của nó là đứng vững... Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Từng lời, từng chữ của hắn, giờ đây vang vọng trong tâm trí nàng với một sức nặng chưa từng có. Chúng không phải là tà đạo, không phải là lời mê hoặc. Chúng là chân lý. Một chân lý đơn giản, mộc mạc, nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thuyết giảng cao siêu nào của Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc không kêu gọi sự hủy diệt, hắn kêu gọi sự cân bằng, sự tôn trọng bản chất của vạn vật.
Một tia hy vọng le lói, yếu ớt nhưng kiên cường, bùng lên trong trái tim nàng. Hy vọng về một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi bằng sự đau khổ của vạn vật. Hy vọng về một Huyền Vực mà ở đó, thăng tiên là một lựa chọn, chứ không phải là một sự ép buộc tàn nhẫn.
Mộ Dung Tĩnh từ từ mở mắt. Đôi mắt nàng, vốn dĩ chứa đựng sự mệt mỏi và giằng xé, giờ đây trở nên sắc bén và kiên định đến lạ thường. Không còn sự hoài nghi hay đau đớn. Chỉ còn lại một ý chí mạnh mẽ, một quyết tâm không thể lay chuyển. Nàng đã nhìn thấy sự thật, và nàng sẽ không bao giờ quay lưng lại với nó.
"Không thể nào..." Nàng tự nói với chính mình, giọng nói khàn đặc nhưng đầy kiên quyết, vang vọng trong hang động lạnh lẽo. "Con đường này... không phải là chân lý. Thiên Diệu Tôn Giả đã sai. Hắn đã đi quá xa, đã lạc lối trong khát vọng mù quáng của mình. Ta phải tìm ra sự thật... và ngăn chặn điều này."
Nàng đứng dậy, thân hình mảnh mai nhưng toát ra một khí chất mạnh mẽ. Ánh mắt nàng quét qua bóng tối, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn tương lai. Từ trong áo, nàng lấy ra một tấm bản đồ Huyền Vực, một tấm bản đồ cổ xưa, chi chít những ký hiệu và đường nét. Với ngón tay thon dài, nàng khoanh tròn một vài địa điểm trên bản đồ – những nơi nàng từng nghe nói có dấu vết của Tần Mặc, hoặc những vùng đất mà sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn chưa chạm tới.
Cất tấm bản đồ vào trong, Mộ Dung Tĩnh bước ra khỏi hang ẩn cư. Bên ngoài, màn đêm vẫn còn bao trùm, nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa đã cháy bùng dữ dội, soi sáng con đường phía trước. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, điều đó là chắc chắn. Số phận của Huyền Vực, số phận của vạn vật, sẽ được định đoạt trong cuộc chiến này. Và Mộ Dung Tĩnh, người phụ nữ từng là biểu tượng của sự kiêu hãnh và sức mạnh của Hoàng Thành Thiên Long, giờ đây đã trở thành một nhân tố không thể lường trước, một bóng ma ẩn mình trong bóng tối, sẵn sàng thay đổi cán cân quyền lực. Nàng đã sẵn sàng tìm kiếm chân lý, và nếu cần, sẽ liên hệ với Tần Mặc để cùng nhau bảo vệ nó. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không thể ngờ, kẻ thù lớn nhất của hắn lại chính là một trong những tín đồ trung thành nhất của mình. Con đường nàng chọn sẽ là con đường đầy hiểm nguy, có thể dẫn đến việc nàng trực tiếp đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng nàng không hối hận. Những cuộc "thanh lọc" sẽ tiếp tục leo thang, phơi bày thêm sự tàn độc của Thiên Diệu và đẩy nhiều người dân, sinh linh vào thế đối lập với hắn. Và sự kiện này, chính là bước đệm quan trọng cho Mộ Dung Tĩnh trong việc hoàn toàn từ bỏ niềm tin cũ và trở thành một đồng minh bất ngờ, nhưng vô cùng quan trọng cho Tần Mặc.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.